
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Lấy chồng được mấy năm, tôi luôn coi mẹ chồng như mẹ ruột, có gì cũng cho bà, lúc bà ốm đau cũng chăm sóc chu đáo. Những tưởng mẹ chồng cũng sẽ thương tôi như con đẻ. Thật không ngờ tôi lại nghe bà nói: ” Con gái mới là người nhà, cô chỉ là con dâu thôi”. Tôi nghe xong không nói câu gì chỉ làm một việc, sau đó khiến bà phải suy ngẫm lại……
“Con dâu rốt cuộc vẫn chỉ là người ngoài. Nhà cửa, đất đai sau này đều là phần của con gái tôi, cô đừng có mơ tưởng hay xen vào.”
Lời tuyên bố lạnh ngắt cất lên ngay giữa bữa cơm gia đình, khiến tôi khựng lại, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống mâm.
Tôi là Thảo Vy, 28 tuổi, làm trưởng nhóm kiểm toán cho một tập đoàn tài chính, kết hôn được hơn ba năm nay. Vợ chồng tôi chung sống cùng bố mẹ chồng trong ngôi nhà ba tầng khang trang tại khu vực nội đô. Ít ai biết rằng, thời điểm gia đình mở rộng và cơi nới lại toàn bộ không gian, chính tôi là người đứng ra vay mượn và góp một khoản tiền không nhỏ từ phần tích lũy cá nhân để hoàn thiện hẳn khu vực tầng trên làm không gian sinh hoạt riêng.
Sóng gió bắt đầu nổi lên kể từ ngày cô em chồng quyết định dọn về nhà mẹ đẻ sinh sống sau những bất ổn trong hôn nhân. Thương con thương cháu, mẹ chồng bắt đầu có những quyết định thiên vị thấy rõ.
“Vy này, từ ngày mai con thu xếp đồ đạc xuống tầng hai ở tạm nhé. Nhường lại không gian trên tầng ba cho em nó với đứa nhỏ. Vợ chồng con chịu khó chật chội một chút có sao đâu.”
Tôi ngỡ ngàng nhìn bà. Tầng ba là nơi tôi đã tự tay thiết kế từng góc nhỏ, có cả khu vực làm việc để xử lý các bộ hồ sơ tài chính ban đêm. Tôi hướng ánh mắt cầu viện sang chồng mình, hy vọng anh sẽ nói một lời công bằng, nhưng anh chỉ im lặng cúi đầu vào bát cơm.
“Mẹ ơi, khu vực đó tụi con đã đầu tư sửa sang hoàn toàn bằng chi phí cá nhân, lại thêm bao nhiêu tài liệu quan trọng…”
“Thì dọn dẹp lại chứ có gì mà phức tạp. Em nó đang lúc hoạn nạn phải về đây nương náu, cô làm chị dâu mà không biết thông cảm lại đi tính toán từng mét vuông à?”
Tôi cắn răng nhẫn nhịn, âm thầm chuyển đồ xuống căn phòng chật chội hơn ở tầng dưới. Thế nhưng, sự tôn trọng cuối cùng cũng bị dẫm đạp khi tôi phát hiện không gian riêng tư bị xâm phạm, nhiều vật dụng cá nhân bị dịch chuyển tùy tiện.
Mẹ chồng chỉ bĩu môi khi tôi thắc mắc: “Vài món đồ cỏn con mà cũng làm rùm beng lên. Lo mà vun vén gia đình đi, đừng có tính toán so đo mấy chuyện không đâu.”
Đỉnh điểm là trong bữa tiệc gia tộc cuối tuần qua, khi tôi vừa đặt phong bì mừng lễ xuống bàn, mẹ chồng liền cất giọng cố tình buông lời dằn hặt trước mặt tất cả họ hàng:
“Con dâu thì mãi mãi là người ngoài. Con gái mẹ mới là người nhà, sau này tài sản này để lại cho ai thì cô đừng có ý kiến.”
Cả mâm cỗ bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Tôi không tranh cãi, chỉ mỉm cười nhẹ rồi lặng lẽ đứng dậy thu dọn bát đĩa như không có chuyện gì xảy ra.
