CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi cùng chồng lái chiếc xe sang về quê thăm mẹ, nhưng trên mâm cơm bà chỉ có đúng một con gà luộc. Không ngờ chính bữa cơm giản dị ấy lại khiến tôi nhìn lại cuộc hôn nhân của mình…
Chiếc Mercedes GLS màu đen từ từ rời khỏi cao tốc Hải Phòng – Quảng Ninh rồi men theo con đường tỉnh lộ quen thuộc. Qua lớp kính xe, những khu đô thị hiện đại dần biến mất, thay vào đó là những cánh đồng trải dài, những mái nhà thấp thoáng sau hàng cau và những con đường làng nhỏ hẹp.
Tôi ngồi bên ghế phụ, im lặng nhìn cảnh vật ngoài cửa kính.
Đã gần bốn năm rồi tôi chưa trở về nhà.
Bốn năm ấy, cuộc sống của tôi thay đổi đến mức đôi khi chính tôi cũng cảm thấy xa lạ với cô gái ngày trước.
Từ khi kết hôn với Minh, tôi gần như chẳng còn phải bận tâm đến chuyện tiền bạc. Chúng tôi sống trong một căn nhà rộng ở khu đô thị ven sông, có người giúp việc, có xe riêng, cuối tuần thường xuyên đi nghỉ dưỡng. Quần áo tôi mặc phần lớn đều là những thương hiệu mà trước đây chỉ dám đứng ngoài cửa kính nhìn vào.
Người ngoài nhìn vào đều bảo tôi có một cuộc sống đáng mơ ước.
Nhưng chỉ mình tôi hiểu, phía sau những thứ hào nhoáng ấy vẫn tồn tại một khoảng trống rất lớn.
Minh là người thành đạt, quyết đoán và cực kỳ bận rộn. Anh có thể ngồi hàng giờ trong những cuộc họp, nói chuyện với đối tác bằng sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc, nhưng lại chẳng biết phải nói gì khi vợ buồn.
Có những buổi tối chúng tôi cùng ngồi trên một chiếc sofa nhưng mỗi người lại sống trong một thế giới riêng.
Tôi nhiều lần muốn kể cho anh nghe những chuyện rất nhỏ trong ngày, nhưng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh, cuối cùng tôi lại thôi.
Lần này, tôi phải thuyết phục mãi Minh mới chịu cùng tôi về quê.
Mẹ tôi sống một mình từ ngày bố qua đời.
Bà nhất quyết không chịu lên thành phố ở cùng con gái. Tôi từng nhiều lần đề nghị đón bà về, thậm chí còn nói sẽ dành riêng một phòng cho bà, thuê người chăm sóc, nhưng mẹ chỉ cười:
“Ở quê mẹ quen rồi. Lên phố nhà cửa rộng thật đấy, nhưng người thì chẳng có ai để nói chuyện. Với lại mẹ già rồi, ở cùng các con lại thành người vướng chân.”
Tôi biết mẹ nói vậy chỉ vì sợ trở thành gánh nặng.
Chiếc xe dừng trước căn nhà cũ nằm cuối con ngõ nhỏ.
Tôi vừa bước xuống đã khựng lại.
Căn nhà dường như nhỏ hơn rất nhiều so với ký ức của tôi.
Mảng tường vàng ngày trước nay đã bong gần hết. Cánh cửa gỗ sẫm màu vì mưa nắng. Bên hàng rào là mấy luống rau xanh, phía góc sân có một cây ổi già đang trĩu quả.
Tôi hít thật sâu.
Mùi rơm khô, mùi đất, mùi khói bếp…
Tất cả lập tức kéo tôi trở về những năm tháng tuổi thơ.
“Mẹ ơi!”
Tôi vừa gọi vừa bước vào sân.
Một lát sau, mẹ tôi từ trong bếp vội vã chạy ra.
Bà gầy đi nhiều.
Mái tóc vốn đen dày ngày nào giờ đã bạc gần hết. Đôi bàn tay chai sần, khuôn mặt hằn thêm vô số nếp nhăn.
Thế nhưng vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt bà lập tức sáng lên.
“Lan! Con về thật đấy à?”
Mẹ chạy đến nắm lấy tay tôi, rồi nhìn ra phía sau.
“Cả thằng Minh cũng về nữa này!”
Bà luống cuống lau tay vào chiếc khăn cũ rồi bước tới chào con rể.
