Bố Mẹ Lên Thăm Con Gái mang đồ ăn sạch, Mẹ Chồng Thẳng Tay Chê B//ẩ/n, Cấ/m Vào Nhà – Tôi Nuốt Nước Mắt, Rồi Âm Thầm Phả//n Đò/n Khiến Bà Đứng Hình…
Tôi lấy chồng xa, cách nhà ngoại gần 200 cây số. Bố mẹ tôi tuổi đã cao, thương con gái nên ít khi lên thăm, chỉ sợ phiền hà nhà sui. Lần ấy, hai ông bà lặn lội xe khách từ quê lên, tay xách nách mang nào gà nào rau, háo hức gặp cháu đầu lòng.
Không ngờ, khi vừa tới cổng, mẹ chồng tôi lạnh lùng bước ra, khóa trái cửa. Bà quắc mắt:
– Nhà này không phải cái chợ! Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à? Quay về đi, ở đây không chào đón ai hết!
Bố tôi lúng túng, mẹ tôi đỏ hoe mắt. Hai ông bà lủi thủi kéo nhau ra bến xe. Tôi ở trong nhà nghe tiếng, bế con chạy ra thì cổng đã khóa. Tôi g;;ào k;;hóc, chồng tôi đứng đó, cúi gằm, không dám mở lời.
Đêm ấy, tôi ngồi ôm con mà nước mắt rơi ướt áo. Tôi thấy mình như bị c;;ắt đứ::t khỏi chính gia đình ruột thịt. Chồng tôi chỉ lặng lẽ:
– Em chịu khó, mẹ anh kh;;ó tín;;h.
Kh;;ó tí;;nh? Hay độ;;c đ;;oán đến tà;;n nh;;ẫn?

Từ hôm đó, mẹ chồng càng được đà. Bà can thiệp từng bữa ăn, từng đồng tiền, thậm chí còn chìa mặt thách thức:
– Căn nhà này do nhà tôi bỏ tiền, cô chỉ ở nhờ. Đừng có mà ả;;o tưở;;ng.
Tôi im lặng. Nhưng trong lòng, tôi đã có quyết định..
Tôi không cãi vã, cũng chẳng thèm khóc lóc thêm một lời nào. Tôi vẫn điềm nhiên làm tròn bổn phận, nhưng âm thầm chuẩn bị cho một kế hoạch mà bà không bao giờ ngờ tới.
Nửa tháng sau, nhân lúc chồng đi công tác, tôi mời một người đàn ông mặc vest sang trọng đến nhà. Thấy người lạ, mẹ chồng tôi vênh váo hỏi: – Ai đây? Nhà này không tiếp người lạ nhé!
Tôi bình thản mời ông ấy ngồi xuống, rồi lấy ra một xấp giấy tờ đặt lên bàn, dõng dạc nói: – Thưa mẹ, con giới thiệu với mẹ, đây là luật sư riêng của gia đình con. Hôm nay con mời ông ấy đến để làm thủ tục bàn giao lại căn nhà này.
Mẹ chồng tôi cười khẩy, giọng đầy mỉa mai: – Bàn giao cái gì? Nhà này là của con trai tôi mua, cô có cái quyền gì mà đòi bàn giao?
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, mỉm cười nhẹ nhàng: – Mẹ nhầm rồi. Ngày cưới, chồng con chỉ có 200 triệu tiền tiết kiệm. Số tiền 3 tỷ còn lại để mua căn nhà này hoàn toàn là tiền của bố mẹ con ở quê bán đất cho con. Để giữ thể diện cho anh ấy, bố mẹ con đã đồng ý để anh ấy đứng tên một mình, nhưng thực tế, giấy tờ vay mượn và nguồn tiền từ ngân hàng đều đứng tên bố tôi.
Mẹ chồng tôi khựng lại, mặt bắt đầu biến sắc: – Cô… cô nói láo!
Luật sư bình thản đẩy tập hồ sơ qua: – Thưa bà, đây là bản hợp đồng vay nợ có công chứng giữa con trai bà và ông cụ ở quê. Vì quá hạn 3 năm không trả, cũng không đóng lãi, phía chủ nợ là bố chị đây có quyền thu hồi tài sản theo đúng pháp luật. Chị ấy đã ký tên đồng ý ly hôn và yêu cầu phát mãi căn nhà này để lấy lại số tiền gốc.
Mẹ chồng tôi run bần bật, tay cầm tờ giấy mà tờ nào tờ nấy đều có chữ ký của con trai bà. Hóa ra, vì sĩ diện và vì muốn có nhà Hà Nội, chồng tôi đã ký mọi giấy tờ mà bố tôi yêu cầu lúc đó để làm “tin”.
Tôi bế con, xách vali đã chuẩn bị sẵn từ trong phòng ra, đứng trước mặt bà: – Căn nhà này đúng là không phải cái chợ, nên bố mẹ con cũng không cần phải bước chân vào một nơi không thuộc về mình. Từ ngày mai, ngân hàng sẽ đến niêm phong. Mẹ và con trai mẹ có 24 giờ để dọn đồ.
Bà đứng hình, đôi môi lắp bắp không ra tiếng, ngã sụp xuống bộ sofa mà bà vẫn thường hãnh diện.
Tôi bước ra khỏi cửa, hít một hơi thật sâu không khí tự do. Tôi đã gọi điện cho bố mẹ, báo rằng con và cháu sẽ về quê sống. Hóa ra, nhẫn nhịn không phải là yếu đuối, mà là để chờ đợi một đòn phản công khiến những kẻ cậy quyền phải hối hận cả đời.