Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Mẹ kế giả vờ bị tôi đẩy ngã, rồi nằm dưới sàn khóc: “Dì chưa từng làm gì con, tại sao con lại muốn hại dì?” Cha tôi nổi giận và đuổi tôi đi. Nhưng bà không biết, tôi đang nắm giữ tập hồ sơ có thể lật mặt bà… Truyện Ngắn

Bởi cái tên xuất hiện ngay bên cạnh chữ ký của bà là một người mà tôi chưa từng nghĩ sẽ liên quan đến cái chết của mẹ: Trần Văn Chung — Quản gia Trần.
Màn mưa Thượng Hải trút xuống xối xả, hạt mưa tạt mạnh vào mặt tôi lạnh ngắt. Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên đang đứng sát bên cạnh mình. Bàn tay ông ta vẫn đang túm chặt lấy cổ tay tôi, rung lên bần bật. Nước mưa chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo của ông ta, hòa lẫn với thứ mồ hôi hột đang tuôn ra vì hoảng sợ.
“Bác Trần…” Giọng tôi lạc đi, nghẹn lại nơi cổ họng. “Chiếc USB này… thực sự là mẹ tôi đưa cho bác sao?”
Quản gia Trần biến sắc. Giây phút ông ta nhìn thấy ánh mắt tôi dừng lại ở dòng chữ cuối cùng trên trang giấy, sự run rẩy trong đôi mắt ông ta chuyển thành nỗi bấn loạn tột cùng. Ông ta không trả lời. Bàn tay đang siết cổ tay tôi bỗng nhiên gồng lực, cố gắng giật phăng tập hồ sơ và chiếc USB trong tay tôi!
“Đưa đây cho tôi! Đại tiểu thư, cô không nên biết điều này!” Ông ta gầm lên, giọng nói hiền lành thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tàn nhẫn của một kẻ bị dồn vào chân tường.
Nhưng ông ta đã chậm một bước. Tôi dùng hết sức bình sinh gạt mạnh tay ông ta ra, ôm chặt tập hồ sơ vào lòng rồi lùi lại vài bước. Đúng lúc đó, Lâm Tú Lan đã lao tới trong mưa. Mái tóc vấn cao sang trọng của bà ta giờ đây xõa xượi, đôi guốc cao gót bị bỏ lại từ lúc nào, đôi chân trần bước trên nền đá ướt nhẹp. Bà ta không hề bị trẹo chân. Tất cả chỉ là một màn kịch rẻ tiền mà bà ta dựng lên để đuổi tôi ra khỏi nhà trước khi tôi kịp nhận được tài liệu này.
“Trần Văn Chung! Ông làm cái gì thế hả? Mau giật lấy tập hồ sơ đó!” Lâm Tú Lan gào lên, âm thanh chói tai xé tan tiếng mưa rơi.
Bà ta lao vào tôi như một con thú dữ. Tôi né sang một bên, chiếc áo khoác bị bà ta giật phăng. Không ngoảnh đầu lại, tôi cắm đầu chạy thật nhanh ra phía cổng chính. Phía sau lưng tôi, tiếng chửi rủa của Lâm Tú Lan và tiếng bước chân dồn dập của quản gia Trần đuổi theo sát nút.
Xe của luật sư ở Tô Châu đã đợi sẵn ở ngã tư cách biệt thự năm trăm mét. Tôi lao vào ghế sau, đóng sầm cửa xe lại và gào lên với tài xế: “Lái xe đi! Nhanh lên!”
Chiếc sedan đen lao vút đi trong đêm mưaThượng Hải. Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Lâm Tú Lan và quản gia Trần đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt, trần trụi dưới màn mưa, ánh mắt nhìn theo chiếc xe tràn ngập sự căm hờn và tuyệt vọng.
Nước mưa ướt đẫm làm tóc tôi dính chặt vào trán, toàn thân tôi run lên gẩy gẩy. Trong không gian yên tĩnh của chiếc xe, luật sư Cung — vị luật sư già ở Tô Châu — quay lại nhìn tôi, ánh mắt trầm ngâm và xót xa.
“Cô Tống, cô không sao chứ?”
Tôi không đáp, bàn tay run rẩy mở lại trang cuối cùng của tập hồ sơ dưới ánh đèn mờ mờ trong xe.