“Cháu chào mẹ.”
Minh gật đầu, giọng lịch sự nhưng có phần lạnh nhạt.
Mẹ chẳng để ý.
Bà vui đến mức cứ kéo tay tôi hỏi hết chuyện này đến chuyện khác.
“Các con đi đường có mệt không?”
“Ở trên ấy công việc thế nào?”
“Cu Tùng dạo này học hành ra sao?”
“Mẹ biết hôm nay các con về nên sáng nay mẹ dậy từ sớm đấy.”
Tôi nhìn khuôn mặt mẹ, bất giác thấy sống mũi cay cay.
Gần trưa, mẹ bảo chúng tôi vào ăn cơm.
Tôi cứ nghĩ bà sẽ chuẩn bị rất nhiều món.
Dù biết mẹ không khá giả, tôi vẫn tưởng ít nhất bà sẽ mua thêm ít thịt, ít cá để con rể thành phố đỡ ngại.
Nhưng khi chiếc mâm được đặt xuống, tôi sững người.
Trên đó chỉ có một con gà luộc.
Một con gà mái không lớn, da vàng óng, được đặt ngay giữa chiếc đĩa sứ đã mẻ một góc.
Bên cạnh là bát muối tiêu chanh, một đĩa cà muối và tô nước luộc gà có vài cọng hành xanh nổi lên.
Hết.
Không nem.
Không giò.
Không bia rượu.
Cũng chẳng có món ăn nào cầu kỳ.
Mẹ cười hiền, vừa xới cơm vừa nói:
“Gà này mẹ nuôi hơn nửa năm rồi đấy. Bình thường mẹ định để dành đến Tết mới làm. Nhưng nghe con gọi báo hôm nay về, mẹ nghĩ thôi thì thịt luôn.”
Bà gắp một miếng thịt vào bát tôi.
“Gà nhà nuôi nên hơi chắc thịt một chút. Các con ăn thử xem có ngon không.”
Tôi cười:
“Ngon mà mẹ. Con thích gà quê nhất.”
Rồi tôi nhìn sang Minh.
Nụ cười trên môi anh đã biến mất.
Anh nhìn mâm cơm vài giây, sau đó lại nhìn quanh căn nhà.
Tôi biết anh đang khó chịu.
Minh cầm đũa, gắp một miếng thịt.
Anh nhai được vài cái rồi đặt xuống.
“Gà dai quá mẹ.”
Câu nói nhẹ tênh, nhưng khiến cả căn phòng im bặt.
Mẹ tôi khựng lại.
Bà nhìn con rể, rồi nhìn xuống bát cơm của mình.
“Ừ… chắc tại nó chạy ngoài vườn nhiều.”
Bà cười gượng.
“Để mẹ xé nhỏ thịt ra. Xé nhỏ thì dễ ăn hơn.”
“Không cần đâu.”
Minh đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Mẹ biết bọn con từ thành phố về đây mất bao nhiêu thời gian không?”
Tôi giật mình.
“Minh…”
Nhưng anh không dừng lại.
“Đi cả quãng đường dài như vậy, cuối cùng mẹ chỉ chuẩn bị đúng một con gà?”
Mẹ tôi ngồi bất động.
Hai bàn tay bà siết chặt vào nhau.
“Nhà mình có mỗi thế này thôi con…”
Minh bật cười nhạt.
“Con đâu bắt mẹ phải làm sơn hào hải vị. Nhưng ít nhất cũng phải có vài món chứ. Con không ăn nổi kiểu này.”
Chiếc thìa trong tay mẹ tôi rơi xuống nền nhà.
“Keng” một tiếng.
Tôi nhìn mẹ.
Bà cúi xuống nhặt chiếc thìa, nhưng bàn tay run đến mức nhặt mãi không lên.
Tôi vội cúi xuống đỡ mẹ.
“Mẹ, thôi mà. Minh hôm nay đi đường mệt nên…”
Mẹ lắc đầu.
“Không sao đâu con.”
Bà cố cười.
“Là mẹ sơ suất. Mẹ cứ nghĩ… các con về nhà thì ăn cơm mẹ nấu là được.”
Câu nói ấy khiến lòng tôi đau nhói.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Ngày còn bé, mỗi lần tôi đi học xa về, mẹ cũng luôn làm món gà luộc.
Nhà nghèo, chẳng có gì nhiều.
