Vợ xin chồng tiền mua cái váy mới để mặc trong sinh nhật con trai 2t, chồng n;;ém cho 500 ngàn lên bàn rồi buông một câu lạnh lùng đầy m;;iệ;;t th;;ị: “X;;ấ;;u như l;;ợ;;n x;;ề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp và;ng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu”…. để rồi…
Vợ xin chồng tiền mua cái váy mới để mặc trong sinh nhật con trai 2t, chồng n;;ém cho 500 ngàn lên bàn rồi buông một câu lạnh lùng đầy m;;iệ;;t th;;ị: “X;;ấ;;u như l;;ợ;;n x;;ề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp và;ng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu”…. để rồi…
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong căn phòng khách rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Mai ngồi lặng lẽ bên cạnh cậu con trai hai tu;;ổi đang say giấc, tay cô vân vê gấu áo phông đã sờn cũ. Hôm nay là sinh nhật tròn hai tu;;ổi của bé Bo, và cũng là buổi đại tiệc của gia tộc họ Trần – một đế chế kinh doanh có tiếng tăm.
Nghe tiếng lạch cạch ở cửa, Mai đứng dậy. Thành bước vào, mùi rư;;ợu va;;ng và nước hoa phụ nữ nồ;ng nặ;;c phả ra từ chiếc áo vest đắt tiền. Chẳng thèm nhìn vợ, anh ta né;;m chiếc cặp da xuống sofa.
“Anh này…” Mai khẽ khàng lên tiếng, giọng cô hơi run. “Ngày mai là tiệc sinh nhật con ở nhà nội. Em… em muốn xin anh ít tiền mua một chiếc váy mới. Đồ cũ của em đều đã chật và lỗi mốt cả rồi.”
Thành dừng lại, quay đầu nhìn Mai bằng ánh mắt dò xét từ đầu đến chân. Một cái nhìn đầy sự gh;;ẻ lạnh. Anh ta rút từ trong ví ra một tờ 500 nghìn đồng, không đưa tận tay mà thẳng tay n;;ém nó lên mặt bàn trà, tờ tiền mỏng manh rơi xuống sàn nhà một cách trơ trẽn.
“Cầm lấy,” Thành buông giọng kh;;inh m;;iệt. “X;;ấu như lợ;;n x;;ề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp vàng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu. Mua cái nào tử tế vào, đừng có mặc mấy loại rẻ tiền làm mất mặt tôi với quan khách.”
Mai nhìn tờ tiền nằm cô độc trên nền gạch. Tr;;ái tim cô thắt lại, cảm giác nh;;ục nh;;ã dâng lên tận cổ họng. Cô không cúi xuống nhặt. Cô chỉ ngước lên nhìn người đàn ông mình từng yêu say đắm, giờ đây chỉ còn là một kẻ kiêu ngạo và trống rỗng.
“Anh thật sự nghĩ vậy sao?” Mai hỏi nhỏ.
“Đừng có hỏi thừa. Lo mà chuẩn bị cho tốt đi!” Thành gắt gỏng rồi đi thẳng vào phòng tắ;;m, để lại Mai đứng đó giữa bóng tối bao trùm. Cô lẳng lặng quay bước, không cầm lấy đồng tiền bố thí kia…
Sáng hôm sau, buổi đại tiệc tại biệt thự nhà họ Trần diễn ra vô cùng xa hoa. Quan khách toàn những nhân vật tầm cỡ trong giới kinh doanh. Thành diện bộ suit cắt may thủ công tinh xảo, tay cầm ly rượu vang, tự tin đứng giữa sảnh chờ đợi thời khắc giới thiệu vợ con để phô trương sự hoàn hảo của gia đình mình.

Thành nhìn đồng hồ, vẻ mặt bắt đầu mất kiên nhẫn. Đúng lúc đó, cửa chính mở ra. Cả khán phòng bỗng im bặt, rồi những tiếng xì xào ngưỡng mộ vang lên.
Thành quay lại, và ly rượu trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống sàn.
Mai bước vào, nhưng không phải trong bộ dạng “lợn xề” với chiếc váy 500 ngàn mà anh ta mỉa mai. Cô mặc một chiếc đầm lụa cao cấp màu xanh navy tối giản nhưng cực kỳ sang trọng, tôn lên làn da trắng và vóc dáng thanh mảnh mà bấy lâu nay bị che lấp bởi những bộ đồ bộ rẻ tiền và sự tận hiến cho gia đình. Tháp tùng cô không phải người làm, mà là ông nội của Thành – người nắm quyền lực cao nhất tập đoàn, người vốn dĩ đang “nghỉ dưỡng ở nước ngoài”.
Ông cụ dõng dạc tuyên bố trước toàn thể quan khách:
“Hôm nay, không chỉ là sinh nhật cháu cố tôi, mà còn là ngày tôi chính thức trao lại 20% cổ phần cá nhân và vị trí giám sát hội đồng quản trị cho cháu dâu tôi – Mai.”
Thành chết lặng. Anh ta lắp bắp tiến lại gần: “Ông… sao ông lại… Còn Mai, tiền đâu cô mua bộ đồ này? Cổ phần gì cơ?”
Ông nội Thành nhìn anh ta bằng ánh mắt thất vọng tột độ, rồi rút trong túi áo ra một tờ 500 ngàn đồng đã nhăn nhúm – chính là tờ tiền Thành đã ném xuống sàn tối qua. Ông ném ngược lại vào ngực Thành:
“Tối qua, khi tôi bí mật về thăm cháu cố, tôi đã đứng ngoài cửa và chứng kiến tất cả. Thành ạ, tôi tạo ra đế chế này bằng sự tử tế, không phải bằng sự hợm hĩnh của kẻ mới giàu. Cô gái mà anh gọi là ‘lợn xề’ chính là người đã một tay chăm sóc bố mẹ anh lúc ốm đau, là người thức đêm hôm lo cho con anh để anh rảnh tay đi bù khú bên ngoài. Nếu anh thấy cô ấy không xứng với cái váy mới, thì anh cũng không xứng với vị trí giám đốc này nữa.”
Mai nhìn Thành, đôi mắt không còn sự yếu đuối hay cam chịu. Cô bình thản nói: “500 ngàn này anh giữ lấy mà mua chút tự trọng cho bản thân. Đơn ly hôn tôi đã ký và gửi trên bàn làm việc của anh rồi. Tài sản này là ông nội tặng cho mẹ con tôi, không liên quan đến anh.”
Bữa tiệc sinh nhật vẫn tiếp tục, nhưng Thành bị bảo vệ mời ra ngoài ngay chính ngôi nhà của mình. Anh ta đứng giữa sân, nhìn vào ánh đèn lung linh bên trong, nơi Mai đang rạng rỡ nhận lời chúc tụng của mọi người. Hóa ra, khi người phụ nữ quyết định ngừng hy sinh cho một kẻ không xứng đáng, họ không chỉ “sang” lên bằng lụa là, mà còn tỏa sáng bằng khí chất của sự tự do.
Cái giá của một chiếc váy chỉ vài triệu đồng, nhưng cái giá của sự coi thường vợ mình, Thành đã phải trả bằng cả sự nghiệp và gia đình.