Trên tờ giấy chứng nhận chuyển nhượng cổ phần và ủy quyền tài sản mười ba năm trước, bên dưới tên mẹ tôi — Cố Mạn Ngôn — là chữ ký được làm giả một cách tinh vi. Và người chứng kiến, người đại diện ủy quyền ký tên xác nhận không ai khác chính là Trần Văn Chung. Nhưng điều khiến tôi chết lặng không dừng lại ở đó. Dưới cùng của văn bản là một phụ lục xét nghiệm y tế được giấu kín suốt mười ba năm: Mẹ tôi không hề chết vì suy tim bộc phát do bệnh lý như gia đình công bố.
Trong máu của bà trước khi qua đời có chứa hàm lượng lớn chất kích thích tim mạch nguy hiểm — một loại thuốc cấm được kê đơn liều cao. Người ký tên mua loại thuốc đó theo đơn thuốc bảo mật của một phòng khám tư nhân chính là quản gia Trần, dưới sự chuyển tiền trực tiếp từ tài khoản cá nhân của Lâm Tú Lan.
Và chua chát thay, chữ ký phê chuẩn cuối cùng trên tờ đơn xin không giải phẫu tử thi của mẹ tôi… lại chính là của cha tôi, Tống Quốc Minh.
“Thì ra… họ đã câu kết với nhau từ mười ba năm trước.” Tôi cười chua chát, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống làm nhòe đi dòng chữ đen trên giấy. “Mẹ tôi coi ông Trần như người nhà, cứu giúp gia đình ông ta lúc nợ nần. Vậy mà ông ta lại vì tiền của Lâm Tú Lan mà bán đứng mẹ tôi, giúp bà ta tiêm thuốc độc vào cơ thể mẹ từng ngày!”
Luật sư Cung thở dài: “Mười ba năm trước, Lâm Tú Lan chỉ là một trợ lý nhỏ trong công ty của mẹ cô. Bà ta đã dùng tiền tài và sắc đẹp để quyến rũ Tống Quốc Minh, đồng thời đem tiền mua chuộc quản gia Trần. Sau khi mẹ cô qua đời, họ lập tức làm giả giấy tờ chuyển nhượng 18% cổ phần đứng tên cô và mẹ cô sang cho Tống Quốc Minh quản lý, thực chất là để Lâm Tú Lan từng bước tẩu tán sang các công ty vỏ bọc.”
Tôi siết chặt chiếc USB mà quản gia Trần đã đưa cho tôi lúc ở ngoài cổng.
“Vậy còn cái này? Tại sao ông ta lại đưa cái này cho tôi?”
Luật sư Cung nhìn chiếc USB, ánh mắt lóe lên một tia sáng tò mò: “Có lẽ đó là chút lương tâm còn sót lại, hoặc là ‘lá bài tẩy’ mà ông ta giữ lại để uy hiếp Lâm Tú Lan khi bị dồn vào đường cùng. Hãy cắm vào máy tính xem sao.”
Tôi mở chiếc laptop của luật sư Cung, cắm chiếc USB vào. Trong đó chỉ có duy nhất một tệp âm thanh và một video ngắn được quay bằng điện thoại đời cũ, chất lượng hình ảnh đã bị mờ theo thời gian.
Tôi nhấn “Play”.
Hình ảnh hiện ra trong một phòng bệnh VIP mười ba năm trước. Mẹ tôi nằm trên giường bệnh, gương mặt gầy gò, xanh xao nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự minh mẫn. Ngồi bên cạnh giường là Tống Quốc Minh và Lâm Tú Lan.
Giọng nói yếu ớt của mẹ tôi vang lên trong tệp âm thanh: “Quốc Minh… em biết mình không sống được bao lâu nữa. Toàn bộ cổ phần ở Tống Thị và căn biệt thự này… em đã lập di chúc để lại cho Thanh Nghi. Khi nó đủ 26 tuổi, nó sẽ toàn quyền sở hữu…”
Tống Quốc Minh im lặng, mặt biến sắc. Còn Lâm Tú Lan đứng phía sau, ánh mắt lộ rõ sự độc ác. Bà ta tiến lại gần, ghé sát tai mẹ tôi, thì xầm bằng một giọng điệu rợn người:
“Cố Mạn Ngôn, cô nghĩ cô còn sống được đến lúc con gái cô 26 tuổi sao? Đừng mơ. Tống Thị sẽ là của tôi, con trai tôi sẽ là người thừa kế duy nhất. Còn con gái cô… nó sẽ chỉ là một đứa con ghẻ bị chính cha nó ruồng bỏ!”