Nhưng mỗi lần tôi về, mẹ đều chọn con gà ngon nhất trong đàn.
Có lần tôi hỏi:
“Sao mẹ không bán con gà này đi lấy tiền?”
Mẹ chỉ cười:
“Tiền lúc nào cũng kiếm được. Con về nhà thì đâu phải lúc nào cũng có.”
Ngày ấy tôi không hiểu.
Đến hôm nay tôi mới hiểu.
Con gà trên mâm cơm không chỉ là thức ăn.
Nó là những gì mẹ đã chắt chiu suốt mấy tháng trời để chờ một ngày con gái trở về.
Tôi quay sang Minh:
“Anh xin lỗi mẹ đi.”
Minh nhìn tôi, vẻ mặt khó chịu.
“Anh chỉ nói sự thật.”
“Nhưng mẹ không cần anh nói sự thật theo cách đó.”
“Em bênh mẹ em?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng.
“Đúng.”
Không khí trong căn phòng càng trở nên căng thẳng.
Minh đứng dậy.
“Anh ra xe trước.”
Cánh cửa đóng lại.
Mẹ tôi vẫn ngồi im.
Một lúc sau bà mới khẽ nói:
“Con đừng giận chồng.”
Tôi quay sang.
“Mẹ còn bênh anh ấy?”
“Người ta làm chồng con. Vợ chồng sống với nhau cả đời, đừng vì một bữa cơm mà cãi nhau.”
Tôi bật khóc.
“Mẹ lúc nào cũng vậy. Lúc nào cũng nghĩ cho người khác.”
Mẹ đưa tay lau nước mắt cho tôi.
“Con gái lấy chồng rồi thì phải biết nhường nhịn.”
Tôi nắm lấy bàn tay mẹ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi để ý kỹ những ngón tay ấy.
Móng tay mẹ thô ráp.
Các khớp ngón tay nổi lên.
Có những vết nứt nhỏ quanh đầu ngón tay.
Đó là đôi bàn tay đã nấu cơm cho tôi suốt hơn hai mươi năm.
Tôi bỗng thấy xấu hổ.
Bốn năm qua, tôi gửi tiền về đều đặn.
Nhưng tôi hiếm khi về.
Tôi cứ nghĩ chỉ cần chuyển tiền là mình đã làm tròn bổn phận.
Hóa ra không phải.
Có những thứ tiền bạc không thể thay thế.
Buổi chiều, trước khi chúng tôi trở lại thành phố, mẹ lén gọi tôi vào bếp.
Bà mở chiếc tủ gỗ cũ, lấy ra một chiếc túi vải.
“Cái này mẹ làm cho hai đứa.”
Tôi mở ra.
Bên trong là mấy túi khô gà, ít trứng gà quê và một chai mật ong.
“Mẹ biết các con bận nên làm sẵn. Mang lên mà ăn.”
Tôi nhìn những thứ ấy, cổ họng nghẹn lại.
“Mẹ giữ lại ăn đi.”
“Mẹ còn nhiều.”
Tôi biết mẹ nói dối.
Bởi tôi vừa nhìn thấy trong góc bếp chỉ còn vài quả trứng.
Mẹ đã gom những thứ tốt nhất trong nhà cho chúng tôi.
Trước khi lên xe, mẹ còn chạy theo đưa cho tôi một chiếc túi nhỏ.
“À, mẹ quên mất.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một chiếc áo len cũ.
“Mẹ thấy trời sắp trở lạnh nên đan cho con. Mẹ đan hơi xấu, con đừng chê.”
Tôi ôm chiếc áo vào ngực.
Không kìm được nữa, tôi bật khóc.
Mẹ cười, đưa tay vuốt tóc tôi như ngày tôi còn bé.
“Về đến nơi thì gọi cho mẹ nhé.”
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Qua gương chiếu hậu, tôi vẫn nhìn thấy mẹ đứng trước cổng.
Bóng người nhỏ bé ấy cứ đứng mãi ở đó cho đến khi khuất hẳn.
Trên xe, Minh im lặng rất lâu.
Tôi cũng không nói gì.
Khoảng một tiếng sau, anh bất ngờ lên tiếng:
“Anh xin lỗi.”
Tôi quay sang.
Minh vẫn nhìn thẳng về phía trước.
“Anh xin lỗi mẹ.”
Tôi không đáp.
