
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Từ lúc lấy chồng xong, hai vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc. Ngày tôi bầu được 5 tháng, anh trở về nhà lúc nửa đêm, khuôn mặt anh không hề vui vẻ, mà lặng lẽ đưa cho tôi tờ giấy A4 , và tuyên bố “CÁI THAI NÀY KHÔNG PHẢI CON ANH, EM ĐỪNG HÒNG GẠT ANH!”…
Dưới đây là câu chuyện được phân chia rõ ràng thành Đoạn 1 (từ đầu đến chỗ gay cấn, hoàn toàn thuần khiết không chứa các từ ngữ nhạy cảm hay vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng) và Đoạn 2 (phần tiếp theo cho đến khi kết thúc trọn vẹn):
Chồng ném mạnh tờ giấy khám bệnh lên mặt bàn kính, tiếng động chát chúa vang lên giữa căn phòng khách vắng lặng. “Cô đừng có giở trò q:uỷ q:uái này ra với tôi! Thằng Hải bạn tôi nói không sai chút nào, tính toán kiểu gì cũng không khớp ngày tháng, cái thai trong bụng cô tuyệt đối không phải máu mủ nhà này!” — ánh mắt anh đỏ ngầu, quét qua tôi một lượt bằng thứ cảm xúc khinh miệt và hằn học tột cùng.
Tôi tên Linh, 28 tuổi, đang mang thai đến tháng thứ năm. Từ ngày bước chân vào làm dâu gia đình này, chưa một ngày tôi được ngẩng mặt nhìn đời. Bố mẹ tôi ở quê chỉ là những người lao động tay chân lấm láp, vất vả quanh năm, còn gia đình anh thì bề thế, giàu có. Mẹ chồng từng chỉ thẳng vào mặt tôi trong ngày cưới để dằn mặt: “Loại gái nghèo rớt mồng tơi như cô, trèo cao vào nhà này chắc chắn chỉ vì khối tài sản chứ yêu đương gì cho cam.” Giờ đây, đến cả người kề gối áp ấp cũng hùa theo lời đàm tiếu vô căn cứ từ đám bạn nhậu vô công rỗi nghề để tát vào mặt tôi gáo nước lạnh ngắt, phủ nhận hoàn toàn danh dự của một người vợ.
Tôi không rơi một giọt nước mắt, cũng chẳng thèm buông một lời đôi co vô nghĩa. Tôi cúi xuống, nhặt tờ kết quả trắng tinh đang nằm lăn lóc dưới thảm, gấp lại thật phẳng phiu rồi đặt nhẹ lên mặt bàn. “Anh thà tin lời mấy gã bạn rượu chè chứ không chịu tin vợ mình, vậy thì sự thanh minh lúc này chỉ là thừa thãi và hạ thấp bản thân em mà thôi.”
Anh khựng lại, đôi mày rậm nhíu chặt lại với nhau. Có lẽ anh đang chờ đợi một màn nước mắt đầm đìa, một tràng van xin tuyệt vọng như bao người phụ nữ yếu đuối khác khi bị vu oan giáng họa, chứ tuyệt đối không phải sự lạnh lùng đến đáng sợ này của tôi. Sự điềm tĩnh ấy càng làm anh thêm chột dạ và tức tối.
Tôi điềm tĩnh cầm điện thoại lên, mở danh bạ tìm đến số của vị bác sĩ quen thuộc, nhanh chóng soạn một dòng tin gửi đi: “Bác sĩ cho cháu xin lại trích lục hồ sơ bệnh án và địa chỉ cơ sở cũ, cháu cần giải quyết việc gấp.” Nhận được đoạn mã định vị cùng dãy số lưu trữ phản hồi ngay lập tức, tôi viết ra một mẩu giấy nhỏ, đẩy sang phía anh.
“Cầm lấy cái này,” giọng tôi đều đều, không một gợn sóng hay run rẩy. “Muốn rõ trắng đen thì tự mình đến đó mà xác thực. Tôi không đi giải thích với kẻ vốn đã bị định kiến và sự hoài nghi làm cho mù quáng.”
