Mẹ từ Nghệ An ra Hà Nội chăm tôi ở cữ 3 tháng, lúc bà về tôi dúi cho 1 triệu, nào ngờ chồng h–ất t–ung hết – một tiếng sau điện thoại dưới quê gọi lên khiến tôi q–uỵ ng—ã…
Mẹ từ Nghệ An ra Hà Nội chăm tôi ở cữ 3 tháng, lúc bà về tôi dúi cho 1 triệu, nào ngờ chồng h–ất t–ung hết – một tiếng sau điện thoại dưới quê gọi lên khiến tôi q–uỵ ng—ã…
Mẹ tôi ở tận Nghệ An, quanh năm ch-ân l-ấm t-ay b-ùn, da cháy nắng, lưng c-òng theo mùa gặt. Cả đời bà chưa từng ra khỏi lũy tre làng, vậy mà khi nghe tin tôi sinh, bà v–ội v-ã b-ắt xe đêm ra Hà Nội, mang theo chỉ vài bộ quần áo và hũ muối vừng quê nhà.
Ba tháng ở cữ, mẹ gần như không ngơi tay. Sáng sớm dậy nấu cháo, giặt tã, dỗ cháu; tối đến lại lọ mọ c-ọ rửa nhà tắm, lau sàn. Tôi chỉ việc nằm nghỉ, ôm con cho bú. Thấy mẹ g-ầy s–ọp, tóc bạc thêm, tôi thương đến ngh–ẹn.
Ngày bà chuẩn bị về, tôi l–én dành d–ụm được đúng 1 triệu — là tiền tiết kiệm suốt mấy tháng nghỉ sinh. Tôi dúi vào tay bà, khẽ nói:
“Mẹ cầm lấy, coi như con biếu mẹ ít tiền tàu xe, mua thêm thuốc x–ương kh–ớp. Đừng nói với anh, anh lại bảo con h–oang ph-í.”
Mẹ tôi x–ua tay l-ia l–ịa, giọng Nghệ r–un r–un:
“Thôi, mẹ ra chăm con chứ có phải đi làm thuê mô mà lấy tiền. Giữ mà mua sữa cho thằng cu.”
Tôi n-ăn nỉ mãi, bà mới chịu nh-ét vội tờ tiền vào túi áo. Ai ngờ đúng lúc đó, chồng tôi từ trong phòng bước ra, nhìn thấy cảnh ấy liền s–ầm m-ặt.
Anh không nói gì, chỉ bước tới, g–iật ph–ăng tờ tiền, n–ém xuống b–àn rồi l–ạnh g–iọng:
“Cô làm trò gì thế hả? Mẹ cô lên đây giúp thì ơn nghĩa để trong lòng. Đưa tiền kiểu này, người ta lại bảo nhà tôi bắt mẹ vợ làm công!”
Tôi s–ững người, n–ước m–ắt l-ưng tr–òng. Mẹ tôi c–úi xuống, nh–ặt lại tờ tiền, khẽ nói bằng giọng r–un r–ẩy:
“Thôi, thôi… mẹ về cho đỡ r–ắc r–ối.”
Bà lặng lẽ xách túi ra cửa, dáng còng lom khom giữa ánh đèn hành lang mờ. Tôi u–ất ngh–ẹn, quay sang chồng:
“Anh vừa thôi! Đó là mẹ tôi, người đã thức trắng bao đêm trông con anh đó!”
Anh quay đi, chỉ đáp một câu c–ụt l–ủn:
“Em không hiểu đâu, để mai nói.”
Nhưng chưa kịp đến “mai”, đúng một tiếng sau, điện thoại tôi r–éo v–ang. Giọng cậu em họ từ quê n–ấc ngh–ẹn qua máy….
Giọng cậu em họ từ quê nấc nghẹn qua máy:
“Chị ơi… mẹ… mẹ bị tai nạn ngay trạm dừng nghỉ. Lúc cấp cứu, bác sĩ tìm thấy trong túi áo mẹ một xấp tiền lẻ được bọc kỹ trong tờ giấy lịch, trên đó ghi: ‘Gửi con gái mua sữa cho cháu, mẹ còn ít tiền bán lúa…’ Chị ơi, mẹ đi rồi!”

Tôi khuỵu ngã ngay giữa phòng khách, điện thoại rơi khỏi tay, màn hình vỡ tan cũng như trái tim tôi lúc này. Chồng tôi đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt anh biến sắc, cắt không còn giọt máu.
Hóa ra, mẹ tôi chưa bao giờ có ý định lấy 1 triệu đồng ấy của tôi. Lúc bị chồng tôi hất văng tờ tiền, bà không phải nhặt lên để mang về cho mình. Bà nhặt nó để lén kẹp vào trong xấp tiền tiết kiệm của chính bà – những đồng tiền nhăn nheo, sặc mùi bùn đất mà bà đã dành dụm cả mùa gặt để tặng lại cho mẹ con tôi. Bà im lặng chịu đựng sự sỉ nhục của con rể chỉ vì muốn giữ trọn vẹn sự yên ấm cho tổ ấm của con gái mình.
Tôi gào khóc trong tuyệt vọng, lao ra khỏi nhà giữa đêm tối nhưng chẳng còn mẹ ở đó nữa. Hình ảnh dáng lưng còng lom khom, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn cứ hiện lên trước mắt. Mẹ tôi cả đời chịu khổ, đến lúc ra đi cũng mang theo nỗi oan ức và tình thương bao la không lời giải thích.
Chồng tôi quỳ xuống dưới chân tôi, lắp bắp những lời hối lỗi muộn màng, nhưng âm thanh đó giờ đây chỉ là những tiếng vang vô nghĩa. Một tiếng trước, anh coi rẻ lòng tốt của mẹ; một tiếng sau, anh và tôi đã vĩnh viễn mất đi người duy nhất trên đời này yêu thương chúng tôi vô điều kiện.
Căn phòng vẫn còn mùi dầu gió mẹ hay xoa, chiếc tã mẹ vừa giặt vẫn còn chưa kịp khô trên dây phơi, nhưng hơi ấm của mẹ đã tan biến theo chuyến xe định mệnh ấy. Tôi nhận ra, trên thế gian này, có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng có những sự tàn nhẫn sẽ để lại vết sẹo rỉ máu suốt cả cuộc đời