
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa mới sinh con ra viện được 3 ngày về ở cữ, những tưởng nhà chồng sẽ chăm sóc cho mẹ con tôi một cách chu đáo. Thật không ngờ lúc đang bế con, bà vứt cho tôi một quyển sổ và hỏi tôi: ” Bao giờ đi làm để trả lại tiền nuôi đứa bé”…..
Vừa tròn ba ngày sau ca phẫu thuật vượt cạn, vết khâu còn chưa kịp se miệng và đứa trẻ đỏ hỏn vẫn đang nằm ấm trong vòng tay, tôi đã giật mình khi tiếng cửa phòng bật mở. Mẹ chồng đứng đó, hai tay chống nạnh, tung ra một câu sắc lẹm khiến cánh tay tôi bủn rủn, suýt đánh rơi cả sinh linh bé nhỏ.
Tên tôi là An, năm nay hai mươi lăm tuổi, vốn là nhân viên kế toán cho một công ty truyền thông. Từ lúc mang thai, thể trạng kém và nghén nặng nên theo lời khuyên của y bác sĩ, tôi phải xin nghỉ việc từ tháng thứ sáu để dưỡng thai ở nhà.
Chồng tôi là Nam, là con một trong gia đình. Từ ngày cưới nhau về, toàn bộ tiền lương hàng tháng anh đều đưa hết cho mẹ giữ để gọi là “lo toan việc đại sự”. Tôi vốn chẳng mảy may thắc mắc, đinh ninh đó là cách quản lý tài chính quen thuộc của gia đình họ.
Thế nhưng, từ khoảnh khắc tôi bước chân vào viện sinh nở, thái độ của mẹ chồng bỗng chốc xoay chiều. Bà bắt đầu đong đếm từng khoản chi tiêu nhỏ nhặt, mang ra chì chiết mỗi ngày.
“Tiền sữa bột với tã giấy tháng này ngốn của tôi đống tiền đấy. Cô định nằm ì trên giường đến bao giờ?”
Tôi nghẹn ngào cười trừ, nhẹ nhàng giải thích rằng bác sĩ yêu cầu phải nghỉ ngơi tổi thiểu một tháng, với lại đứa bé còn quá non nớt, chưa thể phó mặc cho ai chăm nom.
“Thời buổi này ai chẳng sinh đẻ rồi lao ra đường kiếm sống. Ngày trước tôi đẻ thằng Nam chưa đầy chục ngày đã phải ra đồng gặt lúa. Cô cứ nằm ỳ ra đấy thì tiền đâu mà gánh nổi cái gia đình này?”
Nghe xong, tôi ngẩn người bất lực. Gia đình ba miệng ăn ư? Trong khi lương của Nam vẫn lĩnh đều đặn hàng tháng, tiền thì mẹ anh nắm giữ, tôi chưa từng thấy kinh tế eo hẹp đến mức đó. Đem chuyện này hỏi chồng, anh chỉ phất tay cho qua chuyện:
“Mẹ nói thế cho bõ tức thôi, em chấp làm gì cho mệt người, từ từ rồi mọi thứ xuôi chèo mát mái.”
Sang đến ngày hôm sau, mẹ chồng bất ngờ ném một cuốn sổ ghi chép lên mặt bàn trước mặt tôi. Bên trong liệt kê chi tiết từng con số: tiền bỉm sữa, tiền viện phí lúc tôi lâm bồn, thậm chí cả tiền thức ăn tẩm bổ trong tháng ở cữ. Bà đẩy mạnh cuốn sổ về phía tôi, lạnh lùng phán:
“Đấy, cô tự mục sở thị đi. Tổng cộng hơn hai chục triệu tôi đã ứng ra từ lúc cô vào viện đến giờ. Cô nhắm chừng bao giờ đủ sức đi làm lại để hoàn trả khoản này cho tôi?”….
Tôi run rẩy nhấc cuốn sổ lên, lòng bàn tay lạnh ngắt không phải vì con số lớn, mà bởi cách đối xử lạnh băng của mẹ chồng. Bà coi một người con dâu đang đầu tắt mặt tối chăm con nhỏ chẳng khác nào một con nợ ngoài xã hội. Khi tôi vừa định mở miệng để làm rõ ngọn ngành, Nam bỗng đẩy cửa bước vào. Thấy cuốn sổ chi li nằm trên tay tôi, mặt anh biến sắc lẹm, lao đến giật lấy:
“Mẹ làm cái trò gì thế này, sao lại đem cái này ra đưa cho vợ con lúc cô ấy vừa sinh xong?”
Thái độ khẩn trương đến mức hốt hoảng của chồng khiến tôi khựng lại. Nỗi nghi ngờ dâng lên, không phải vì anh đang bênh vực vợ, mà bởi ánh mắt anh nhìn vào cuốn sổ lộ rõ vẻ sợ sãi, hệt như sợ tôi phát hiện ra một bí mật động trời nào đó. Nhanh hơn một nhịp, tôi giữ chặt lấy mép sổ trước khi anh kịp giật phắt đi, rồi lật vội về những trang cuối cùng.
Đập vào mắt tôi không chỉ là những khoản chi tiêu cho mẹ con tôi, mà ở một góc trang giấy, nét mực quen thuộc của mẹ chồng ghi rõ từng chữ: “Khoản đưa cho Nam – giải quyết việc riêng – năm mươi triệu – tháng trước”.
Tôi ngước lên nhìn chồng, ánh mắt anh lúc này đã né tránh, cúi gằm không dám đối diện. Mọi thứ trong phòng như sụp đổ, hóa ra cái gọi là “túng thiếu” hay “nợ nần” mà mẹ chồng chì chiết suốt mấy ngày qua thực chất chỉ là cái cớ để ép tôi phải gánh thay những khoản tiền mà chồng đã lén lút rút đi làm việc riêng đằng sau lưng mẹ con tôi.