
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Rất tự tin, chồng đưa cho tôi một cây bút và nói: “Kí nhanh đi, từ nay chúng ta không còn là vợ chồng nữa”. Tôi không chần chừ, kí ngay lập tức. Anh ta không ngờ rằng tôi đã lặng lẽ làm một việc từ lâu mà anh ta không hề hay biết…..
Đoạn 1: Từ đầu đến chỗ gay cấn (Không chứa từ ngữ vi phạm chính sách)
Anh đặt tờ đơn ly hôn lên bàn ăn, ngay cạnh bát cơm còn chưa kịp nguội của tôi.
“Ký đi. Ký nhanh cho xong, tuần sau anh cần ra tòa rồi.”
Tôi nhìn tờ giấy, rồi nhìn anh. “Cô ấy giục anh dữ vậy à?”
Anh không phủ nhận. “Thảo có bầu rồi. Anh không muốn con sinh ra không có bố bên cạnh đúng ngày.”
Tôi từng nghĩ mình sẽ khóc khi nghe câu này, kiểu như trong phim. Nhưng tôi chỉ thấy tay mình cầm đũa vẫn vững, không run lấy một chút.
“Anh tính chia tài sản thế nào?” tôi hỏi, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
“Nhà với xe cứ để anh lo thủ tục, em không cần bận tâm,” anh nói, gạt tay như đuổi ruồi. “Anh sẽ cho em một khoản, đủ để em với con thuê chỗ ở mới.”
Tôi bật cười. Không phải cười vì buồn cười, mà vì câu nói đó trơn tru quá, như thể anh đã tập luyện trước gương không biết bao nhiêu lần.
“Được,” tôi nói. “Em ký.”
Anh có vẻ bất ngờ vì tôi đồng ý nhanh vậy, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ đắc thắng quen thuộc. Anh đẩy cây bút về phía tôi, ánh mắt giục giã.
Tôi cầm bút, ký tên vào tờ đơn, không một chút do dự. Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến buổi chiều bốn năm trước, khi tôi đứng ở phòng công chứng, lặng lẽ đứng tên căn nhà này bằng chính tiền tiết kiệm của mình, với lý do tôi đưa ra khi đó chỉ đơn giản là “để dễ vay ngân hàng cho công ty của anh”. Anh gật đầu đồng ý ngay, không hỏi thêm một câu, vì lúc đó anh đang bận đến mức không còn thời gian quan tâm giấy tờ đứng tên ai.
Bốn năm rồi, anh chưa từng một lần hỏi lại chuyện đó.
“Còn cái xưởng gỗ, phần góp vốn của em hồi trước…” tôi nói tiếp, giọng vẫn nhẹ nhàng, “anh định tính sao?”
Anh khựng lại một giây, rồi cười nhạt. “Chuyện đó để sau tính, giờ lo ly hôn cho xong đã.”
Tôi gật đầu, gấp tờ đơn lại, cất vào túi xách của mình thay vì đưa lại cho anh. “Được. Vậy tuần sau ra tòa, mình nói chuyện đàng hoàng.”
Đêm đó, khi anh đã ngủ say trên sofa, tôi ngồi trong phòng làm việc, mở lại tập hồ sơ tôi vẫn cất kỹ trong két sắt riêng — sổ đỏ căn nhà, giấy tờ góp vốn xưởng gỗ, tất cả đều đứng tên một mình tôi, hợp pháp, rõ ràng, không thể tranh cãi.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số máy tôi chưa từng lưu, nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng: “Chị nên có mặt sớm trước giờ tòa mở, có chuyện chị cần biết trước khi anh ấy biết.”……
Đêm khuya tĩnh mịch, ánh đèn vàng từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt tôi, soi rõ dòng chữ trong tin nhắn lạ. Số máy không lưu tên, nhưng thời điểm gửi và câu chữ lấp lửng ấy đủ để khơi dậy một thứ cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Tôi mở danh bạ, tìm số của người cũ — người từng là bạn thân thuở đại học của chồng tôi, nay đã là phó giám đốc điều hành chính cái xưởng gỗ mà chúng tôi dày công gây dựng. Bốn năm trước, khi chồng tôi chật vật lập nghiệp, chính người bạn này đã kề vai sát cánh. Nhưng một năm trở lại đây, từ ngày Thảo xuất hiện trong vòng tròn quan hệ của họ, thái độ của người bạn đó dành cho tôi đã khác. Có những cuộc gọi nhỡ lúc nửa đêm, những ánh mắt lảng tránh khi chạm mặt ở công ty, và cả những bản báo cáo tài chính bắt đầu có dấu hiệu mờ ám mà tôi vô tình nhìn thấy trên bàn làm việc của chồng.
Tôi bấm gọi. Chuông đổ ba hồi thì đầu dây bên kia bắt máy, giọng một người đàn ông trầm đục vang lên, mang theo sự ngái ngủ và cả chút chột dạ:
“Ai thế giờ này…?”
“Là tôi,” tôi nói gọn lỏn, giọng bình thản nhưng sắc lạnh. “Cái tin nhắn đó, ý anh là gì?”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp dài. Chỉ có tiếng thở gấp và tiếng xột xoạt của vải vóc. Dường như anh ta đang ngồi dậy, cố kiềm chế sự hoảng hốt.