Mẹ tôi trợn mắt, chỉ tay vào bà ta nhưng không thể nói thêm được từ nào. Ngay sau đó, màn hình rung lên, Lâm Tú Lan rút ống thở của mẹ tôi ra, còn Tống Quốc Minh thì đứng trố mắt nhìn, không hề bước lên ngăn cản!
Tôi đập mạnh tay xuống bàn xe, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Sự thật tàn nhẫn đến mức khiến tôi nghẹt thở. Mẹ tôi không chỉ bị mưu sát, mà cha tôi — người mà tôi gọi là cha suốt 26 năm qua — chính là kẻ dung túng, tiếp tay cho mụ tà dâm đó tước đoạt mạng sống của mẹ tôi!
“Cô Tống, cô định làm gì tiếp theo?” Luật sư Cung hỏi, giọng trầm xuống.
Tôi gạt đi giọt nước mắt cuối cùng trên mặt. Ánh mắt tôi không còn sự đau thương, không còn sự thất vọng của một đứa con gái bị đuổi khỏi nhà. Chỉ còn lại một ngọn lửa hận thù rực cháy.
“Họ muốn đuổi tôi đi để êm đẹp nuốt trọn Tống Thị sao?” Tôi lạnh lùng nói. “Vậy thì ba ngày sau, tại đại hội cổ đông thường niên của Tống Thị, tôi sẽ cho họ một món quà ra mắt thật lớn.”
Ba ngày sau.
Tòa nhà tập đoàn Tống Thị ở trung tâm Thượng Hải rực rỡ đèn hoa. Hôm nay là ngày đại hội cổ đông quan trọng nhất trong năm, cũng là ngày Tống Quốc Minh chính thức bổ nhiệm Tống Gia Hạo — con trai của ông ta và Lâm Tú Lan — vào vị trí Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị, chuẩn bị cho việc dọn đường thừa kế.
Tại phòng hội nghị tầng 45, không khí vô cùng trang trọng. Các cổ đông lớn nhỏ, giới truyền thông và các quan chức đối tác đều có mặt đông đủ.
Tống Quốc Minh mặc bộ vest sang trọng, đứng trên bục phát biểu, gương mặt rạng rỡ tự hào. Bên cạnh ông ta, Lâm Tú Lan khoác trên người chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc bích đắt tiền, cổ đeo dây chuyền kim cương lấp lánh, nụ cười quý bà đầy mãn nguyện. Tống Gia Hạo đứng cạnh mẹ, vẻ mặt kiêu ngạo của một cậu thiếu gia sắp nắm quyền lực.
“Kính thưa các cổ đông và các vị khách quý,” Tống Quốc Minh hắng giọng, phát biểu qua micro. “Hôm nay, ngoài việc báo cáo kết quả kinh doanh quý IV, tôi xin trân trọng tuyên bố: 18% cổ phần còn lại của cố chủ tịch Cố Mạn Ngôn đã chính thức được chuyển giao hoàn toàn sang tên tôi, nâng tổng số cổ phần tôi nắm giữ lên 52%. Và tôi xin nhượng lại 10% trong số đó cho con trai tôi — Tống Gia Hạo!”
Tiếng pháo tay vang lên ròn giã khắp phòng họp. Lâm Tú Lan mỉm cười đắc thắng, bà ta liếc nhìn xung quanh như một nữ hoàng đang thưởng lãm vương quốc của mình.
“Bố, mẹ, cảm ơn hai người. Con hứa sẽ không làm mọi người thất vọng!” Gia Hạo dõng dạc nói.
“Chờ đã!”
Một giọng nói thanh thoát, lạnh lùng vang lên từ phía cuối phòng họp, xé tan bầu không khí hỉ hả.
Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía cửa chính.
Tôi bước vào.
Hôm nay, tôi không mặc chiếc áo khoác ướt sũng nước mưa của ba ngày trước. Tôi mặc một bộ vest đen tối giản nhưng cắt may tinh tế, tóc búi cao gọn gàng, trang điểm sắc sảo. Bước đi của tôi thong thả, tự tin và tràn đầy uy lực. Đi sau lưng tôi là luật sư Cung cùng bốn viên cảnh sát thuộc Đội Cảnh sát Điều tra Tội phạm Kinh tế Thượng Hải.