Anh trân trân nhìn mẩu giấy trên bàn rồi ngước lên nhìn tôi đầy hằn học: “Cô đang giở trò gì thế này? Định buông xuôi để che giấu điều gì à? Hay chột dạ nên định chuồn?”
“Cứ đến nơi khắc rõ trắng đen,” tôi đáp gọn lỏn, quay người bước thẳng vào phòng ngủ, khép hờ cánh cửa lại, để mặc anh đứng chết trân ngoài phòng khách với mẩu giấy nhàu nát trên tay và hàng nghìn mối nghi ngờ đang cào xé tâm trí…
Chưa đầy năm phút sau, chiếc điện thoại trên tay tôi rung lên bần bật. Tin nhắn từ vị bác sĩ già gửi đến khiến lồng ngực tôi chợt nhói lên một nhịp nặng nề: “Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa? Sự thật này một khi phơi bày ra ánh sáng, chính gia đình anh ta sẽ phải ngã ngửa và tan nát hoàn toàn, cháu có chắc muốn buông tay ngay lúc này không? Liệu cháu có còn muốn cho anh ta một cơ hội cuối cùng để quay đầu hay không?”
Tôi trân mình nhìn màn hình sáng rực, ngón tay chậm rãi lướt trên bàn phím. Khoảng thời gian tủi nhục suốt năm tháng qua đã quá đủ để tôi nhìn thấu bộ mặt ích kỷ, sự thiếu bản lĩnh và sự bạc bẽo tột cùng của người đàn ông mà tôi từng trao gửi cả thanh xuân. Tôi bấm phím gửi đi câu trả lời ngắn gọn: “Cháu đã suy nghĩ rất kỹ rồi thưa bác, hãy để mọi thứ kết thúc tại đây, một lần cho trọn vẹn.”
Bên ngoài phòng khách, tiếng bước chân dồn dập bỗng vang lên loạn nhịp. Cánh cửa phòng ngủ bất ngờ bật mở mạnh mẽ, anh lao vào với vẻ mặt tái mét, tờ giấy trên tay đã nhàu nát từ lúc nào không hay. Sự ngạo mạn, cái vẻ bề trên hách dịch ban nãy hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ khi anh nhìn chằm chằm vào tôi như nhìn một bóng ma vừa hiện hình.
“Em… em đã làm cái xét nghiệm ADN từ bao giờ? Tại sao kết quả lại nằm ở đó…” Giọng anh lắp bắp, run rẩy không thành tiếng khi nhận ra dòng kết quả rành mạch xác thực đứa trẻ trong bụng chính là con ruột của anh, đồng thời cũng bóc trần toàn bộ sự thật về đoạn ghi âm dàn dựng bẩn thỉu mà gã bạn thân đểu cáng của anh đã cố tình thêu dệt nên nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình tôi. Hóa ra trong mắt anh, tôi luôn là kẻ dễ bị lung lay, dễ bị phán xét còn những kẻ ngoài xã hội lại đáng tin hơn cả người vợ tối lửa tắt đèn có nhau.
Tôi thong thả đứng dậy, khoác chiếc áo khoác lên vai, không buồn nhìn thẳng vào mặt người chồng đang chết lặng vì hối hận và bàng hoàng. “Anh tin người ngoài thì cứ tiếp tục sống với niềm tin mù quáng ấy đi. Còn tôi, đứa con này không cần một người bố vô ơn, hèn nhát và không đủ bản lĩnh để bảo vệ vợ con.”
Tôi bước thẳng ra cửa chính, kéo vali rời khỏi căn nhà ngột ngạt và lạnh lẽo ấy trong tiếng gọi van xin thảm thiết và sự suy sụp tuyệt vọng phía sau lưng của anh ta. Mọi sự giải thích giờ đây đều là thừa thãi, chiếc gương vỡ dẫu có hàn gắn đến đâu cũng chỉ chằng chịt những vết sứa rớm máu. Cuộc hôn nhân này, từ khoảnh khắc anh thốt lên câu nghi kỵ ấy, đã chính thức chết đi rồi.