Từ lúc 12 tuổi tôi đã quyết tâm sau này lớn lên phải cưới bằng được cô hàng xóm 6 tuổi dễ thương kia…còn nói với mẹ “mẹ ơi con muốn cưới em Liên, em ý dễ thương quá mẹ ạ”…và 15 năm sau mọi chuyện thật bất ngờ xảy ra khiến tôi…
Từ lúc 12 tuổi tôi đã quyết tâm sau này lớn lên phải cưới bằng được cô hàng xóm 6 tuổi dễ thương kia…còn nói với mẹ “mẹ ơi con muốn cưới em Liên, em ý dễ thương quá mẹ ạ”…và 15 năm sau mọi chuyện thật bất ngờ xảy ra khiến tôi…
Năm tôi 12 tuổi, lần đầu tiên biết thế nào là tim đập nhanh khi nhìn một người.
Nhà bên cạnh chuyển đến một gia đình mới, trong đó có con bé Liên – nhỏ hơn tôi 6 tuổi. Con bé gầy gò, tóc cột hai bên, cười lên là lộ cái răng khểnh duy nhất. Hôm đầu gặp, nó ôm con mèo nhỏ đứng nép sau lưng mẹ, mắt tròn xoe nhìn tôi không chớp.
Không hiểu sao lúc đó tôi thấy tim mình “bịch” một cái.
Tối về, tôi chạy vào bếp, vừa phụ mẹ rửa rau vừa nói tỉnh bơ:
“Mẹ ơi, sau này lớn con muốn cưới em Liên.”
Mẹ tôi bật cười:
“Trời đất, con nít ranh biết gì mà cưới với xin?”
Tôi phụng phịu:
“Con nói thật mà. Em Liên dễ thương lắm mẹ ạ.”

Từ hôm đó, hễ rảnh là tôi lại sang nhà hàng xóm. Lúc thì phụ sửa cái cửa, lúc thì bày Liên học chữ. Con bé cứ lẽo đẽo theo tôi như cái đuôi nhỏ. Tôi gọi nó là “vợ tương lai”, nó đỏ mặt chạy biến vào nhà.
Rồi tôi lên cấp ba, thi đại học, đi làm xa. Còn Liên lớn dần, không còn là con bé hay trốn sau lưng mẹ nữa.
Chúng tôi vẫn nhắn tin cho nhau, nhưng càng lớn, khoảng cách càng rõ. Tôi bận bịu với công việc, những mối quan hệ mới, những dự định lớn hơn. Còn Liên, tôi nghe nói em học giỏi, ngoan ngoãn, được nhiều người theo đuổi.
Có lúc tôi nghĩ, lời hứa năm 12 tuổi chắc chỉ là trò trẻ con.
Mười lăm năm sau, tôi về quê dự lễ tốt nghiệp đại học của Liên.
Giữa sân trường đông người, tôi thấy em mặc áo dài trắng, tóc dài buông nhẹ sau lưng. Không còn là cô bé gầy gò ngày nào, Liên đứng đó, xinh đến mức tôi suýt không nhận ra.
Tôi cầm bó hoa hướng dương, định bước tới thì… chợt khựng lại…
… chợt khựng lại vì thấy mẹ tôi đã đứng đó từ lúc nào.
Bà không đi một mình, mà đang khoác tay mẹ của Liên, cả hai người đều cười rạng rỡ. Thấy tôi ngơ ngác đứng chôn chân, mẹ tôi vẫy vẫy tay rồi lôi từ trong túi xách ra một xấp ảnh cũ mèm, ố vàng. Đó là tấm ảnh tôi năm 12 tuổi, đang cầm tay Liên “xí phần” trước mặt hai bà mẹ, kèm theo tờ giấy nháp viết chữ nguệch ngoạc: “Giấy cam kết cưới vợ”.
Liên nhìn thấy tôi, đôi mắt tròn xoe ngày nào giờ đã lấp lánh nét trưởng thành. Em bước lại gần, chẳng hề e thẹn như tôi tưởng, mà tinh nghịch giơ bàn tay đang đeo một chiếc nhẫn cỏ khô – món đồ chơi tôi tự tay tết cho em mười năm trước mà em vẫn giữ trong hộp gỗ.
Mẹ tôi hắng giọng, nhìn tôi rồi nhìn Liên, cười đầy ẩn ý: “Này con trai, 15 năm trước con bảo mẹ là muốn cưới bằng được con bé này. Mẹ đợi mãi, đợi đến mức phải sang ‘đặt cọc’ trước với mẹ Liên từ hồi con mới đi làm rồi đấy. Thế giờ có định thực hiện lời hứa không, hay để mẹ trả lại ‘con dâu’ cho nhà người ta?”
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì Liên đã tiến sát lại, ghé tai tôi nói nhỏ, giọng vừa dịu dàng vừa pha chút trách móc: “Anh định đứng đó đến bao giờ? Em giữ cái nhẫn cỏ này sắp hỏng rồi, anh không định đổi cho em cái nhẫn thật sao?”
Mọi dự cảm về sự xa cách, về những lo âu “trò đùa trẻ con” trong tôi tan biến sạch sành sanh. Hóa ra, trong khi tôi mải mê chạy theo những dự định xa xôi, thì ở quê nhà, mẹ tôi và “vợ tương lai” đã âm thầm giữ chặt sợi dây tơ hồng ấy.
Tôi mỉm cười, trao bó hoa hướng dương cho em, rồi nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đó trước sự chứng kiến của hai gia đình. 15 năm, hóa ra cái “bịch” của con tim năm 12 tuổi không phải là rung động nhất thời, mà là tiếng gõ cửa của định mệnh.