Sắc mặt Tống Quốc Minh lập tức đanh lại. Ông ta đập tay xuống bục: “Thanh Nghi! Con làm cái gì ở đây? Đây là đại hội cổ đông của tập đoàn, không phải nơi để con vào đây làm loạn! Bảo vệ đâu? Đuổi nó ra ngoài!”
Lâm Tú Lan vội bước lên, giả vờ dịu dàng nhưng ánh mắt lóe lên sự hoảng sợ: “Thanh Nghi à, hôm đó cha con chỉ trong lúc giận dữ mới đuổi con đi thôi. Có chuyện gì về nhà nói, đừng làm xấu mặt gia đình trước mặt bao nhiêu người thế này…”
“Nhà?” Tôi dừng bước ngay giữa lối đi chính, cất tiếng cười giễu cợt. “Bà Lâm, căn biệt thự đó là của mẹ tôi đứng tên. Tập đoàn Tống Thị này từng penny vốn ban đầu đều là tiền của dòng họ Cố ở Tô Châu. Các người lấy quyền gì mà gọi đó là ‘nhà’ của các người?”
Tống Gia Hạo nhíu mày bước tới: “Chị! Chị đừng có ăn nói vô lý như thế! Mẹ em đã đối xử với chị thế nào chứ? Chị vu oan cho mẹ đẩy chị ngã, giờ lại đến đây phá hoại lễ bổ nhiệm của em?”
Tôi nhìn đứa em cùng cha khác mẹ này, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ.
“Gia Hạo, em thật tội nghiệp. Em sống 20 năm trên đời mà không biết rằng chiếc xe sang em đi, những bộ đồ hiệu em mặc… đều được mua bằng mồ hôi, xương máu và cả tính mạng của mẹ chị!”
Nói rồi, tôi quay sang nhìn thẳng vào Tống Quốc Minh: “Tống Quốc Minh, ông vừa nói ông nắm giữ 52% cổ phần và có quyền chuyển nhượng cho con trai ông sao?”
“Đúng vậy! Di chúc và giấy tờ chuyển nhượng của Mạn Ngôn đều do tôi đứng tên quản lý! Pháp luật công nhận điều đó!” Ông ta gào lên, cố che giấu sự giật mình.
“Vậy sao?” Tôi ra hiệu cho luật sư Cung.
Luật sư Cung bước lên, mở chiếc cặp tài liệu ra và kết nối máy tính cá nhân với màn hình chiếu lớn của phòng họp.
“Kính thưa Hội đồng cổ đông và lực lượng cảnh sát,” Luật sư Cung dõng dạc nói. “Chúng tôi xin đưa ra bằng chứng kết luận giám định pháp y và giám định chữ ký từ Viện Khoa học Hình sự. Toàn bộ văn bản chuyển nhượng 18% cổ phần mang tên bà Cố Mạn Ngôn sang cho ông Tống Quốc Minh mười ba năm trước… hoàn toàn là giả mạo!”
Màn hình chiếu lớn lập tức hiện lên bản phân tích chữ ký phóng to. Chữ ký của mẹ tôi và chữ ký giả mạo được chỉ rõ từng nét đứt gãy, cùng với con dấu giám định đỏ thắm của cơ quan chức năng.
Cả phòng họp ồ lên kinh ngạc. Các cổ đông bắt đầu bàn tán xôn xao, ánh mắt chỉ trỏ về phía Tống Quốc Minh.
Mặt Tống Quốc Minh cắt không còn một giọt máu. Ông ta run rẩy chỉ tay vào màn hình: “Lừa đảo! Đây là vu khống! Chữ ký đó là do Mạn Ngôn tự tay ký!”
“Chưa hết đâu, thưa ông Tống.” Tôi bước lên từng bước, ánh mắt như hai lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào ông ta. “Mười ba năm trước, mẹ tôi qua đời vì cái gì, ông là người rõ nhất đúng không?”
Lâm Tú Lan lúc này đã không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Bà ta điên cuồng lao về phía máy tính: “Tắt đi! Mau tắt cái màn hình đó đi! Bảo vệ đâu? Đuổi lũ lừa đảo này ra ngoài!”
Nhưng hai viên cảnh sát đã lập tức bước lên chặn bà ta lại.
Tôi nhấn nút chuyển slide trên chiếc điều khiển từ xa.
