
Mẹ tôi đã biếu thông gia cả một thùng hải sản tươi ngon. Thế nhưng, thay vì cảm kích, chị chồng tôi lại mở thùng ra, buông lời ch-ê b-ai thậm tệ, và đòi v-ứt bỏ toàn bộ. Hành động thiếu suy nghĩ đó đã khiến chị ta phải hối hận khôn nguôi ngay sau đó…
Buổi chiều cuối tuần, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ, rọi lên nền gạch cũ kỹ của ngôi nhà nhỏ nằm trong con hẻm thành phố. Không gian vốn thường ngày yên ắng nay bỗng trở nên rộn ràng, tiếng xe máy dừng trước cổng, tiếng chuông cửa vang giòn, và tiếng reo vui của bà Lan, người mẹ chồng phúc hậu, làm mọi thứ trở nên sống động hơn hẳn.
“Con ơi, tôm mực của con dâu gửi ra rồi!” – bà Lan hớn hở gọi tên con gái, giọng như tràn đầy niềm vui sắp được chia sẻ. Thu, cô con dâu gốc biển, sống xa quê, biết rõ bà mẹ chồng quý mến mình ra sao. Việc gửi hải sản tươi từ quê lên thành phố không chỉ là món quà bình dị mà còn là cách cô giữ liên kết với gia đình chồng, nhắc nhở mọi người rằng dù xa quê, tình cảm vẫn còn nguyên vẹn.
Bà Lan cẩn thận mở thùng xốp, hít hà mùi mặn mòi của biển cả. Con tôm sú căng tròn, con mực trắng phau, tất cả đều tươi rói, như vừa được đánh bắt lên. Thu mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng khi thấy niềm vui của mẹ chồng. Nhưng không khí ấm áp ấy lập tức bị cắt ngang bởi một giọng nói lạnh lùng, đều đều, đặc trưng của Mai, cô con gái cả của bà Lan.
“Tôm gì mà nhìn b-ẩn thế này mẹ? Toàn bùn với đất,” Mai bước ra từ phòng khách, ánh mắt kh-inh kh-ỉnh lướt qua từng con tôm, con mực. Ngón tay cô chỉ vào vài hạt cát còn sót lại, lời nói như những mũi k-im ch-âm thẳng vào tâm trạng Thu…
Thu khựng lại vài giây, nhưng vẫn cố giữ nụ cười.
“Dạ, hải sản mới đánh bắt nên còn chút cát biển thôi chị. Rửa qua là sạch ạ.”
Mai nhếch môi:
“Quê mùa thật. Thành phố giờ ai còn ăn kiểu này nữa. Nhìn đã thấy không muốn đụng đũa.”
Bà Lan nghe vậy liền cau mày:
“Con nói gì kỳ vậy Mai? Em dâu gửi từ quê lên, có lòng là quý rồi.”
Nhưng Mai vẫn không dừng lại. Cô cầm một con mực lên, lắc đầu chán chê:
“Toàn đồ tanh. Thôi mẹ bỏ đi cho rồi, ăn vào lại đau bụng.”
Nói rồi, cô tiện tay kéo chiếc thùng xốp về phía cửa bếp như định đem đổ thật.
Thu đứng lặng người. Dù cố tỏ ra bình tĩnh, ánh mắt cô đã bắt đầu đỏ lên.
Đúng lúc đó, chồng Thu từ ngoài bước vào.
Anh nhìn cảnh trước mặt rồi hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Bà Lan chưa kịp nói thì Mai đã chen vào:
“Em dâu gửi có mấy thứ hải sản bẩn, chị đang tính đem bỏ.”
Nghe xong, anh sững lại:
“Bỏ?”
Anh bước tới mở thùng xốp, nhìn đống hải sản còn tươi rói rồi chậm rãi nói:
“Chị biết mẹ Thu phải dậy từ ba giờ sáng đi lựa từng mẻ hải sản mới gửi lên không?”
Mai hơi khựng lại.
Anh nói tiếp:
“Quê em ấy làm nghề biển. Những thứ chị chê lại là công sức cả ngày của người ta.”
Không khí bỗng im hẳn.
Đúng lúc đó, điện thoại bà Lan reo lên. Là cuộc gọi video từ mẹ Thu dưới quê.
Người phụ nữ lớn tuổi hiện lên trên màn hình với gương mặt rám nắng và nụ cười hiền hậu:
“Hải sản lên tới nơi chưa chị? Tôi lựa kỹ lắm đó, toàn đồ mới cập bến sáng nay.”
Bà Lan nghẹn lại:
“Tới rồi chị… tươi lắm.”
Mẹ Thu cười vui vẻ:
“Nhà có gì ngon thì cùng ăn cho ấm cúng. Xa nhau chứ tình cảm đừng xa.”
Mai đứng bên cạnh, nghe từng câu mà mặt dần đỏ bừng.
Cô nhìn đôi bàn tay chai sần của người phụ nữ trên màn hình, rồi nhìn lại thùng hải sản mình vừa định vứt bỏ.
Lần đầu tiên, Mai cảm thấy xấu hổ vì sự khinh thường của mình.
Một lúc lâu sau, cô lặng lẽ cúi xuống nhặt lại mấy túi hải sản, giọng nhỏ đi:
“…Để con mang đi rửa.”
Thu ngẩng lên nhìn chị chồng, hơi bất ngờ.
Bà Lan khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Buổi tối hôm đó, mâm cơm đầy ắp tôm hấp, mực nướng và canh hải sản nóng hổi. Không ai nhắc lại chuyện ban chiều nữa.
Chỉ có Mai là im lặng nhiều hơn thường ngày.
Trước lúc ra về, cô bất ngờ nói nhỏ với Thu:
“Hôm nào… cho chị gửi ít quà về quê cảm ơn mẹ em nhé.”
Thu mỉm cười nhẹ:
“Dạ.”
Vài tuần sau, Thu bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ quê.
Mẹ cô cười vui:
“Con à, chị Mai gửi về cho mẹ cái máy quạt mới rồi còn gọi hỏi thăm nữa.”
Thu hơi sững người:
“Chị Mai ạ?”
“Ừ,” mẹ cô đáp, giọng đầy bất ngờ, “Con bé nói hôm trước lỡ lời nên thấy áy náy.”
Chiều hôm đó, khi Thu đi làm về, cô thấy Mai đang loay hoay trong bếp phụ bà Lan làm đồ ăn.
Thấy Thu bước vào, Mai hơi ngượng:
“À… chị mua ít hải sản ngoài chợ mà không biết chọn. Đúng là không bao giờ tươi bằng đồ quê em gửi.”
Thu bật cười nhẹ.
Mai im lặng vài giây rồi nói nhỏ:
“Hôm trước… chị xin lỗi.”
Đó không phải kiểu xin lỗi xã giao cho qua chuyện.
Mà là lần đầu tiên Mai thật sự hiểu rằng:
có những món quà giá trị không nằm ở đắt rẻ, mà nằm ở tấm lòng của người gửi.
Bà Lan đứng bên cạnh nhìn hai con dâu chị em nói chuyện, khóe môi cuối cùng cũng giãn ra nhẹ nhõm.
Ngoài ban công, nắng chiều chậm rãi phủ lên căn nhà nhỏ.
Mùi cá nướng thơm lan khắp gian bếp.
Và lần này, không ai còn chê mùi biển nữa.