CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM\
61 TUỔI, TÔI TÁI HÔN VỚI MỐI TÌNH ĐẦU: ĐÊM TÂN HÔN, VỪA CỞI ÁO VỢ, TÔI BỖNG KHỰNG LẠI KHI NHÌN THẤY…
Tôi tên Quang, năm nay vừa tròn 61 tuổi.
Vợ tôi mất đã gần tám năm sau một thời gian dài chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo. Từ ngày bà ấy ra đi, căn nhà nhỏ ở ngoại ô Đà Nẵng vốn đã vắng lại càng trở nên lạnh lẽo.
Hai người con của tôi đều đã lập gia đình và chuyển ra ở riêng. Đứa con gái làm việc tận Bình Dương, con trai thì quanh năm chạy công trình ở các tỉnh. Thỉnh thoảng cuối tuần, chúng mới tranh thủ về thăm bố, mua cho tôi ít đồ ăn, thuốc men rồi lại tất tả trở về.
Tôi hiểu cho chúng.
Con cái lớn lên có cuộc sống riêng, chẳng thể ngày nào cũng ở bên cha mẹ.
Nhưng hiểu là một chuyện, còn cô đơn lại là chuyện khác.
Có những đêm trời mưa, tôi nằm một mình trên chiếc giường rộng, nghe tiếng nước gõ lộp bộp trên mái tôn. Căn phòng bên cạnh tối om. Chiếc ghế vợ tôi từng ngồi đọc báo vẫn còn đó, nhưng người thì chẳng bao giờ trở về nữa.
Nhiều lúc tôi tự hỏi:
“Chẳng lẽ quãng đời còn lại của mình cứ thế này sao?”
Tôi từng nghĩ mình sẽ sống một mình cho đến cuối đời.
Cho đến một buổi tối cuối năm ngoái.
Trong lúc ngồi xem lại những người bạn cũ trên Facebook, tôi tình cờ nhìn thấy cái tên Hạnh.
Tôi sững người trước màn hình.
Hạnh chính là cô gái tôi từng thương nhất thời trung học.
Ngày ấy, cô có mái tóc đen dài, thường buộc bằng một chiếc dây vải màu xanh. Mỗi lần cười, hai má lại hơi lúm xuống. Tôi từng nghĩ nếu sau này cưới được cô, mình sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.
Nhưng tuổi trẻ đâu phải lúc nào cũng được sống theo điều mình mong muốn.
Gia đình Hạnh khi ấy gặp nhiều khó khăn. Sau khi tốt nghiệp, cô được người thân mai mối rồi lấy một người đàn ông ở miền Trung, hơn cô gần chục tuổi. Còn tôi thì lên thành phố học đại học.
Chúng tôi mất liên lạc từ đó.
Không thư từ.
Không điện thoại.
Không một lời hỏi thăm.
Bốn mươi năm trôi qua nhanh đến mức đáng sợ.
Khi gặp lại nhau qua mạng xã hội, cả hai đều đã bước sang tuổi xế chiều.
Hạnh trở thành góa phụ. Chồng cô mất đã hơn năm năm. Cô đang sống trong một căn nhà nhỏ ở Hội An, người con trai út đi làm xa, mỗi năm chỉ có thể về nhà vài lần.
Lúc đầu, chúng tôi chỉ hỏi nhau vài câu xã giao.
“Dạo này khỏe không?”
“Con cái thế nào rồi?”
“Đã có cháu chưa?”
Sau đó, những tin nhắn dài hơn.
Rồi những cuộc điện thoại kéo dài cả tiếng đồng hồ.
Chúng tôi kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra trong bốn mươi năm xa cách.
Có những chuyện vui.
Cũng có những chuyện khiến cả hai im lặng rất lâu.
Một hôm, tôi chạy xe từ Đà Nẵng vào Hội An. Tôi mua một giỏ cam, ít bánh đậu xanh và mấy hộp thuốc bổ xương khớp.
Hạnh nhìn đống đồ trên tay tôi rồi bật cười:
– Anh vẫn có thói quen mua linh tinh như ngày xưa nhỉ?
Tôi cũng cười:
– Ngày xưa anh chưa có tiền. Bây giờ già rồi mới có chút tiền thì phải mua cho người quen chứ.
Cô nhìn tôi, không nói gì.
Ánh mắt ấy khiến tôi bất giác nhớ về cô gái năm mười tám tuổi.
Sau vài tháng qua lại, chúng tôi dần nhận ra mình không chỉ đang tìm lại một người bạn cũ.
Chúng tôi đang tìm lại một phần thanh xuân đã thất lạc.
Một buổi chiều, sau khi hai người ngồi uống cà phê bên bờ sông Hoài, tôi bỗng buột miệng:
– Hay là… hai người già như mình về sống chung cho đỡ buồn?
