
Chồng làm nghề lái taxi quanh thành phố ngày nào cũng gần sáng mới về nhà. Tưởng chồng đông khách, ai ngờ…
Gió đêm rít qua khe cửa, đủ lạnh để khiến người ta rùng mình dù chỉ đứng trong hiên nhà. Đồng hồ tường kêu “tích tắc” từng nhịp, chậm chạp và nặng nề, giống như quãng thời gian mà Huyền đã quen phải kéo dài để chờ chồng trở về sau mỗi ca đêm. Hôm nay cũng vậy. Mười giờ rưỡi. Mưa phùn bắt đầu giăng, con gió hun hút lùa vào phòng khách khiến ngọn đèn vàng hắt bóng r-un r-ẩy trên tường.
Huyền ngồi trên ghế, tay đưa nhẹ muỗng cho con gái nhỏ đang lim dim bên trong phòng ngủ. Con bé quấy hơn mọi ngày, cứ thỉnh thoảng lại hỏi vọng ra:
— Mẹ ơi, ba đi làm chưa về hả?
Huyền không biết mình đã bao lần đáp câu hỏi ấy trong nhiều tháng qua. Nhưng mỗi lần trả lời, ngực vẫn nhói như bị ai b-óp nghẹ-t.
— Ừ con, ba đi làm đêm mà. Rồi sẽ về thôi.
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Huyền không còn vững tin như trước. Từ ngày Minh — chồng cô — nhận ca đêm, mọi thứ dường như ch-ệch khỏi quỹ đạo. Hồi đầu, Huyền thương anh lắm. Nghề lái xe vốn dĩ vất vả, lại làm ca đêm thì càng c-ực. Những tối mưa tầm tã, cô cứ đứng bên cửa sổ nhìn xuống ngõ, chỉ mong thấy bóng chiếc taxi màu trắng quen thuộc. Nhưng càng về sau, những lần mong đợi ấy lại trở thành nỗi nghi ngờ mơ hồ mà cô không dám gọi tên..
Một đêm gần một giờ sáng, Huyền bất chợt nhận được cuộc gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ lớn tuổi:
— Cháu là vợ anh Minh phải không? Chú ấy đang ở bệnh viện thành phố…
Huyền chết lặng, vội khoác áo lao đi trong mưa.
Đến nơi, cô thấy Minh ngồi ở hành lang, áo còn ướt sũng, khuôn mặt mệt mỏi. Bên cạnh anh là một bà cụ đang truyền nước và một cậu bé nhỏ ngủ gục trên ghế.
Thấy vợ, Minh đứng bật dậy:
— Anh xin lỗi… anh định giấu thêm thời gian nữa.
Huyền nghẹn giọng:
— Giấu chuyện gì?
Minh cúi đầu:
— Mấy tháng nay anh không chạy xe suốt đêm như em nghĩ. Sau giờ chạy, anh chở miễn phí cho bà cụ này đi lọc thận. Con trai bà mất rồi, nhà không còn ai…
Bà cụ nghe vậy liền vội nói:
— Nhờ cậu Minh mà tôi mới sống tới giờ đó cô…
Huyền đứng im. Bao nhiêu nghi ngờ, tủi thân suốt thời gian qua bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Minh khẽ nắm tay vợ:
— Anh không muốn nói vì sợ em lo tiền bạc. Dạo này khách ít nên anh tranh thủ chạy thêm ban đêm để giúp họ luôn.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái hiên bệnh viện.
Huyền nhìn đôi mắt thâm quầng của chồng, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô hiểu vì sao anh luôn trở về gần sáng — không phải vì phản bội gia đình, mà vì anh đang âm thầm gánh thêm nỗi khổ của người khác.
Cô siết chặt tay anh hơn, giọng run nhẹ:
— Lần sau… đừng giấu em nữa. Mình là vợ chồng mà.