Đêm hôm đó, khi căn nhà đã chìm vào giấc ngủ, tôi ngồi lặng lẽ trước màn hình điện thoại. Khoản tiết kiệm chung đứng tên tôi, bên trong vẫn còn nguyên con số hơn bảy trăm triệu đồng — tích góp từ những đêm làm việc ngoài giờ suốt mấy năm qua, cùng khoản vốn riêng mẹ đẻ cho từ trước khi cưới mà chưa từng tiết lộ với nhà chồng.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số trên màn hình, ngón tay chuẩn bị chạm vào nút xác nhận chuyển khoản đến tài khoản độc lập mà tôi đã âm thầm chuẩn bị từ trước. Ngay tích tắc đó, cánh cửa phòng đột ngột bật mở, chồng tôi hớt hải bước vào, sắc mặt tái xanh, trên tay cầm một bản sao kê tài chính.
“Em… em vừa làm cái quái gì thế này? Và tờ giấy này là sao, tại sao lại đứng tên em?”….
Tôi ngẩng lên nhìn tờ giấy trên tay anh, ánh mắt dửng dưng đến lạ thường. Đó chính là bản hợp đồng đặt cọc mua một căn hộ chung cư mini độc lập đứng tên riêng tôi, thủ tục đã được hoàn tất từ tuần trước.
“Anh xem kỹ đi, không phải cái anh đang nghĩ đâu,” tôi điềm tĩnh đáp, đứng dậy đối diện với người chồng đã im lặng suốt bao năm qua mỗi khi tôi bị tổn thương.
“Em định mua nhà riêng à? Tiền ở đâu ra mà em dám làm chuyện lớn thế này mà không hỏi qua anh một tiếng? Nhà mình đang ở đây, em làm vậy khác nào hất mặt vào gia đình anh!” — anh ta gầm lên, giọng điệu hằn học đúng chất gia trưởng mà anh vẫn luôn giấu kín dưới vẻ ngoài hiền lành.
“Hỏi anh sao? Để anh tiếp tục cúi đầu bảo em nhường nhịn, hay để mẹ anh tiếp tục khẳng định tôi chỉ là người ngoài trong chính ngôi nhà mà tôi bỏ tiền túi ra góp sức?” Tôi bật cười lạnh lùng. “Hơn ba năm qua, tôi đã sống ở cái nhà này với sự tôn trọng tối đa. Nhưng những gì tôi nhận lại là gì? Sự khinh miệt, những lần bị tước đoạt không gian sống, và sự im lặng hèn nhát từ người gọi là chồng.”
Đức lao đến định giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi, nhưng tôi đã nhanh chóng khóa màn hình và đút vào túi áo.
“Đừng có mà quá đáng! Mẹ chỉ lỡ lời trong lúc nóng giận, em chấp nhặt cái gì với người già? Cô em chồng ở đây ít bữa rồi cũng đi, em cứ phải làm cho mọi chuyện ra nông nỗi này mới vừa lòng hả?”
“Lỡ lời ư?” Tôi bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh. “Câu nói đó được nói ra trước mặt cả họ hàng, rõ ràng là ý đồ từ lâu của gia đình anh. Con dâu là người ngoài đúng không? Vậy thì tôi xin phép được rút lui khỏi cái gọi là ‘người nhà’ của các người.”
Tôi mở tung tủ quần áo, kéo chiếc vali lớn ra và bắt đầu thu gom những món đồ thực sự thuộc về mình. Đức hoảng hốt thực sự, anh ta biết rõ số tiền đó không chỉ có lương của tôi, mà còn là khoản tiền tích lũy từ công việc kiểm toán bên ngoài mà anh chưa từng quản lý được. Nếu tôi dứt áo ra đi, căn nhà này không chỉ mất đi một nguồn tài chính quan trọng để trả nợ tiền sửa chữa trước đây, mà bộ mặt của gia đình anh ta trước họ hàng sẽ tan thành mây khói.
“Em đi đâu được chứ? Em đừng có làm loạn lên thế!” Đức vội vàng níu tay tôi lại.
“Tôi không làm loạn, tôi đang giải thoát cho chính mình,” tôi giật mạnh tay ra, kéo chiếc vali hướng về phía cửa. “Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn để trong ngăn kéo bàn làm việc từ chiều nay. Sáng mai, chúng ta ra tòa.”
Tôi bước ra khỏi căn phòng ấy trong tiếng gọi với theo đầy bất lực của chồng. Đêm Sapa mùa này se lạnh, nhưng bước chân tôi lại nhẹ bẫng đến lạ kỳ. Hơn bảy trăm triệu trong tài khoản không chỉ là tiền mồ hôi nước mắt, mà còn là tấm vé mua lại sự tự do và tôn trọng cho chính bản thân mình. Con gái hay con dâu không quan trọng bằng việc biết tự đứng vững trên đôi chân của chính mình.