Đoạn video trong chiếc USB bắt đầu phát sóng trên màn hình lớn tầng 45.
Âm thanh vang lên rõ mùng một từng lời, từng chữ. Giọng nói yếu ớt của mẹ tôi, lời đe dọa tàn nhẫn của Lâm Tú Lan, hành động rút ống thở tàn bạo, và sự im lặng dung túng của Tống Quốc Minh… Tất cả được trình chiếu công khai trước sự chứng kiến của hơn một trăm người có mặt trong phòng hội nghị, cùng với ống kính của hàng chục nhà báo!
“Trời ơi! Mưu sát!”
“Bà ta mưu sát Cố chủ tịch!”
“Tống Quốc Minh cũng là đồng phạm! Thật tàn nhẫn!”
Tiếng la ố, đập bàn đập ghế vang lên dữ dội. Các cổ đông phẫn nộ đứng dậy chỉ trỏ. Lâm Tú Lan nhìn lên màn hình, toàn thân bà ta ngã khuỵu xuống nền đá cẩm thạch — đúng như cái cách bà ta đã giả vờ ngã ở cầu thang ba ngày trước. Nhưng lần này, không ai nâng bà ta dậy. Không có giọt nước mắt dối trá nào có thể cứu được bà ta nữa.
Tống Gia Hạo nhìn đoạn video, gương mặt cậu ta xám ngoét. Cậu ta lùi lại vài bước, nhìn mẹ mình bằng ánh mắt bàng hoàng, xa lạ và ghê tởm: “Mẹ… Mẹ thực sự đã làm vậy sao?”
“Không… Không phải mẹ! Gia Hạo, tin mẹ đi! Là nó vu khống!” Lâm Tú Lan bò đến bò gối ôm lấy chân con trai, khóc lóc thảm thiết, nhưng Gia Hạo đã ghê tởm hất tay bà ta ra.
Tống Quốc Minh ngơ ngác đứng trên bục, đôi tay run rẩy không kiểm soát được. Ông ta nhìn tôi, giọng nói đứt quãng: “Thanh Nghi… Con… Con muốn hủy hoại cái nhà này sao?”
“Tôi không hủy hoại nhà họ Tống,” Tôi lạnh đắng trả lời. “Là chính ông và người phụ nữ này đã hủy hoại nó từ mười ba năm trước. Tôi chỉ đang đòi lại những gì thuộc về mẹ tôi, và trả lại cho các người sự trừng phạt mà pháp luật dành cho kẻ phạm tội.”
Vị sĩ quan cảnh sát bước lên, rút ra lệnh bắt giữ:
“Bà Lâm Tú Lan, ông Tống Quốc Minh, hai người bị bắt vì nghi vấn cố ý gây thương tích dẫn đến chết người, làm giả giấy tờ tài liệu của cơ quan tổ chức và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Mời hai người về sở cảnh sát làm việc!”
Chiếc còng số 8 bằng thép lạnh ngắt vang lên tiếng “cạch, cạch” sinh sà. Lâm Tú Lan gào khóc điên dại, cố gắng vùng vẫy nhưng bị cảnh sát khống chế chặt chẽ. Tống Quốc Minh như kẻ mất hồn, đầu cúi gầm, bước đi lí nhí khi bị giải đi qua hàng dài cổ đông đang chửi rủa.
Ngay trước cửa phòng họp, quản gia Trần đã bị cảnh sát dẫn giải từ trước. Ông ta đứng đó, đầu gục xuống, không dám ngẩng lên nhìn tôi lấy một lần. Ông ta đã ra đầu thú từ đêm qua, giao nộp toàn bộ số tiền hối lộ mười ba năm trước để mong nhận được sự khoan hồng của pháp luật.
Khi Tống Quốc Minh bước qua mặt tôi, ông ta dừng lại một giây, ngẩng đầu nhìn tôi bằng đôi mắt đục ngầu, tràn ngập sự hối hận muộn màng: “Thanh Nghi… Bố… Bố sai rồi…”
Tôi quay lưng lại với ông ta, không ban cho ông ta dù chỉ một ánh nhìn: “Tống tiên sinh, giữa chúng ta từ mười ba năm trước đã không còn quan hệ cha con nữa rồi.”
Sáu tháng sau.