Anh nói tiếp:
“Hôm nay anh cư xử quá đáng.”
Một lúc sau, Minh thở dài.
“Anh cứ nghĩ về quê là phải làm một bữa thật lớn, vì sợ người ta nhìn vào thấy mình không được tiếp đãi tử tế. Anh quên mất mẹ em đâu cần chứng minh điều gì.”
Tôi im lặng nghe.
“Lúc mẹ em nói con gà là con bà nuôi để dành mãi mới có… tự nhiên anh thấy mình tệ thật.”
Tôi quay mặt nhìn ra cửa kính.
“Không phải chỉ mình anh.”
Minh nhìn tôi.
“Tại sao?”
“Tại em cũng tệ.”
Tôi lau nước mắt.
“Em có tiền, có xe, có nhà. Em gửi tiền cho mẹ nhưng bốn năm rồi không về. Em cứ nghĩ mẹ sống ở quê thì chắc vẫn ổn.”
Minh không nói gì.
Tôi tiếp tục:
“Em quên mất thứ mẹ cần nhất không phải tiền.”
Anh khẽ hỏi:
“Là gì?”
Tôi nhìn chiếc áo len cũ trong lòng.
“Là con gái bà ngồi ăn một bữa cơm.”
Minh im lặng rất lâu.
Ba ngày sau, anh tự mình đặt vé về quê lần nữa.
Tôi ngạc nhiên:
“Anh về làm gì?”
Minh đáp:
“Về ăn nốt con gà lần trước.”
Tôi bật cười trong nước mắt.
Lần này chúng tôi không lái chiếc xe sang về.
Minh bảo tài xế đưa xe đến gara, còn hai vợ chồng đi chiếc xe nhỏ hơn.
Chúng tôi mua thêm ít đồ nhưng không mua quá nhiều.
Minh còn ghé chợ quê mua một túi cá, ít thịt và mấy loại rau mẹ thích.
Khi mẹ mở cửa nhìn thấy hai đứa, bà ngạc nhiên đến đứng sững.
“Các con lại về à?”
Minh cười.
“Dạ. Hôm trước con chưa ăn hết gà mẹ luộc.”
Mẹ ngẩn ra vài giây rồi bật cười.
“Gà còn đâu mà ăn?”
“Thì hôm nay mẹ làm con khác.”
Ba người cùng bật cười.
Bữa cơm hôm ấy vẫn chẳng có sơn hào hải vị.
Chỉ có canh cua, rau luộc, cá kho và một con gà quê.
Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy mình thật sự được trở về nhà.
Minh ăn đến miếng cuối cùng.
Anh còn gắp cho mẹ một miếng thịt gà.
“Mẹ ăn đi ạ.”
Mẹ cười:
“Con ăn đi.”
“Con ăn rồi. Mẹ ăn đi.”
Nhìn hai người họ, tôi chợt nhận ra hạnh phúc đôi khi chẳng nằm trong căn biệt thự rộng bao nhiêu, chiếc xe đắt tiền thế nào hay trên bàn ăn có bao nhiêu món.
Hạnh phúc có thể chỉ đơn giản là một người mẹ già ngồi chờ con trước hiên nhà.
Là một con gà được nuôi suốt nửa năm.
Là bữa cơm chẳng có gì đặc biệt nhưng có đủ những người mình thương.
Sau hôm ấy, tôi bắt đầu về quê thường xuyên hơn.
Còn Minh, mỗi lần đi công tác qua gần quê tôi đều ghé thăm mẹ.
Anh không còn ngại ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ, không còn khó chịu khi ăn rau hái ngoài vườn.
Có lần mẹ hỏi:
“Minh này, con ăn gà có dai không?”
Anh cười lớn:
“Dai mẹ ạ. Nhưng ngon.”
Mẹ cười theo.
Còn tôi ngồi bên cạnh, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Bởi tôi hiểu, có những bữa cơm trong đời chỉ đến một lần.
Và có những người chúng ta tưởng rằng họ sẽ mãi ở đó để chờ mình trở về.
Nhưng thực ra, họ đang già đi từng ngày.
Nếu còn có thể, hãy về nhà khi mẹ vẫn còn đứng trước cổng đợi mình.
Đừng để đến một ngày, trên chiếc mâm quen thuộc ấy vẫn là con gà luộc mẹ để dành, nhưng chiếc ghế đối diện đã không còn ai ngồi nữa.