Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Vừa gọi đồ ăn gà cá ê hề về nhà định gọi mẹ đẻ sang ăn thì thấy mùi mẹ chồng đã liền mời gia đình 2 em chồng với 4 đứa cháu đến trong khi không mời, sôi m:;áu tôi đứng dậy bưng hết đồ ăn hất ra sân, nào ngờ đâu đúng 10 phút sau cả xóm náo loạn chứng kiến…

… cảnh một gã đàn xăm trổ, tay lăm lăm gậy sắt, dẫn theo năm sáu gã đòi nợ thuê bặm trợn hung hãn xông thẳng vào cổng. Theo sau họ là vợ chồng hai gã chủ nợ dưới quê, mặt hằm hằm sát khí, tay cầm một xấp giấy nợ dày cộp.
Mẹ chồng tôi từ trạng thái sững sờ vì mâm đồ ăn vỡ nát dưới sân liền chuyển sang hoảng loạn tột độ. Bà run rẩy ôm lấy đứa cháu nhỏ, môi mấp máy không ra tiếng. Hai cô em chồng ban nãy còn vênh váo chỉ đạo đặt ghế, giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, lén lút lùi lại định dắt đám trẻ lẻn ra cửa sau. Nhưng gã đầu kê đã nhanh chân bước tới, đạp mạnh vào cánh cổng sắt vang lên một tiếng “Rầm!”, chặn đứng mọi đường lui.
Gã cầm đầu hất hàm, liếc nhìn mâm gà cá văng tung tóe dưới đất rồi nhếch miệng cười khẩy:
– Ôi chà, nhà giàu có khác, ăn uống sang chảnh mà quăng quật gớm nhỉ! Nhưng ăn gì thì ăn, hôm nay đến hạn trả nợ rồi. Bà Lan với hai đứa con gái đâu? Tổng cộng cả gốc lẫn lãi là hai tỷ tám, hôm nay không trả đủ thì đừng trách bọn này san bằng cái nhà này!
Xóm giềng xung quanh nghe tiếng động lớn liền kéo đến đứng kín ngoài cổng, người chỉ trỏ, kẻ thầm thì xô xáo.
Thực ra, ngọn nguồn của cơn giận dữ khiến tôi hất tung mâm cỗ ban nãy không chỉ vì sự bất lịch sự bộc phát của mẹ chồng, mà là vì một bí mật tàn nhẫn tôi vô tình phát hiện ra chỉ hai tiếng trước đó.
Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày mất của cha đẻ tôi. Tôi đã âm thầm chuẩn bị bữa cơm gà cá này, dự định mời mẹ đẻ sang để hai mẹ con thắp nén hương cho cha rồi cùng ăn bữa cơm tưởng nhớ. Nhưng lúc tôi vừa đi chợ về, đang đứng ở góc bếp thì nghe thấy tiếng mẹ chồng thì sầm nói chuyện điện thoại với hai cô em chồng ngoài hiên.
Bà thản nhiên bảo với hai con gái: “Mấy đứa cứ dắt hết con cái sang đây ăn chực! Tốn kém gì đâu mà lo, tiền chợ hôm nay con dâu nó trả. Với lại, tao đã giả mạo chữ ký của nó để vay tiền xã hội đen cho hai đứa mày làm ăn rồi. Căn nhà này đứng tên nó, cùng lắm nếu bên đòi nợ siết nhà thì đẩy mẹ đẻ nó ra đường, vợ chồng nó gánh nợ thay. Lời thì mấy mẹ con mình chia, lỗ thì để con dâu gánh, tội gì!”
Nghe từng lời cay nghiệt đó, máu trong người tôi như sôi lên đến đỉnh điểm. Mấy năm qua, tôi đi làm kiệt sức gánh vác kinh tế, chịu đựng sự chì chiết, coi thường của gia đình chồng chỉ vì muốn êm ấm cửa nhà. Vậy mà họ coi tôi như một công cụ đào mỏ, lợi dụng sự nhẹ dại của tôi để đẩy cả tôi lẫn mẹ đẻ tôi vào đường cùng. Khi bước ra hiên thấy mẹ chồng thản nhiên bấm điện thoại gọi trọn cả họ sang “chén”, coi công sức và tình cảm của tôi như rác rưởi, sự nhẫn nhịn suốt bao năm trong tôi hoàn toàn nổ tung. Mâm cỗ ấy không chỉ là đồ ăn, mà là biểu tượng cho sự khinh bỉ mà tôi dồn nén bấy lâu – tôi hất tung nó như một lời tuyên bố chấm dứt sự chịu đựng ngu ngốc của mình!