Hạnh tưởng tôi đùa.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi, nụ cười trên môi cô chậm rãi tắt đi.
Mắt cô đỏ lên.
– Anh nói thật à?
Tôi gật đầu.
– Thật. Anh không muốn cuối đời cứ tối đến lại ăn cơm một mình.
Hạnh cúi xuống rất lâu.
Một lúc sau, cô khẽ nói:
– Nếu là anh… thì em đồng ý.
Tôi không biết phải diễn tả cảm giác lúc ấy thế nào.
Một người đàn ông 61 tuổi lại có thể hồi hộp như một chàng trai mới lớn.
Vậy là sau khi bàn bạc với các con, chúng tôi quyết định làm một đám cưới nhỏ.
Không quá nhiều khách.
Không phô trương.
Chỉ có người thân, vài người bạn cũ và hàng xóm thân thiết.
Đám cưới được tổ chức tại một căn nhà vườn ở ngoại ô Hội An, nơi Hạnh dự định sẽ chuyển đến sống cùng tôi.
Ngày cưới, tôi mặc bộ áo dài màu xanh than.
Hạnh mặc áo dài màu kem, mái tóc đã điểm bạc được búi gọn phía sau. Trên tóc cô chỉ cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ.
Nhìn cô bước vào sân, tôi bỗng thấy thời gian như quay ngược.
Tôi không nhìn thấy một người phụ nữ ngoài sáu mươi.
Tôi chỉ thấy cô gái Hạnh của năm mười tám tuổi.
Một người mà tôi từng nghĩ mình đã vĩnh viễn đánh mất.
Bạn bè trêu chúng tôi:
– Hai người đúng là duyên nợ. Đi một vòng bốn mươi năm rồi cuối cùng vẫn về với nhau.
Tôi cười.
Hạnh cũng cười.
Nhưng chẳng ai biết rằng trong lòng chúng tôi lúc ấy đều có một cảm giác vừa hạnh phúc vừa sợ hãi.
Sợ rằng hạnh phúc này đến quá muộn.
Tối hôm đó, sau khi khách khứa ra về, hai chúng tôi cùng nhau dọn dẹp.
Đến gần mười giờ đêm, căn nhà mới yên tĩnh trở lại.
Tôi pha cho Hạnh một cốc sữa ấm.
– Em uống đi rồi ngủ. Cả ngày hôm nay mệt rồi.
Cô nhận lấy, mỉm cười:
– Cảm ơn anh.
Tôi đóng cửa, kiểm tra cổng rồi trở vào phòng.
Đêm tân hôn.
Hai chữ ấy khiến cả tôi lẫn Hạnh đều bật cười ngượng ngùng.
Chúng tôi đã không còn trẻ.
Không ai nghĩ mình sẽ có thêm một đêm tân hôn ở tuổi này.
Tôi bước đến bên cô, nhẹ nhàng giúp cô tháo chiếc kẹp tóc.
Sau đó, khi tôi vừa định giúp cô thay chiếc áo dài cho thoải mái, bàn tay tôi bất chợt khựng lại.
Tôi nhìn xuống người Hạnh.
Rồi nhìn lên khuôn mặt cô.
Tôi chết lặng.
Bởi phía dưới lớp áo, tôi nhìn thấy một vết sẹo dài chạy ngang phần bụng, đã cũ nhưng vẫn rất rõ.
Tôi hỏi, giọng run lên:
– Hạnh… vết sẹo này là sao?
Cô lập tức kéo áo xuống, quay mặt đi.
– Không có gì đâu.
Nhưng tôi biết cô đang giấu tôi.
Tôi ngồi xuống bên cạnh.
– Chúng ta đã cưới nhau rồi. Có chuyện gì thì em cứ nói.
Hạnh im lặng rất lâu.
Rồi nước mắt bắt đầu rơi.
Cô kể rằng nhiều năm trước, sau khi sinh con trai đầu lòng, cô từng trải qua một ca phẫu thuật cấp cứu. Khi ấy gia đình chồng đang làm ăn thất bại, cuộc sống vô cùng khó khăn.
Điều khiến cô đau nhất không phải vết mổ.
Mà là chuyện sau ca phẫu thuật ấy, cô phát hiện mình gần như không thể sinh thêm con.
Chồng cô từng trách móc, lạnh nhạt với cô suốt nhiều năm.
Hạnh đã chịu đựng trong im lặng.
Cô không muốn kể với tôi vì sợ tôi nghĩ khác về cô.
Tôi nghe xong, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đã chai sần của cô.
– Em ngốc quá.
Cô ngẩng lên.
