Chứng kiến cảnh con dâu đang th;;o;;i th;;ó;;p trên giư;;ờ;;ng b;;ện;;h, 2 cháu bơ vơ đi ăn ch;;ực từng bữa cơm hàng xóm, trong khi con trai lại đưa nhân tình và con riê;;ng đi du lịch trời Âu, mẹ chồng đã làm một chuyện quá khungkhiep…
Chứng kiến cảnh con dâu đang th;;o;;i th;;ó;;p trên giư;;ờ;;ng b;;ện;;h, 2 cháu bơ vơ đi ăn ch;;ực từng bữa cơm hàng xóm, trong khi con trai lại đưa nhân tình và con riê;;ng đi du lịch trời Âu, mẹ chồng đã làm một chuyện quá khungkhiep…
Bầu trời Paris mùa thu rực rỡ sắc vàng, Thành rạng rỡ nắm tay người tình tr//ẻ trung và đứa con riê//ng 4t dạo bước dưới chân tháp Eiffel. Những tấm ảnh “gia đình hạnh phúc” được anh ta đăng tải lên trang cá nhân với dòng trạng thái: “Tận hưởng cuộc sống đích thực”. Anh ta đâu biết rằng, ở cách đó hàng nghìn cây số, tại một căn hẻm nhỏ ở Sài Gòn, cuộc sống của vợ con anh ta đang rơi vào đị;;a ng;;ục.
Ngọc, vợ Thành, gụ;;c ng;;ã trên sàn bếp sau nhiều ngày làm việc ki;;ệt s;;ức và chịu đựng những cơn đ;;au d;ạ dà;y hàn;h h;ạ. Khi cô được đưa đi cấ;p cứ;u, hai đứa nh;;ỏ — bé Thư 6t và bé Đức 4t — ngơ ngác nhìn theo chiếc xe cứ;u thư;;ơng. Bố đi “công tác” biệt tăm, mẹ vào viện, hai đ;;ứa tr;;ẻ trở thành những kẻ m;;ồ c;;ôi tạm thời.
Suốt ba ngày, hai đứa nh;;ỏ hết ăn trực nhà hàng xóm này đến ng;;ủ nhờ nhà hàng xóm khác. Những bữa cơm chan nước mắt, những bộ quần áo lấm lem vì không có người giặt giũ. Hàng xóm dù tốt bụng nhưng cũng không thể cưu mang mãi. Hình ảnh b;é Thư dắt tay em đứng tựa cửa chờ mẹ, đôi mắt trũng sâu vì đ;;ói và s;;ợ h;;ãi, khiến ai đi ngang qua cũng thắt lòng.
Tin d;;ữ bay về quê. Bà nội của bọn t;;rẻ – bà Hòa – tức tốc đón xe lên thành phố ngay trong đêm.
Khi bước chân vào căn nhà vốn từng là tổ ấm, bà Hòa ch;;ế;;t lặng. Căn nhà lạnh lẽo, bốc mùi ẩ;m m;ốc. Hai đứa cháu nội thấy bà thì òa lên khóc nức nở, bám chặt lấy vạt áo bà như bám lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
“Bố đâu hai con?” Bà Hòa run run hỏi. “Bố đi chơi với cô nào ấy bà ơi… Bố bảo mẹ là con lợ;;n x;;ề, bố không muốn nhìn mặt mẹ nữa…” Bé Thư nức nở kể lại những lời m;;iệt th;;ị mà Thành đã ném vào mặt Ngọc trước khi đi.
Bà Hòa vào bệ;;nh vi;;ện thăm con dâu. Ngọc nằm trên giư;;ờng bệ;;nh, xanh xao như một tờ giấy trắng, hơi th;;ở th;;oi th;;óp. Nhìn xấp hóa đơn viện phí quá hạn và gương mặt cam chịu của Ngọc, trái tim bà Hòa thắt lại rồi bùng lên một ngọn lửa gi;;ận d;;ữ. Bà rút điện thoại gọi cho Thành, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút dài vô vọng hoặc những tấm ảnh anh ta đang bế con ri;;êng của nhân tình cười đùa ở trời Âu.

“Được lắm Thành ạ. Mẹ si;;nh ra con, nhưng mẹ không dạy con thành q;;;uỷ d;;;ữ,” bà Hòa nghiến răng, đôi mắt ánh lên sự quyết đoán đến lạnh người….
Bà Hòa lẳng lặng lau nước mắt cho con dâu, gửi gắm hai cháu cho người hàng xóm tốt bụng rồi quay về căn nhà của Thành. Bà không khóc nữa, gương mặt hiền hậu thường ngày giờ đây lạnh băng như đá tảng. Bà biết mình phải làm gì để kết thúc tấn bi kịch này.
