
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mẹ chồng tiến tới tát tôi một cái đặt tờ giấy xét nghiệm kết quả ADN trước mặt tôi, chỉ thẳng mặt tôi và mắng: “Con r::anh nhà nghèo dám cắm sừng con trai tôi! ” Tôi không nói gì, chỉ làm một việc, mười phút sau khiến mẹ chồng t:ái m:ặt…..
Bà mẹ chồng bất ngờ giật lấy tờ giấy chẩn đoán huyết thống rồi xé nát thành từng mảnh ngay trước mắt tôi, quăng thẳng vào mâm cỗ. Mảnh giấy vụn rơi lả tả, rớt ngay vào tô canh hầm đang bốc khói nghi ngút. Bà sầm mặt đứng phắt dậy, ngón tay gầy guộc chĩa thẳng vào mũi tôi, gằn giọng quát mắng làm rúng động cả phòng khách: “Đồ đàn bà khốn nạn dám phản bội con trai tao! Đứa nhỏ kia tuyệt đối không phải dòng máu nhà họ Nguyễn này, hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học để biết điều, đừng hòng mơ tưởng bước chân vào làm dâu hào môn!”
Hơn hai mươi vị khách trong họ đang dự tiệc cỗ bỗng sững sờ, bầu không khí đông cứng lại. Vài người buông vội đôi đũa, số khác thấp thỏm đứng lùi lại vì sợ vạ lây. Tiếng xì xào vang lên sau lưng tôi: “Đúng là hạng vô ơn, trèo cao ngã đau.” Chẳng một ai đứng về phía tôi, ngay cả người chồng đầu ấp tay gối cũng vậy. Anh ta cúi gằm mặt xuống mặt bàn, hai bàn tay siết chặt vào nhau như thể kịch bản này đã được định đoạt từ trước và anh ta chọn cách cúi đầu làm ngơ.
Tôi cúi nhìn mảnh giấy nhòe nhoét ngâm trong tô canh một lúc lâu. Không phải vì đau xót, mà thấy thật lố bịch — con dấu đỏ trên tờ giấy lệch hẳn một góc, phông chữ tiêu đề hoàn toàn sai lệch so với biểu mẫu chuẩn của trung tâm xét nghiệm nơi tôi từng làm việc suốt ba năm trước khi kết hôn. Một chứng cứ giả trơ trẽn và cẩu thả đến mức tôi tự hỏi không biết mẹ chồng đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua món hàng kém chất lượng này.
Tôi không rơi một giọt nước mắt. Cũng chẳng thèm đôi co nửa lời, dẫu trong lòng hàng vạn cảm xúc đang cuồn cuộn dâng trào. Tôi bình thản đứng dậy, đi thẳng ra khu vực ban công thoáng đãng, nơi ánh đèn đường buổi tối hắt vào khuôn mặt lạnh ngắt. Ngón tay tôi khẽ run lên khi rút chiếc điện thoại từ trong tà áo dài — không phải vì hoảng sợ, mà vì cơn thịnh nộ đã dồn nén đến tận cùng.
Tôi bấm gọi dãy số đã gắn bó suốt sáu năm nay, được lưu dưới cái tên quen thuộc: “Bác Minh.” Người duy nhất trên đời thấu hiểu rõ ràng về gia thế thực sự của tôi — bí mật mà tôi cố tình giấu kín với nhà chồng ngay từ ngày đầu bước về đây, chỉ vì muốn sống một cuộc đời bình dị không bị dòm ngó.
“Bác có thể ghé nhà con ngay bây giờ được không ạ?” Giọng tôi đều đều không chút dao động. “Đúng lúc lắm rồi.”
Đầu dây bên kia lặng đi trong chốc lát, rồi cất lên một câu ngắn gọn: “Ta rõ rồi. Mười phút nữa có mặt.”….
Tôi cất điện thoại, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đoạn bước trở lại bàn tiệc và ngồi xuống vị trí cũ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Mẹ chồng tôi vẫn đang say sưa đay nghiến, đếm từng tội trạng ảo tưởng mà bà tự bịa ra để chì chiết tôi trước mặt dòng họ, hoàn toàn không hề hay biết rằng chính bà vừa tự tay tiêu hủy thứ duy nhất có thể bảo vệ bà sau này.
Tôi lặng yên khoanh tay trước ngực, ánh mắt hướng về chiếc đồng hồ quả lắc trên tường. Từng nhịp kim giây trôi qua nặng nề đến nghẹt thở.
Đúng năm phút sau, tiếng chuông cửa rền vang, dồn dập và dứt khoát như thúc giục.
Bước vào nhà không chỉ có mình bác Minh. Sát cạnh ông là hai vị luật sư mặc vest lịch lãm, tay ôm những tập hồ sơ dày cộp mang biểu tượng pháp lý uy tín. Cả căn phòng đang huyên náo bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Mẹ chồng tôi hoảng hốt quay đầu lại, cánh tay vẫn đang giơ lửng lơ giữa không trung. Chồng tôi giật mình đứng phật dậy, sắc mặt trắng bệch như vừa đối diện với một cơn ác mộng. Bác Minh thong thả bước đến bên cạnh tôi, ánh mắt sắc lạnh quét qua một lượt những con người đang trố mắt nhìn ngẩn ngơ trong phòng khách.
Ông đặt một tập tài liệu chính thức lên bàn, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền vang lên rõ mồn một: “Tôi là luật sư đại diện hợp pháp của cô ấy. Toàn bộ tài sản đứng tên gia đình các người từ ngôi nhà này đến các khoản đầu tư đều thuộc quyền sở hữu hợp pháp của cô ấy thông qua khối tài sản thừa kế độc lập trước hôn nhân. Bản hợp đồng tiền hôn nhân và quyền phủ quyết tài sản đã được ký kết đầy đủ. Ngay ngày mai, lệnh phong tỏa tài sản và thủ tục khởi kiện tội vu khống, làm giả giấy tờ sẽ được gửi thẳng đến cơ quan chức năng.”
Sắc mặt mẹ chồng tái xanh, đôi môi lắp bắp không thành tiếng khi nhận ra tấm vé phất lên nhờ gia đình thông gia nay đã bị chính tay bà bóp nát. Chồng tôi quỵ sụp xuống ghế, ôm đầu chết lặng trong sự hối hận muộn màng. Tôi đứng dậy, chỉnh lại tà áo dài, khẽ mỉm cười chào bác Minh rồi bước thẳng ra cửa, để lại sau lưng một khoảng không bất lực và bàng hoàng của gia đình nhà chồng.