“Chị… chị nhận được rồi à?” Giọng anh ta chùng xuống, mang theo một vẻ bất đắc dĩ khó tả. “Tôi tưởng cô ta hẹn gặp tôi trước, ai ngờ lại nhắm đến chị. Thôi thì… đằng nào cũng sắp ra tòa, tôi nói một lần cho nhẹ nợ. Chị đừng trách tôi phản bội anh em. Anh ấy qua mặt tôi trước.”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn một chút, nhưng cái đầu vẫn cực kỳ tỉnh táo. “Anh ấy làm gì sau lưng tôi?”
“Cái xưởng gỗ,” anh ta bật cười khan, thứ âm thanh nghe chua chát đến gai người. “Chị tưởng nó chỉ đang nợ ngân hàng ư? Không, ba tháng trước, khi tài chính công ty kẹt cứng vì anh ấy dồn tiền mua biệt thự cho mẹ con Thảo, anh ấy đã âm thầm làm giả chữ ký của tôi và… dùng toàn bộ cổ phần của xưởng, kể cả phần vốn góp đứng tên chị, để thế chấp vay nóng tư nhân ngoài xã hội.”
Tôi chết sững. Cổ phần của tôi? Xưởng gỗ vốn là tâm huyết từ những ngày tay trắng, phần vốn góp của tôi chiếm một nửa, hoàn toàn độc lập với căn nhà.
“Thế chấp vay nóng?” tôi lặp lại, giọng đầy nghi hoặc. “Anh ta điên à? Lãi suất chợ đen bao nhiêu anh thừa biết, lấy cái gì mà trả?”
“Anh ấy tính bài chuồn rồi, chị không hiểu à?” Giọng người đàn ông bên kia hạ thấp xuống như đang thì thầm với một bí mật động trời. “Thảo đang giục cưới gấp, không phải vì đứa con trong bụng chỉ để ‘có bố’, mà vì tuần sau, khi tòa tuyên ly hôn và tài sản được phân chia theo lời anh ấy hứa hẹn, anh ấy sẽ chính thức tẩu tán toàn bộ tài sản còn lại đứng tên chung sang tên mẹ con cô ta. Đến lúc đó, chủ nợ tìm đến xưởng, người gánh nợ thay không phải là anh ấy, mà là cái xưởng này… và cái tên đứng pháp nhân liên đới chính là người vợ hợp pháp chưa kịp dứt giấy tờ.”
Tôi buông thõng một tay. Ra thế. Thảo không đơn thuần là một kẻ thứ ba chen chân vào gia đình tôi. Cô ta và chồng tôi đã tính một ván cờ quá hiểm độc: dùng tờ đơn ly hôn làm lá chắn, ép tôi ra đi tay trắng, đồng thời đẩy hết đống nợ ngập đầu do làm ăn bết bát và thói trăng hoa vào đầu người vợ cũ ngây thơ này. Họ tưởng tôi là con cừu non, ngoan ngoãn ký tên vào tờ đơn để rồi bước ra đường với hai bàn tay trắng và một đống nợ nần ngập mặt.
Nhưng họ đã quên mất một điều cốt lõi.
Căn nhà mà chồng tôi vừa hùng hổ tuyên bố “để anh lo thủ tục, em không cần bận tâm”, từ bốn năm trước đã đứng tên một mình tôi. Hợp đồng mua bán, sổ đỏ, biên lai chuyển khoản từ tài khoản cá nhân của tôi — tất cả đều nằm trong két sắt ngay bên cạnh bàn làm việc này. Anh ta đinh ninh rằng vì bốn năm qua chúng tôi là vợ chồng, cái gì của anh ta là của chung, cái gì của tôi cũng là của anh ta. Anh ta quên mất tài sản hình thành trước hôn nhân hoặc đứng tên riêng hợp pháp không nằm trong khối tài sản chung nếu không có thỏa thuận nhập tài sản.
Và quan trọng nhất… tờ đơn ly hôn lúc chiều, người ký tên đồng ý ly hôn là tôi, nhưng những điều khoản về tài sản vốn dĩ chỉ là do anh ta tự viết tay và ép buộc, hoàn toàn chưa có chữ ký xác nhận phân chia tài sản hợp pháp của tòa án.
“Cảm ơn anh,” tôi cất lời, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến cực điểm. “Thông tin này rất đáng giá. Tuần sau, tôi sẽ đến tòa thật sớm.”
Cúp điện thoại, tôi đứng dậy đi ra khung cửa sổ kính, phóng tầm mắt ra khoảng sân tối mịt ngoài kia. Đêm nay là đêm cuối cùng người đàn ông đó còn được ngủ yên trên chiếc sofa trong căn nhà của tôi.
Anh ta muốn một kết thúc nhanh gọn để rước tình nhân mới về chốn phồn hoa ư? Đừng vội thế chứ. Vở kịch hay, bao giờ cũng phải đến màn cao trào hạ màn mới biết ai mới là người thật sự ngã ngựa.