
Tôi phát ngại vì mẹ chồng đi ăn cỗ nhà hàng mà gói phần vào túi nilon. Nhưng ngày tiễn bà về quê, nhìn chiếc làn rách, tôi đã bật khóc vì hối hận…
Căn hộ tầng 15 giữa trung tâm thành phố sáng rực ánh đèn, tiếng máy hút bụi rì rì xen lẫn tiếng tivi phát bản tin buổi sáng. Linh thở dài, liếc nhìn đồng hồ rồi gọi lớn:
– Mẹ ơi, mẹ đừng giặt quần áo bằng tay nữa, con nói bao lần rồi, có máy giặt mà.
Bà Hòa đang ngồi xổm bên chậu nước, hai bàn tay nhăn nheo, khẽ cười hiền:
– Mẹ sợ cái máy đó nó nuốt áo quần mất thôi con ạ. Với lại, ngâm tí cho nó sạch, chứ cái mùi mồ hôi thằng Tùng thì… chịu gì nổi.
Linh cau mày, bỏ đi, trong lòng dâng lên một chút khó chịu vô cớ..