Tôi nói:
– Anh cưới em đâu phải vì em còn có thể sinh con hay không. Anh cưới cô gái Hạnh mà anh từng thương năm mười tám tuổi. Chỉ là bây giờ cô ấy đã đi qua quá nhiều chuyện hơn thôi.
Hạnh khóc nức nở.
Tôi ôm cô vào lòng.
Đêm hôm ấy, chúng tôi không làm điều gì vội vàng.
Chúng tôi chỉ ngồi cạnh nhau, kể hết những điều từng giấu kín trong suốt bốn mươi năm.
Tôi kể cho cô nghe về những năm tháng tôi chăm sóc người vợ cũ trước khi bà mất.
Hạnh kể về cuộc hôn nhân của cô.
Chúng tôi nói về con cái, về tuổi già, về bệnh tật, về những người đã không còn trên đời.
Đến gần sáng, Hạnh tựa đầu lên vai tôi rồi nói:
– Giá như chúng ta gặp lại nhau sớm hơn…
Tôi cười buồn.
– Nếu gặp sớm hơn, chưa chắc mình đã có ngày hôm nay.
Cô ngước nhìn tôi.
Tôi nói tiếp:
– Có lẽ phải đi hết một vòng đời, chúng ta mới hiểu người mình cần nhất là ai.
Sau đêm đó, cuộc sống của chúng tôi thay đổi rất nhiều.
Không phải kiểu thay đổi ồn ào.
Chỉ là mỗi sáng thức dậy, tôi biết trong căn bếp đã có người pha cho mình một ly trà.
Buổi trưa, Hạnh biết tôi thích ăn canh chua.
Buổi tối, tôi nhớ nhắc cô uống thuốc xương khớp.
Hai người già sống cùng nhau, chẳng cần những lời yêu đương hoa mỹ.
Một câu “Hôm nay có mệt không?” cũng đủ khiến người kia thấy ấm lòng.
Vài tháng sau, con trai Hạnh về thăm.
Ban đầu, cậu ấy có vẻ không thoải mái khi thấy mẹ tái hôn ở tuổi ngoài sáu mươi.
Tôi hiểu điều đó.
Tôi không ép cậu phải gọi mình là bố, cũng không can thiệp vào chuyện gia đình của họ.
Tôi chỉ nói:
– Chú không thay thế bố cháu. Chú chỉ muốn mẹ cháu những năm cuối đời có người bên cạnh.
Cậu con trai im lặng rất lâu.
Sau đó, cậu cúi đầu:
– Cháu cảm ơn chú.
Từ hôm ấy, khoảng cách giữa chúng tôi dần biến mất.
Một năm sau ngày cưới, Hạnh bị một trận cảm nặng phải nằm viện vài ngày.
Tôi gần như ở bệnh viện suốt.
Đêm đó, cô tỉnh dậy lúc gần ba giờ sáng, thấy tôi đang ngủ gục trên chiếc ghế bên cạnh.
Cô khẽ gọi:
– Quang…
Tôi lập tức tỉnh dậy.
– Em đau ở đâu à?
Hạnh lắc đầu.
Cô nắm tay tôi.
– Không. Em chỉ muốn nói… em may mắn.
Tôi cười:
– Anh mới là người may mắn.
Cô nhìn tôi, nước mắt chảy xuống.
– Bốn mươi năm trước em đã bỏ lỡ anh một lần. Em cứ nghĩ cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Không ngờ đến lúc tóc bạc, chúng ta vẫn tìm thấy nhau.
Tôi siết nhẹ bàn tay cô.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng.
Tôi chợt hiểu rằng con người ta đôi khi không cần một tình yêu đến đúng tuổi.
Chỉ cần nó đến vào đúng lúc mình đủ trưởng thành để biết trân trọng.
Ở tuổi 61, tôi từng nghĩ cuộc đời mình chỉ còn những ngày lặp lại giữa căn nhà vắng.
Nhưng rồi Hạnh xuất hiện.
Mối tình đầu mà tôi tưởng đã bị thời gian chôn vùi.
Và tôi nhận ra một điều:
Có những người dù đã rời khỏi cuộc đời ta suốt hàng chục năm, nhưng nếu còn duyên, họ vẫn có thể trở về đúng lúc trái tim ta cần họ nhất.
Tôi không còn mong mình trẻ lại.
Tôi chỉ mong những năm tháng còn lại, mỗi khi trời mưa, bên cạnh tôi vẫn có một người cùng nghe tiếng mưa.
Mỗi sáng thức dậy, vẫn có một câu hỏi giản dị:
“Hôm nay anh muốn ăn gì?”
Và mỗi tối trước khi ngủ, chúng tôi vẫn có thể nắm tay nhau mà nói:
“May quá, cuối cùng mình vẫn tìm được nhau.”