CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày cưới, cứ thấy con gá;i níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật giấu kín nên quyết định trả lại tất cả sính lễ, tuyên bố hủy hôn.
Ba năm kể từ ngày chồng qua đời, tôi mới đủ can đảm nghĩ đến chuyện bắt đầu một cuộc sống khác. Tôi từng nghĩ mình sẽ ở vậy nuôi con gái, nhưng rồi sự xuất hiện của anh khiến tôi thay đổi.
Anh tên Quân, làm việc trong một công ty xây dựng ở thành phố. Quân không giàu có nhưng chín chắn, nói chuyện nhẹ nhàng và đặc biệt tỏ ra rất yêu thương con gái tôi, bé Linh.
Lần đầu Quân đến nhà, Linh chỉ đứng nép sau lưng tôi, hai tay nắm chặt vạt áo mẹ. Quân cúi xuống, mỉm cười:
– “Chào con. Sau này nếu mẹ đồng ý cho chú ở bên cạnh, chú sẽ cố gắng thương con như con ruột.”
Nghe câu ấy, tôi vừa bất ngờ vừa xúc động. Tôi đã từng sợ con gái sẽ thiếu thốn tình cảm của một người cha, nên khi thấy Quân chủ động quan tâm con, tôi càng tin mình đã gặp đúng người.
Người thân, bạn bè đều chúc mừng, ai cũng nói tôi may mắn vì sau những năm tháng góa bụa cuối cùng cũng gặp được một người đàn ông tử tế.
Nhưng Linh thì không.
Con bé chẳng bao giờ cười khi Quân xuất hiện. Mỗi lần anh đến, Linh đều tìm cách tránh mặt, khi thì vào phòng ngủ, lúc lại ngồi im trong góc nhà. Quân hỏi chuyện, con bé chỉ cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Tôi nhiều lần gặng hỏi:
– “Linh, chú Quân làm gì khiến con sợ à?”
Con bé đều lắc đầu.
– “Không có…”
Nhưng giọng nó nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Tôi cứ nghĩ con gái còn bé, chưa quen với việc mẹ có người mới. Cho đến một tối, tôi phải đi tỉnh gấp vì công việc. Trước khi đi, tôi nhờ Quân ở nhà trông Linh giúp.
Đêm đó, khoảng hơn mười giờ, người hàng xóm bên cạnh gọi điện hỏi tôi:
– “Tối nay nhà em có chuyện gì không? Chị nghe hình như có tiếng con bé khóc.”
Tôi giật mình, nhưng vì đang ở xa nên chỉ gọi cho Quân. Anh bình thản bảo Linh buồn ngủ, hơi quấy một chút rồi đã ngủ.
Tôi không nghĩ nhiều.
Thế nhưng sáng hôm sau, khi gọi video, tôi thấy sắc mặt con gái trắng bệch. Nó không nói chuyện với tôi, chỉ ôm khư khư con gấu bông cũ.
Từ ngày hôm ấy, Linh càng sợ Quân hơn.
Mỗi lần nghe tiếng xe anh ngoài cổng, con bé lập tức chạy vào phòng khóa cửa. Có lần tôi còn nghe tiếng con bé khóc sau cánh cửa:
– “Mẹ ơi, con không muốn chú ấy ở nhà…”
Tôi vừa thương con vừa bối rối. Tôi hỏi Quân, anh chỉ thở dài:
– “Có lẽ con bé chưa chấp nhận anh. Em cứ từ từ, đừng ép con.”
Câu nói ấy khiến tôi càng tin anh vô tội.
Rồi ngày cưới cũng đến.
Đám cưới được tổ chức tại một nhà hàng lớn ở ngoại ô. Xe hoa đậu trước cổng, họ hàng bạn bè đến chúc mừng đông đủ. Tôi mặc chiếc váy cưới trắng, trong lòng vừa hồi hộp vừa mong chờ một khởi đầu mới.
Tôi bước vào phòng tìm con gái.
– “Linh ơi, thay váy nào con. Hôm nay mẹ con mình cùng đi đón khách nhé.”
Con bé lập tức lắc đầu, khuôn mặt hoảng hốt.
– “Con không đi đâu!”
Tôi ngạc nhiên:
– “Tại sao? Hôm nay là ngày vui của mẹ mà.”
Linh ôm chặt con gấu bông, nước mắt bắt đầu chảy xuống.
Rồi con bé nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
– “Chú Quân dặn con rồi…”
Tôi khựng lại.
– “Chú Quân dặn con chuyện gì?”