Trở lại khoảng sân ngập tràn căng thẳng, mẹ chồng tôi run rẩy chỉ tay về phía tôi, cố bấu víu vào hy vọng cuối cùng:
– Mấy… mấy anh nhầm rồi! Con dâu tôi mới là chủ nhà! Nó có tiền, nó đứng tên sổ đỏ! Mấy anh cứ siết nợ nó ấy, đừng đụng đến mẹ con tôi!
Hai cô em chồng cũng lóc nhóc hùa theo:
– Đúng đấy! Chị dâu tôi làm ra tiền, chị ấy ký giấy vay mà, mấy anh bắt chị ấy trả đi!
Gã đòi nợ gạt phắt tay mẹ chồng ra, quăng xấp giấy tờ xuống mặt bàn đá rồi nhếch môi:
– Mấy bà tưởng bọn này ngu à? Bằng chứng camera ghi hình bà Lan giả mạo chữ ký và lăn tay lúc vay tiền bọn này còn lưu rõ ràng. Con dâu bà đã âm thầm báo cho chúng tôi biết từ chiều là bà đang ở đây để bọn này đến thu nợ đấy! Cô ấy chẳng liên quan gì đến tờ giấy nợ giả mạo này hết!
Mẹ chồng và hai cô em chồng trợn tròn mắt, quay sang nhìn tôi như nhìn một con người hoàn toàn xa lạ. Tôi đứng tựa lưng vào cửa, bình thản lau vệt mỡ bắn trên tay, ánh mắt lạnh băng nhìn ba mẹ con họ.
Đúng vậy, ngay sau khi nghe lén được âm mưu tàn nhẫn của họ, tôi không hề náo loạn ngay lập tức. Tôi âm thầm liên hệ với bên chủ nợ, gửi lại video bằng chứng chứng minh chữ ký giả và hẹn họ đúng giờ này đến nhà xử lý. Tôi muốn tất cả sự tham lam, bẩn thiểu của họ phải bị phơi bày ra trước mặt toàn thể xóm giềng.
Chồng tôi vừa đi làm về, thấy cảnh tượng hỗn loạn liền lao vào. Chưa kịp hiểu chuyện gì, anh đã bị chủ nợ ép nhìn vào tờ giấy nợ và nghe toàn bộ sự thật từ chính miệng gã đòi nợ. Mẹ chồng tôi lúc này gào khóc thảm thiết, hai cô em chồng quỳ rạp xuống đất van xin gã chủ nợ gia hạn.
– Anh xem lại gia đình anh đi! – Tôi nhìn chồng, giọng nói không chút gợn sóng. – Mẹ và em anh giả mạo tên tôi để vay tiền nóng, sẵn sàng đẩy mẹ con tôi ra đường để gánh nợ thay. Anh nhắm mắt làm ngơ, nhu nhược bao kê cho họ bấy lâu nay. Tờ đơn ly hôn tôi đã để sẵn trên bàn. Anh dọn đồ ra khỏi nhà tôi ngay hôm nay, rồi đi mà giải quyết đống nợ cho mẹ và em gái anh!
Chồng tôi mặt tái dại, nhìn mẹ và hai em rồi lại nhìn tôi, miệng mấp máy không thốt nên lời. Anh ta quỳ xuống nắm lấy tay tôi van xin, nhưng tôi thẳng tay hất ra.
Trước sự chứng kiến của cả khu phố, bọn đòi nợ siết toàn bộ xe máy, trang sức và tài sản cá nhân của mẹ chồng và hai cô em để trừ bớt một phần nợ, đồng thời áp giải họ về quê để tiếp tục kê biên tài sản dưới đó. Tiếng khóc lóc, chửi rủa và van xin hỗn loạn dần xa khuất sau dãy phố.
Căn nhà trở lại sự tĩnh lặng vốn có. Mẹ đẻ tôi từ ngoài cổng bước vào, gương mặt tràn ngập sự xót xa. Bà nắm lấy bàn tay run run vì giận dữ của tôi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
Tôi cùng mẹ lẳng lặng dọn dẹp sạch sẽ mâm cỗ đổ nát ngoài sân, lau chùi vết bẩn rồi bật một ngọn nến thơm. Hai mẹ con ngồi xuống bên mâm cơm đơn sơ mới nấu, không còn tiếng xỉa xói, không còn những âm mưu tàn nhẫn. Dù chặng đường phía trước còn nhiều vướng mắc thủ tục ly hôn, nhưng trong lòng tôi lúc này chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và tự do tuyệt đối.