
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cả làng ai cũng s::ót th::ương khi ông cụ qu::a đ::ời, chỉ riêng người vợ đầu ấp tay gối cùng ông suốt mấy chục năm lại không rơi một giọt nước mắt. úc biết sự thật ai cũng phải k;i;;nh h;;ã;;i……
Mây đen giăng kín bầu trời, mưa lất phất rơi khiến cả khu phố nhỏ chìm trong không khí u buồn. Giữa tiếng nhạc ma chay rền rĩ và tiếng khóc thương của bà con xóm giềng, bà Thu – mẹ chồng tôi – vẫn đứng im như một pho tượng. Suốt từ đầu buổi lễ, mắt bà khô khốc, không rơi lấy một giọt nước mắt trước sự ra đi của chồng.
Sự lạnh lùng ấy nhanh chóng trở thành tâm điểm chỉ trích. Họ hàng và xóm giềng bắt đầu bàn tán xôn xao: – Đàn bà gì mà tệ bạc! Chồng mất mà mặt lạnh như tiền, chẳng biết thương tiếc là gì. – Mấy chục năm gắn bó mà giờ như người dưng. Mấy tháng trước còn thấy bỏ đi biệt tích, chắc lại có nơi khác rồi nên mới thản nhiên thế này!
Tôi đứng lặng ở góc sân, tim nhói đau khi nghe những lời dè bỉu chĩa về phía mẹ. Ngay cả con trai ruột và con dâu lớn của bà cũng dành cho bà những ánh nhìn đầy giận dữ và coi thường.
Mặc cho những lời miệt thị vây quanh, bà Thu vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối. Khi linh cữu được đưa ra đến nghĩa trang, bà lặng lẽ tiến lại gần, thắp nén hương cuối cùng rồi quay lưng bước đi. Bất bình trước thái độ ấy, người trong họ gào lên: – Bà định bước đi dễ dàng thế sao? Không thấy hổ thẹn với người đã khuất à?
Ngay lúc đó, tôi bước nhanh ra giữa đám đông, dơ cao chiếc túi xách cũ kỹ mà mẹ chồng luôn mang bên mình, rành rọt cất lời trước tất cả mọi người…
Tôi mở chiếc túi ra, lấy ra một tập hồ sơ bệnh án dày cộp cùng cuốn sổ nhật ký đã hoen màu. Tôi dội từng lời vào sự thinh lặng của đám đông: – Mọi người trách mẹ tôi vô tình, nhưng có ai biết trong suốt 3 năm qua, mẹ đã phải chịu đựng những gì không?
Tôi giơ tập bệnh án lên: – Bố tôi bị bệnh hiểm nghèo giai đoạn cuối từ nhiều năm trước. Để có tiền chữa trị và kéo dài sự sống cho ông, mẹ đã âm thầm bán đi toàn bộ căn nhà riêng đứng tên mình ở quê, một mình nhận công việc dọn dẹp đêm khuya ở thành phố để gom góp từng đồng trả viện phí. Bà bỏ đi cả năm trời không phải vì có người khác, mà là vì lăn lộn làm việc đến mức kiệt sức!
Chưa dừng lại ở đó, tôi lật từng trang nhật ký của mẹ: – Căn bệnh của bố khiến ông chịu những cơn đau dữ dội và dần mất đi trí nhớ. Những tháng ngày cuối đời, ông không còn nhận ra ai, liên tục đập phá và dằn xé. Nhưng chính mẹ là người một tay chăm sóc, hứng chịu mọi nỗi đau mà không một lời than thở. Trước khi qua đời, ông đã nắm tay mẹ và dặn: “Khi tôi đi rồi, bà đừng khóc. Bà đã khóc quá nhiều vì tôi rồi, hãy sống những ngày còn lại thật bình yên.”
Tôi quay sang nhìn mẹ, nước mắt tôi trào ra: – Mẹ không khóc hôm nay không phải vì mẹ bạc bẽo, mà vì nước mắt của mẹ đã cạn khô trong suốt những đêm dài thức trắng bên giường bệnh. Mẹ đang thực hiện lời hứa cuối cùng với bố!
Không gian xung quanh lặng đi hoàn toàn. Những người vừa cất lời lăng mạ giờ đây cúi mặt hối hận, không ai thốt nên lời. Chồng tôi và các anh chị run rẩy tiến lại gần, quỳ gối trước mặt mẹ trong sự nghẹn ngào. Bà Thu nhẹ nhàng xoa đầu các con, ánh mắt nhìn về phía mộ chồng, bao dung và thanh thản.