Vụ án nhà họ Tống làm chấn động toàn bộ giới kinh doanh Thượng Hải cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Với những bằng chứng không thể chối cãi từ tập hồ sơ, đoạn video trong USB và lời khai của quản gia Trần, Tống Quốc Minh và Lâm Tú Lan bị tuyên án tù chung thân vì tội mưu sát và chiếm đoạt tài sản quy mô lớn. Quản gia Trần nhận mức án 8 năm tù vì tội đồng phạm.
Tống Gia Hạo, không chịu nổi sự nhục nhã và đả kích quá lớn từ gia đình, đã bỏ học đại học, âm thầm rời khỏi Thượng Hải đến một thành phố nhỏ phía Nam sinh sống, cắt đứt toàn bộ liên lạc với người thân. Căn biệt thự sang trọng nhà họ Tống bị kê biên và đấu giá để hoàn trả số tiền tẩu tán.
Tôi đứng trên ban công tầng cao nhất của tòa nhà Tống Thị — giờ đây đã được đổi tên lại thành Tập đoàn Cố Thị.
Gió thu Thượng Hải thổi qua nhẹ nhàng, mang theo không khí trong lành sau cơn mưa lớn. Tôi khoác chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay cầm ly cà phê nóng, nhìn xuống dòng xe tấp nập bên dưới.
Tại đại hội cổ đông bất thường tháng trước, tôi đã chính thức tiếp quản 18% cổ phần của mẹ, kết hợp với sự hỗ trợ của các cổ đông cũ vốn trung thành với mẹ tôi, tôi được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị mới của Cố Thị.
Căn biệt thự cũ của gia đình — nơi lưu giữ những ký ức ngọt ngào nhất của tôi và mẹ trước khi Lâm Tú Lan xuất hiện — đã được tôi mua lại trong phiên đấu giá. Tôi đã cho dọn dẹp lại toàn bộ, trồng lại khu vườn hoa cẩm tú cầu mà mẹ tôi từng rất thích.
Điện thoại trên bàn khẽ rung. Là tin nhắn từ luật sư Cung:
“Cô Cố, toàn bộ thủ tục pháp lý đổi tên tập đoàn và khôi phục lại tài sản cho mẹ cô đã hoàn tất. Chiều nay cô có thời gian đi thăm mộ bà ấy không?”
Tôi mỉm cười, gõ câu trả lời: “Cảm ơn bác Cung. Cháu sẽ đi ngay bây giờ.”
Nghĩa trang nằm trên một ngọn đồi nhỏ ở ngoại ô Thượng Hải, nơi có những hàng cây tùng bách xanh mướt và không khí vô cùng yên bình.
Tôi ôm một bó hoa cẩm tú cầu màu xanh nhạt — loài hoa mẹ yêu nhất — bước lên những bậc thang đá.
Tấm ảnh trên bia mộ mẹ tôi vẫn rạng rỡ nụ cười dịu dàng như trong ký ức của tôi mười ba năm trước. Mẹ vẫn đẹp, vẫn hiền hậu và thanh tao.
Tôi đặt bó hoa xuống trước bia mộ, quỳ gối nhẹ nhàng lau đi chút bụi bẩn bám trên tấm đá hoa cương.
“Mẹ ơi…” Tôi thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng. “Con làm được rồi.”
Gió chiều thổi qua làm những cánh hoa cẩm tú cầu khẽ rung rinh. Tôi cảm thấy như bàn tay ấm áp của mẹ đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi, như những ngày tôi còn là một đứa trẻ năm tuổi nấp sau lưng mẹ.
Sự dối trá, sự căm hận và những mảng tối tàn nhẫn của quá khứ đã hoàn toàn khép lại. Lâm Tú Lan và Tống Quốc Minh đã phải trả giá đắt cho những tội lỗi mà họ gây ra. Còn tôi, tôi đã đòi lại được sự công bằng cho mẹ, đòi lại được danh dự và di sản mà mẹ đã dành cả đời để gầy dựng.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, ngẩng đầu nhìn bầu trời thu xanh trong không một gợn mây.
“Mẹ yên nghỉ nhé. Từ hôm nay, Thanh Nghi của mẹ sẽ sống một cuộc đời thật hạnh phúc, thật tự do… đúng như điều mẹ luôn mong ước.”
Tôi quay người, bước xuống ngọn đồi. Nắng thu trải dài trên con đường phía trước, ấm áp và rộng lớn. Cuộc đời tôi, từ giây phút này, mới thực sự bắt đầu.