
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đang ngồi chuẩn bị ăn cơm cùng gia đình chồng, mẹ chồng bỗng kéo tôi ra ngay khỏi bàn ăn, xếp cho tôi chiếc chiếu dải góc bếp, bà còn nói: “NHÀ NGHÈO THÌ NGỒI MÂM DƯỚI CHO BIẾT PHẬN!” ….
Giữa lúc không khí bữa giỗ họ tộc đang rôm rả, chiếc ghế dưới thân tôi bất ngờ bị kéo giật ngược khiến tôi chới với phải đứng phắt dậy để giữ thăng bằng. Mẹ chồng tôi sừng sững trút bỏ mọi nể nang, bàn tay vẫn bấu chặt thành ghế rồi cất cao giọng cốt để cả nhà cùng nghe thấy: “Hoàn cảnh bần hàn thì xuống chiếu dưới mà ngồi cho biết điều! Mâm chính là chỗ cho bề trên và người có tiếng nói trong dòng tộc, đâu phải chỗ để cô bước chân lên.”
Tôi nuốt ngược tủi hờn vào trong, không một lời đôi co. Âm thầm gom bát đũa, tôi lui hẳn xuống góc khuất nhà ngang — nơi trải vội manh chiếu mỏng cùng đám trẻ con. Vài người bà con liếc nhìn rồi khúc khích cười trừ, có kẻ lại ngoảnh mặt sang hướng khác để giả vờ như không thấy.
Đây là đám giỗ bên nội, diễn ra ngay tại cơ ngơi bề thế bậc nhất vùng này — dinh thự rực rỡ mà cả họ vẫn thường lớn tiếng ca tụng là tài sản vẻ vang của gia tộc, dẫu trong thâm tâm tôi tường tận nó thuộc về ai.
Tôi lầm lũi cúi đầu ăn, ngón tay dẫu hơi lạnh giá nhưng không hề run rẩy trước cơn sóng ngầm đang sục sôi lồng ngực. Nhân lúc không ai chú ý, tôi bấm vội một tin nhắn gửi thẳng tới số thuê quen thuộc mang biệt hiệu “Bác Hai”, đoạn cất gọn thiết bị vào túi rồi tiếp tục nhai nuốt từng hạt cơm nghẹn đắng.
Trên mâm cao cỗ đầy, mẹ chồng tôi vừa thong thả nhấp chén rượu vừa lớn tiếng rêu rao với khách khứa: “Cô con dâu nhà này vốn gốc gác nhà quê tay trắng, nhờ ơn phước thằng con trai tôi rủ lòng thương mới vớt về làm vợ, chứ đẳng cấp dòng họ chúng tôi đâu thiếu tiểu thư môn đăng hộ đối.”
Tôi điềm nhiên gắp thức ăn, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời. Chồng tôi ngồi chếch ngay đó, hai vai trĩu nặng, ánh mắt dán chặt xuống mặt bàn còn đôi đũa bị bóp chặt đến trắng bệch mà chẳng dám thốt ra nổi một câu bênh vực.
Khi mâm cỗ chuẩn bị chuyển sang phần hoa quả, tiếng chuông cổng đột ngột vang lên dồn dập đầy giục giã. Người giúp việc tất tả chạy ra ngoài rồi hớt hải hộc tốc chạy vào báo cáo: “Thưa… thưa bà chủ, có khách quý đột xuất ghé thăm.”
Bà nội trợ cau có nét mặt, bực dọc đứng dậy: “Kẻ nào vô ý tứ lại xông vào giữa lúc nhà đang cúng bái thế này.”
Đoàn người vừa bước qua bậc thềm chính với phong thái điềm tĩnh nhưng áp đảo hoàn toàn không gian phòng khách. Cả đám họ hàng đang cười nói bỗng chốc nín thinh, nhiều người kính cẩn đứng rạp sang hai bên. Chỉ chớp mắt, bóng dáng một vị lão niên bước vào, ánh mắt sắc bén đảo quanh căn phòng rồi khựng lại ngay chiếc chiếu nhỏ nơi tôi đang ngồi — và câu nói đầu tiên của ông vừa cất lên đã giáng xuống gia đình chồng một đòn chí mạng khiến tất cả đờ đẫn không dám thở mạnh….
Vị khách vừa xuất hiện chính là ông Tư, cổ đông nắm quyền lực tối cao tại tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố, đồng thời cũng là người bác ruột đã lâu năm thất lạc của tôi. Ông bước thẳng đến góc bếp, đỡ tôi đứng dậy bằng sự trân trọng tuyệt đối trước sự sững sờ của toàn bộ họ hàng. Nhìn quanh căn biệt thự ba tầng đang khiến nhà chồng tự hào, ông Tư lạnh lùng lên tiếng vạch trần sự thật rằng toàn bộ giấy tờ sở hữu căn nhà này thực chất đều đứng tên tôi, do người ông ngoại quá cố để lại qua di chúc hợp pháp chứ chưa từng thuộc về gia đình chồng.
Mẹ chồng tôi cùng người chồng đang cúi gằm mặt lúc này mới hoảng hốt nhận ra bộ mặt thật của sự khinh miệt mà họ vừa gây ra, vội vàng lắp bắp cất lời xin lỗi nhưng đã quá muộn. Tôi bình thản kéo tay bác Tư rời khỏi ngôi nhà ngột ngạt ấy, để lại đằng sau sự sụp đổ hoàn toàn của những kẻ từng coi thường danh dự và nhân phẩm của người khác.