
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nuôi con vất vả bao nhiêu năm trời, tưởng về già ông bà sẽ được hưởng phúc. Nhưng thật không ngờ, hai người giờ đây đầu đã bạc trắng, mắt mờ lại bị đúng đứa con mình đ::ứt r::uột đẻ ra đ::uổi ra khỏi nhà….
Ông Bính năm nay 83 tuổi, bà Lĩnh 81 tuổi. Hai mái đầu bạc trắng, sức khỏe ngày càng suy giảm, nhưng nhiều năm qua họ vẫn phải sống trong nỗi phập phồng lo sợ về một biến cố lớn ngay dưới mái nhà của mình.
Nghe như chuyện vô lý, nhưng đó lại là hoàn toàn có thật.
Hai ông bà sinh được năm người con: bốn trai, một gái. Bối cảnh ngày trước gian khó, ông bà phải dốc hết sức mình làm lụng để nuôi từng đứa lớn khôn, học hành tử tế, dựng vợ gả chồng, rồi lại hỗ trợ vốn liếng cho các con mua đất gánh vác sự nghiệp. Cứ nghĩ khi tuổi già bóng xế sẽ được vui vầy cùng cháu con, đâu ai ngờ sóng gió bắt đầu ập đến.
Mấy năm gần đây, sức khỏe hai cụ yếu đi trông thấy, việc thăm khám diễn ra thường xuyên. Ấy vậy mà hầu như các con đều bận rộn, ít khi qua lại hỏi han, chi phí sinh hoạt hay y tế của cha mẹ cũng chẳng ai chủ động gánh vác.
Rồi một ngày, năm người con bất ngờ họp mặt, đề nghị ông Bính bà Lĩnh phải làm thủ tục bàn giao lại toàn bộ mảnh đất và căn nhà cổ của gia đình cho họ. Họ đưa ra đủ lý do: cha mẹ đã tuổi cao, không cần giữ tài sản làm gì, trước sau gì cũng là của con cháu.
Khi không đạt được mục đích, cả năm người con quyết định đưa tranh chấp này ra cơ quan chức năng để giải quyết.
Tôi – người con út – chỉ biết lặng ngắm sự việc trong chua xát và xót xa.
Ngày diễn ra buổi làm việc công khai tại cơ quan thẩm quyền, ông Bính phải chống gậy, bà Lĩnh vịn vai tôi, từng bước chậm rãi tiến vào hội trường. Nhìn hai dáng hình gầy guộc đứng trước các con – những người đang căng thẳng bảo vệ ý kiến của mình – khiến ai có mặt cũng nghẹn ngào.
Một người anh đứng ra phát biểu với giọng điệu kiên quyết: “Cha mẹ đã lớn tuổi, tài sản gia đình nên để lại cho các con quản lý, giữ lại làm gì nữa?”
Bà Lĩnh nghẹn ngào nước mắt nhưng không nói một lời. Tôi cứ nghĩ ông bà sẽ nhượng bộ để giữ hòa khí gia đình.
Nhưng khi người điều hành buổi làm việc lên tiếng hỏi: “Hai cụ có nguyện vọng hay ý kiến gì không?”
Ông Bính bất ngờ đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn lướt qua từng đứa con. Bằng một giọng nói đanh thép, ông cất lời:
“Tôi sống gần trọn đời người… chưa bao giờ thấy cay đắng như ngày hôm nay.”
Không khí trong phòng lặng đi. Ông tiếp tục từng câu từng chữ:
“Căn nhà này là tài sản hợp pháp của tôi và bà ấy. Toàn bộ tài sản này sẽ được dùng để lo cho sức khỏe, y tế của chúng tôi lúc tuổi già. Không bàn giao, không phân chia cho bất kỳ ai khi chúng tôi còn sống.”
Mấy anh chị giật mình phản đối: “Cha không thể làm thế được! Dù sao chúng con cũng là con ruột!”
Ông Bính nhìn thẳng, đáp lại bằng sự kiên quyết: “Là con mà lại đưa cha mẹ già yếu đến nông nỗi này thì không còn gì để nói nữa!”
Nói rồi, ông chậm rãi rút từ trong túi ra một tập tài liệu quan trọng đã chuẩn bị từ trước…
Đó là bản di chúc và văn bản ủy quyền quản lý tài sản đã được cơ quan công chứng chứng thực hợp pháp từ ba tháng trước, dưới sự cố vấn của luật sư.
Ông Bính dằn từng tờ giấy xuống bàn, giọng vang lên rõ ràng:
“Toàn bộ nhà đất này đã được chúng tôi lập di chúc hợp pháp. Sau khi vợ chồng tôi qua đời, toàn bộ tài sản sẽ được bán đi để quyên góp vào quỹ từ thiện dành cho trẻ em mồ côi và người già không nơi tựa cậy. Không một ai trong năm người các anh chị được hưởng một phần nhỏ nào từ khối tài sản này.”
Năm người con nghe xong thì mặt cắt không còn một giọt máu. Họ bàng hoàng, cuống quít lao đến xin ông suy nghĩ lại, nhưng quyết định của ông Bính đã đóng lại bằng văn bản pháp lý hoàn toàn chỉnh chu và không thể thay đổi.
Cơ quan thẩm quyền căn cứ vào giấy tờ hợp pháp của căn nhà và văn bản công chứng đã đưa ra kết luận bác bỏ toàn bộ yêu cầu của năm người con, khẳng định quyền tự quyết hoàn toàn thuộc về ông Bính và bà Lĩnh.
Sau hôm đó, năm người con quay sang trách móc lẫn nhau, xích mích vì không ai đạt được mục đích, cuối cùng chia rẽ và rời đi trong cay đắng.
Vợ chồng tôi đưa ông bà về lại căn nhà ấm cúng. Ông Bính trích một phần tiết kiệm nhỏ để trang trải cuộc sống và chữa bệnh cho bà Lĩnh, số còn lại ông bà sống thanh thản trong sự chăm sóc chu đáo của vợ chồng đứa con út.
Những ngày cuối đời, ông bà không còn phải sống trong phập phồng lo sợ hay sự dòm ngó của những đứa con bất hiếu. Bài học về sự tham lam và cái giá phải trả của những kẻ quên đi đạo hiếu vẫn còn vang vọng mãi.