
Chia đều 2 tỷ tiền tiết kiệm cho 3 con trai, mỗi đứa 600 triệu, số còn lại vợ chồng tôi giữ để dưỡng già. Thế nhưng, các con tranh c-ãi om sòm, g-anh gh-ét nhau từng chút một vì hoàn cảnh khác nhau. S-ôi má-u, hai vợ chồng già gọi tất cả con bất hiếu đến và đưa ra quyết định cuối cùng khiến mọi người phải n-ín l-ặng…
Căn nhà nhỏ của vợ chồng ông Hưng và bà Lan nằm yên tĩnh giữa con phố cũ của ngoại ô Hà Nội. Hai người đã sống ở đây hơn ba mươi năm, chứng kiến biết bao đứa con lớn lên rồi trưởng thành, mỗi đứa một hướng đi, một cuộc sống. Hơn ai hết, ông bà hiểu rằng tình cảm gia đình cũng giống như ngôi nhà này: nếu không chăm sóc, không vun đắp, nó sẽ dần phai nhạt, rạn nứt.
Một buổi chiều mùa thu, khi nắng vàng lấp lánh qua những tán cây trước hiên, bà Lan ngồi bên cửa sổ, nhặt những chiếc lá khô, lòng lặng lẽ nghĩ về số tiền tiết kiệm cả đời mà hai vợ chồng đã tích góp: hai tỷ đồng. Đó là mồ hôi, là nước mắt, là những ngày tháng tiết kiệm từng đồng lẻ, từng món nhỏ để khi về già, ông bà có thể sống một cuộc sống bình yên, không phải lo lắng gì.
“Anh Hưng à, giờ có lẽ nên tính đến chuyện phân chia số tiền ấy cho các con rồi,” bà Lan thở dài, giọng trầm buồn…
Ông Hưng im lặng rất lâu rồi gật đầu:
– “Ừ… chia sớm để sau này khỏi anh em tranh giành.”
Vài ngày sau, ông bà gọi ba người con trai về nhà.
Ông chậm rãi nói:
– “Ba mẹ có hai tỷ tiết kiệm. Mỗi đứa ba mẹ cho trước 600 triệu để lo cuộc sống. Phần còn lại ba mẹ giữ dưỡng già.”
Ban đầu, cả ba đều im lặng.
Nhưng chỉ vài phút sau, không khí bắt đầu căng lên.
Người con cả cau mày:
– “Con đang nuôi hai đứa nhỏ, sao lại chia bằng thằng út còn độc thân?”
Người con thứ lập tức phản bác:
– “Anh nói vậy là sao? Em còn đang trả nợ ngân hàng!”
Cậu út cũng không nhịn:
– “Từ trước tới giờ lúc nào ba mẹ cũng thiên vị anh cả!”
Tiếng nói qua tiếng lại ngày càng lớn.
Bà Lan chết lặng nhìn ba đứa con từng thân thiết giờ đỏ mặt tranh hơn thua chỉ vì tiền.
Ông Hưng đập mạnh tay xuống bàn:
– “Đủ rồi!”
Cả căn phòng im bặt.
Ông nhìn từng người con, ánh mắt thất vọng:
– “Ba mẹ còn sống mà tụi con đã tính toán với nhau như vậy. Sau này ba mẹ nằm xuống chắc cái nhà này cũng không còn yên.”
Không ai dám nói thêm.
Ông Hưng chậm rãi lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ tiết kiệm rồi nói:
– “Ba mẹ quyết định rồi. Không chia nữa.”
Ba người con sững sờ.
Bà Lan nghẹn giọng:
– “Số tiền này, sau khi ba mẹ mất, sẽ đưa vào quỹ học bổng cho trẻ nghèo ở quê.”
Người con cả bật dậy:
– “Ba mẹ nói thật sao?”
Ông Hưng gật đầu:
– “Tiền có thể kiếm lại. Nhưng tình anh em mà mất vì tiền thì không đáng.”
Cả căn phòng nín lặng.
Lần đầu tiên, ba người con hiểu rằng điều khiến cha mẹ đau lòng nhất không phải chuyện tiền bạc, mà là thấy con cái vì tiền mà quay lưng với nhau.
Ngoài hiên, gió thu vẫn thổi nhè nhẹ.
Nhưng trong căn nhà nhỏ, không ai còn dám lên tiếng tranh cãi thêm một lời nào nữa.