
Phô trương nhà cửa, xe sang, công việc “quản lý” để tỏ vẻ hơn người, một nhóm bạn cũ ch-âm ch-ọc cô vì nghĩ cô vẫn chỉ là nhân viên bình thường trong ngày họp lớp… Để rồi, tất cả phải đ-ội q-uần xấu hổ khi mà…
Sáng thứ Bảy, Hà thức dậy với cảm giác vừa háo hức vừa lo lắng. Hơn mười năm trôi qua kể từ ngày rời mái trường trung học, cô chưa từng tham dự buổi họp lớp nào. Những ký ức cũ ùa về: những tr-ò đ-ùa, những giây phút căng thẳng trong giờ kiểm tra, những cuộc c-ãi v-ã vụn vặt, và cả những cái nhìn d-è b-ỉu từ một số bạn cùng lớp khi cô không cùng gu chơi, không cùng xuất thân giàu có.
Hà đứng trước gương, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc dài được uốn lọn nhẹ. Cô chọn chiếc váy xanh nhạt, thanh lịch nhưng kín đáo, vừa đủ để mình cảm thấy tự tin, vừa không quá nổi bật. “Chỉ cần mình tự tin thôi,” cô tự nhủ.
Khi Hà đến hội trường khách sạn, nơi buổi họp lớp diễn ra, không khí đã rộn ràng. Nhóm bạn cũ tụ tập thành từng cụm, trò chuyện về công việc, nhà cửa, xe cộ, những chuyến du lịch sang trọng. Ánh mắt họ nhanh chóng hướng về cô, những cái nhìn vừa tò mò vừa ch-âm ch-ọc.
– “À, này… là Hà phải không?” một cô bạn cũ lên tiếng, giọng th-ân th-iện nhưng kèm chút dò xét.
Hà mỉm cười, gật đầu, cảm thấy tim mình nh-ói nh-ẹ khi nghe những câu hỏi thăm dò:
– “Công việc của cậu giờ ra sao?”
– “Chắc vẫn chỉ làm nhân viên thôi phải không?”
Hà vẫn giữ nụ cười nhẹ:
– “Ừm… mình vẫn đi làm bình thường thôi.”
Nghe vậy, vài người nhìn nhau cười mỉm.
Một anh bạn mặc vest đắt tiền lên tiếng:
– “Giờ thời buổi khó khăn lắm. Làm nhân viên chắc áp lực lương lắm ha?”
Người khác tiếp lời:
– “Thôi miễn ổn định là được. Như tụi này giờ làm quản lý, áp lực cũng nhiều lắm.”
Không khí tưởng như bình thường nhưng từng câu nói đều mang cảm giác hơn thua ngầm.
Hà chỉ im lặng uống nước.
Đúng lúc đó, MC của buổi họp lớp bước lên sân khấu:
– “Trước khi nhập tiệc, hôm nay lớp mình có một niềm tự hào đặc biệt. Xin giới thiệu nhà tài trợ chính cho buổi họp lớp năm nay…”
Mọi người bắt đầu tò mò nhìn quanh.
MC mỉm cười:
– “CEO của chuỗi công nghệ HG Solutions… bạn Nguyễn Thu Hà.”
Cả hội trường im bặt.
Chiếc ly trên tay một cô bạn khựng lại giữa không trung.
Người vừa khoe làm “quản lý khu vực” lúc nãy tái mặt:
– “…Hà?”
MC tiếp tục:
– “Ngoài ra, công ty của Hà cũng vừa tài trợ học bổng cho trường cũ.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô.
Nhưng Hà chỉ nhẹ nhàng đứng dậy:
– “Mình vẫn là nhân viên thôi… chỉ là nhân viên làm việc cho chính công ty của mình.”
Không ai cười nữa.
Những câu châm chọc ban nãy bỗng trở thành thứ khiến cả nhóm ngượng đến đỏ mặt.
Một lúc sau, cô bạn lúc đầu dè bỉu Hà lúng túng lên tiếng:
– “Tụi mình… không biết nên mới nói vậy.”
Hà mỉm cười bình thản:
– “Không sao. Họp lớp vui là được.”
Nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại khiến mọi người càng xấu hổ hơn.
Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hà không còn thấy mình nhỏ bé giữa những ánh nhìn của người khác nữa.