
Tôi tình cờ thấy chồng dẫn nh-ân t-ình đi s-inh ngay tại bệnh viện… và kế hoạch mà tôi thực hiện sau đó đã khiến cả hai phải h-ối h-ận ê chề!
Sáng sớm, ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu xuống căn phòng nhỏ nơi Lan đang loay hoay chuẩn bị bữa sáng. Tiếng nước sôi xình xịch, tiếng con gọi “Mẹ ơi!” từ tầng trên, và tiếng đồng hồ tích tắc đều nhịp như một lời nhắc nhở cô không được chậm trễ. Cuộc sống hàng ngày của Lan từ lâu đã xoay quanh gia đình — mẹ già b-ệnh t-ật, con nhỏ đang tuổi đi học, và người chồng Huy — vốn từng là trụ cột, giờ thất nghiệp đã nhiều tháng.
Lan thở dài, nhấc chiếc điện thoại và mở ứng dụng ngân hàng. Những con số hiển thị trên màn hình khiến cô mím môi: chi phí th-uốc men của mẹ, học phí cho con, tiền sinh hoạt hằng tháng. Mọi g-ánh n-ặng dồn lên đôi vai của cô, nhưng cô chưa từng tha-n vã-n. Lan luôn tự nhủ: “Cố lên, tất cả vì con và mẹ.”
Buổi sáng hôm đó, theo kế hoạch, Lan đưa mẹ đến b-ệnh viện kiểm tra định kỳ. Bà già yếu, bước đi chậm chạp, hai tay còn vịn vào gậy và tay cô. Mọi thứ diễn ra như mọi lần, cho đến khi họ tới phòng chờ khám, nơi những chiếc ghế nhựa xếp san sát.
Lan lướt ánh mắt quanh phòng, định tìm một chỗ ngồi trống, thì bỗng thấy một hình ảnh khiến tim cô nh-ói lên: Huy, chồng cô, đang bế một cô gái trẻ, khuôn mặt xinh xắn, trông còn hơn tuổi con cô. Cô gái ấy tựa vào ngực Huy, cười rạng rỡ. Huy nhìn cô ấy với ánh mắt âu yếm, khác hẳn với ánh mắt lạnh lùng khi nhìn Lan trong mấy tháng vừa qua…
Lan đứng chết lặng.
Chiếc túi thuốc trên tay cô rơi xuống ghế nhựa lúc nào không hay.
Cô nghe rõ giọng cô gái trẻ nũng nịu:
– “May có anh đưa em đi khám thai, chứ em sợ lắm…”
Khám thai.
Hai chữ ấy như bóp nghẹt lồng ngực Lan.
Trong khi cô ngày ngày còng lưng nuôi cả gia đình, mẹ già bệnh tật, con nhỏ thiếu thốn đủ thứ… thì người chồng thất nghiệp mà cô thương xót lại đang đưa nhân tình đi khám thai bằng chính số tiền cô kiếm được.
Lan không lao tới đánh ghen.
Cô chỉ lặng lẽ kéo mẹ sang một góc khác, ánh mắt lạnh dần đi.
Tối hôm đó, Huy vẫn trở về như không có chuyện gì xảy ra.
– “Hôm nay anh đi xin việc nên về muộn.”
Lan nhìn chồng, mỉm cười nhẹ:
– “Ừ, em biết.”
Chính sự bình thản ấy khiến Huy không hề nhận ra mọi thứ đã bắt đầu thay đổi.
Suốt một tuần sau đó, Lan âm thầm thu thập tất cả:
- tin nhắn,
- hình ảnh ở bệnh viện,
- lịch sử chuyển khoản,
- cả khoản tiền cô từng đưa chồng “đi tìm việc”.
Rồi cô lặng lẽ gặp luật sư.
Ngày chủ nhật, Lan bất ngờ gọi cả hai bên gia đình tới nhà với lý do:
“Muốn bàn chuyện bán căn hộ để xoay sở tài chính.”
Huy vừa ngồi xuống ghế đã thấy trên bàn là một xấp giấy dày.
Lan bình tĩnh đẩy tới trước mặt chồng.
– “Anh ký đi.”
Huy cau mày:
– “Giấy gì?”
– “Đơn ly hôn.”
Cả căn phòng chết lặng.
Mẹ Huy bật dậy:
– “Có chuyện gì vậy?”
Lan không khóc, cũng không gào thét.
Cô mở điện thoại, đặt đoạn video quay cảnh Huy ôm cô gái trẻ ở bệnh viện lên bàn.
Không khí đông cứng.
Huy tái mặt:
– “Lan… anh giải thích được…”
Nhưng chưa dừng lại ở đó.
Lan tiếp tục lấy ra bảng sao kê ngân hàng.
– “Tiền mẹ tôi chữa bệnh, tiền học con, tiền tôi tăng ca… anh đem nuôi người khác.”
Người cha của Huy giận tím mặt, đập mạnh tay xuống bàn:
– “Mày còn là đàn ông không?”
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Người phụ nữ trẻ ở bệnh viện xuất hiện.
Cô ta vừa bước vào đã sững sờ khi thấy cả gia đình ngồi đó.
Lan nhìn thẳng cô gái:
– “Cô biết anh ta thất nghiệp, sống bằng tiền vợ không?”
Cô gái chết lặng.
Hóa ra Huy luôn nói mình là người kinh doanh riêng, sắp ly hôn vợ.
Sự thật phơi bày cùng lúc khiến cả hai không còn đường chối cãi.
Một tuần sau, Lan hoàn tất thủ tục ly hôn.
Căn hộ đứng tên cô.
Quyền nuôi con cũng thuộc về cô.
Ngày dọn đồ ra khỏi nhà, Huy đứng lặng trước cửa, giọng khàn đặc:
– “Anh biết sai rồi…”
Lan chỉ bình thản đáp:
– “Điều em hối hận nhất không phải vì anh phản bội… mà là đã từng thương hại nhầm người.”