
Nghe lén được câu nói bí ẩn của mẹ chồng qua điện thoại: “Mọi thứ sắp xong, coi như giữ được cháu nội”. Con dâu h-oảng h-ốt khi biết được rằng…
Buổi sáng trong căn nhà ngói rộng rãi, mùi chè xanh thoảng khắp sân. Vy cặm cụi dọn dẹp, cố gắng giấu vẻ m-ệt m-ỏi trên khuôn mặt khi bụ-ng b-ầu mới hơn ba tháng khiến việc đi lại trở nên khó khăn. Từng bước chân nhẹ nhàng trên nền gạch mát lạnh, cô vừa lau bàn ghế vừa nhẩm tính công việc trong ngày.
Từ khi biết tin mình m-ang th-ai, Vy cảm giác mọi thứ trong nhà chồng đều thay đổi một cách khó hiểu. Mẹ chồng – bà Hảo – trở nên kín đáo, hay gọi điện thoại vào những giờ không hợp lý và thường xuyên nhìn Vy bằng ánh mắt khó đoán. Lúc thì bà cười hiền như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lúc lại th-ở dà-i khi nhìn bụng cô.
Những lời bóng gió từ họ hàng cứ văng vẳng trong tai cô: “Nhà này trọng cháu nội lắm… lần này coi như giữ chân con dâu rồi.” Vy tự nhủ mình đang đa nghi, cố gạt đi những lo lắng. Nhưng sáng hôm đó, khi Vy đang xếp quần áo trong phòng riêng, một tiếng nói thầm thì lọt vào tai cô từ ngoài sân….
Vy khựng lại khi nghe tiếng mẹ chồng ngoài sân, giọng bà nhỏ nhưng gấp gáp:
– “Ừ… mọi thứ sắp xong rồi. Coi như giữ được cháu nội.”
Tim Vy đập mạnh.
Cô đứng im sau cánh cửa, bàn tay vô thức ôm lấy bụng.
“Giữ được cháu nội?”
Hàng loạt suy nghĩ đáng sợ lập tức ùa tới. Vy nhớ lại những ánh mắt kỳ lạ, những lần mẹ chồng lặng lẽ đưa cô uống thuốc bổ mà không nói rõ là gì, cả việc bà liên tục hỏi bác sĩ về giới tính thai nhi.
Suốt cả ngày hôm đó, Vy hoang mang đến mức không nuốt nổi cơm.
Tối đến, khi chồng vừa đi làm về, cô kéo anh vào phòng, giọng run run:
– “Anh nói thật đi… mẹ đang giấu em chuyện gì?”
Anh ngạc nhiên:
– “Em nói gì vậy?”
Vy bật khóc:
– “Em nghe mẹ nói phải giữ bằng được cháu nội…”
Chồng cô sững người vài giây rồi bật cười bất lực:
– “Trời ơi…”
Anh vội lấy điện thoại mở cho cô xem đoạn tin nhắn của bác sĩ.
Hóa ra nhiều tuần nay bà Hảo âm thầm liên hệ bệnh viện để điều trị giữ thai cho Vy vì lần khám gần nhất, bác sĩ phát hiện cô có nguy cơ động thai nhẹ.
Còn câu “giữ được cháu nội” chỉ là cách bà vui miệng nói với người họ hàng sau khi nghe tim thai đã ổn định trở lại.
Vy chết lặng.
Đúng lúc đó, bà Hảo đứng ngoài cửa, trên tay vẫn cầm túi thuốc bổ.
Bà nhìn con dâu đỏ hoe mắt rồi thở dài:
– “Mẹ sợ nói ra con lo nên giấu… chứ mẹ chỉ lo cho hai mẹ con thôi.”
Vy nghẹn lại, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Lần đầu tiên cô hiểu:
không phải mọi sự im lặng đều là âm mưu,
đôi khi chỉ là tình thương vụng về của một người mẹ già.