Linh nhìn ra cửa, sau đó kéo tay tôi lại gần, ghé sát tai thì thầm:
– “Chú ấy bảo con… nếu kể với mẹ những chuyện xảy ra hôm đó thì mẹ sẽ không lấy chú ấy nữa. Chú còn nói nếu con không nghe lời thì mẹ sẽ bỏ con…”
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi ngồi xuống trước mặt con, cố giữ bình tĩnh:
– “Con kể hết cho mẹ nghe. Mẹ hứa sẽ không mắng con.”
Linh bật khóc nức nở.
Và rồi, từng câu từng chữ của con bé khiến tôi bàng hoàng.
Hóa ra đêm tôi đi công tác, Quân đã vào phòng Linh. Anh ta ép con bé giữ kín một chuyện mà nó không hiểu hết. Khi Linh phản kháng và khóc, Quân còn dọa rằng nếu nói với mẹ, anh sẽ khiến mẹ ghét bỏ nó.
Điều đáng sợ hơn là chuyện đó không chỉ xảy ra một lần.
Linh nói nhỏ:
– “Con không thích chú Quân… Nhưng con sợ mẹ buồn nên con không dám nói.”
Tôi chết lặng.
Tất cả những lần con bé trốn tránh, những ánh mắt sợ hãi, những đêm khóc trong phòng… giờ đây đã có lời giải thích.
Tôi bước ra khỏi phòng với đôi tay run rẩy.
Ngoài kia, tiếng nhạc cưới vẫn vang lên. Họ hàng đang cười nói, khách mời đã ngồi kín bàn. Quân đứng giữa sảnh, trên môi vẫn là nụ cười hiền lành mà tôi từng tin tưởng.
Anh nhìn thấy tôi liền bước tới:
– “Sao em lâu vậy? Khách đang chờ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– “Quân, đám cưới này hủy.”
Nụ cười trên mặt anh lập tức biến mất.
– “Em nói gì?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi quay sang cha mẹ hai bên, bình tĩnh nói:
– “Tôi xin lỗi mọi người. Tôi không thể cưới một người mà chính con gái mình phải sợ hãi khi ở cạnh.”
Quân lập tức giải thích rằng Linh hiểu lầm, rằng tôi đang làm quá mọi chuyện. Nhưng lần này, tôi không còn là người phụ nữ chỉ biết tin vào những lời dịu dàng nữa.
Tôi yêu cầu anh trả lại chìa khóa nhà, đồng thời hủy toàn bộ thủ tục kết hôn.
Số sính lễ Quân đã mang đến, tôi cho người đóng gói nguyên vẹn.
– “Anh mang tất cả về đi. Tôi không cần bất cứ thứ gì từ anh.”
Quân tức giận, lớn tiếng chất vấn tôi vì sao lại làm anh mất mặt trước họ hàng. Tôi chỉ đáp:
– “Danh dự của anh không quan trọng bằng sự an toàn của con tôi.”
Sau đó, tôi đưa Linh rời khỏi nhà hàng.
Trên xe, con bé cứ nắm chặt tay tôi, như thể chỉ cần buông ra là mọi thứ sẽ trở lại như trước.
Tôi ôm con vào lòng và nói:
– “Mẹ xin lỗi. Đáng lẽ mẹ phải tin con sớm hơn.”
Linh bật khóc:
– “Con chỉ sợ mẹ không có ai bên cạnh…”
Tôi nghẹn ngào ôm con thật chặt.
– “Mẹ thà một mình cả đời còn hơn để con phải sống trong sợ hãi.”
Vài ngày sau, tôi chủ động đưa con đến gặp chuyên gia tâm lý trẻ em và trình báo sự việc để bảo vệ con. Tôi cũng lần lượt kiểm tra lại những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian Quân thường xuyên ở nhà.
Khi mọi chuyện dần được làm rõ, tôi mới nhận ra mình đã quá chủ quan. Một người có thể diễn vai tử tế trước mặt tất cả mọi người, nhưng chỉ cần một đứa trẻ liên tục sợ hãi khi ở cạnh họ, đó đã là dấu hiệu không thể bỏ qua.
Tôi không tái hôn nữa.
Ít nhất là trong một thời gian rất dài.
Tôi dành toàn bộ thời gian để chăm sóc Linh, đưa con đi học, cùng con đi chơi và giúp con lấy lại cảm giác an toàn.
Một năm sau, vào đúng ngày đáng lẽ tôi và Quân tổ chức lễ cưới, Linh bất ngờ đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ. Trên đó là dòng chữ nguệch ngoạc:
“Mẹ không cần lấy ai cả. Chỉ cần mẹ ở bên con là được.”
Tôi đọc xong, nước mắt rơi xuống.
Tôi hiểu rằng ngày hôm đó, mình không hề đánh mất một cuộc hôn nhân.
Ngược lại, tôi đã cứu được thứ quý giá nhất mà mình từng có.
Đó là niềm tin của con gái dành cho mẹ.