Dưới đây là cái kết cho câu chuyện:
Quyết định đoạn tuyệt
Bà Hòa mở ngăn kéo tủ, lấy ra toàn bộ giấy tờ nhà đất và cuốn sổ tiết kiệm mà bà từng đứng tên hộ Thành khi anh ta làm ăn phất lên. Trước đây, vì tin con, bà giữ hộ để “làm vốn cho con cái sau này”. Nhưng giờ đây, bà hiểu cái “vốn” đó đang nuôi dưỡng một con quỷ.
Bà gọi điện cho luật sư thân quen của gia đình ngay trong đêm:
-
Thứ nhất: Bà thực hiện thủ tục chuyển nhượng toàn bộ tài sản đứng tên bà (vốn là tiền của Thành) sang tên con dâu và hai cháu nội dưới hình thức thừa kế/tặng cho khẩn cấp.
-
Thứ hai: Bà tuyên bố cắt đứt quan hệ mẹ con với Thành trên phương diện pháp lý và xã hội nếu anh ta không về chịu tội.
Đòn trừng phạt “khủng khiếp”
Điều khủng khiếp nhất không phải là tiền bạc, mà là cách bà Hòa đối diện với dư luận. Bà không đánh ghen hộ con dâu, bà làm một việc chấn động hơn: Tổ chức một buổi “lễ từ con” ngay tại sảnh công ty nơi Thành đang giữ chức giám đốc điều hành.
Bà thuê người in hàng loạt ảnh Thành đang vui vẻ tại Pháp đặt cạnh ảnh Ngọc đang thoi thóp và hai đứa trẻ đi ăn chực. Bà đứng trước toàn thể nhân viên và đối tác của anh ta, dõng dạc tuyên bố:
“Tôi là mẹ của giám đốc Thành. Hôm nay tôi đến đây để thông báo: Tôi không có đứa con này. Một kẻ bỏ mặc vợ con cận kề cái chết để bao nuôi nhân tình thì không xứng đáng làm người, càng không xứng đáng lãnh đạo ai.”
Sự việc bùng nổ trên mạng xã hội. Các đối tác lớn của Thành ngay lập tức hủy hợp đồng vì bê bối đạo đức nghiêm trọng. Chỉ trong vòng 48 giờ, tài khoản ngân hàng của Thành bị phong tỏa (do bà Hòa đã rút quyền ủy quyền), thẻ tín dụng bị khóa sạch, và anh ta bị hội đồng quản trị sa thải không thương tiếc.
Cái kết trắng tay
Tại Paris, khi đang chuẩn bị đặt bữa tối sang trọng, Thành bàng hoàng thấy thẻ bị từ chối. Điện thoại anh ta cháy máy bởi hàng nghìn tin nhắn chửi rủa. Cô nhân tình trẻ đẹp, khi thấy “mỏ vàng” đột ngột biến thành “nợ xấu” và đứng trước nguy cơ vào tù vì vi phạm luật hôn nhân gia đình, đã nhanh chóng ôm tiền mặt và trang sức bỏ trốn ngay trong đêm, để mặc Thành bơ vơ với đứa con riêng không phải máu mủ của anh ta.
Thành lết bộ về nước trong sự nhục nhã. Nhưng khi anh ta về đến bệnh viện, bà Hòa đã chặn ngay cửa phòng bệnh. Bà nhìn anh ta bằng ánh mắt ghẻ lạnh nhất:
-
“Tiền không còn, danh dự không còn, giờ anh định về đây cướp nốt chút hơi thở cuối cùng của vợ anh sao?”
Bà Hòa đưa cho Thành tờ đơn ly hôn đã có chữ ký sẵn của Ngọc và tờ giấy trục xuất anh ta khỏi căn nhà bà đang đứng tên. Thành quỳ xuống gào khóc, nhưng bà Hòa chỉ lạnh lùng dắt tay hai đứa cháu đi qua anh ta như đi qua một đống rác rưởi.
Sau cơn bão: Ngọc bình phục thần kỳ như có phép màu từ tình yêu của bà nội. Bà Hòa dùng số tiền lấy lại được từ Thành để mở một cửa hàng nhỏ cho Ngọc và lo cho hai cháu ăn học. Còn Thành, kẻ từng “tận hưởng cuộc sống đích thực” ở trời Âu, giờ đây lang thang xin việc trong sự kỳ thị của người đời, thấm thía cái giá của sự phản bội.