
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Một người phụ nữ l:;ặng l::ẽ bán rau trong một khu chợ nhỏ, một ngày chị bỗng trở lên n:ổi t::iếng vì có b::ầu ngay sau một lần đi đám cưới. Cho dù mọi người xung quanh có hỏi bố đứa bé là ai nhưng chị nhất quyết không nói….
Xóm nhỏ ven đô râm rân bởi câu chuyện của Mai, người phụ nữ 35 tuổi đắt hàng nhất gánh hàng rong bên hông chợ. Mai không chỉ thu hút khách bằng những bó rau tươi xanh, mướt mượt do chính tay cô chăm bón từ mảnh vườn nhỏ sau nhà, mà còn bởi tính tình xởi lởi, thật thà và lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Cô sống đơn thân trong căn nhà gạch cũ sát chân đê, chưa từng một lần nghĩ đến chuyện lập gia đình. Mấy chị em trong chợ hay trêu đùa giục giã, Mai cũng chỉ mỉm cười xua tay: “Em già rồi, sống một mình thong dong tự tại, ngày ngày ra chợ bán rau giao lưu với bà con vui hơn lấy chồng!”.
Thế nhưng, cuộc sống bình yên ấy bỗng xáo trộn sau một chuyến sang làng bên dự tiệc hỷ của người họ hàng vào một ngày mùa thu. Trở về sau buổi tiệc, Mai bỗng trở nên e ấp, trầm ngâm khác hẳn nét hồn nhiên ngày thường. Mấy tháng sau, vóc dáng của cô bắt đầu có sự thay đổi rõ rệt. Lớp áo ba ba rộng thùng tính cũng không che nổi vòng eo ngày một lùm lùm.
Xóm chợ trỗi lên muôn vàn lời xì xầm tò mò. Người thì đoán cô bị kẻ gian lừa gạt, kẻ lại nghi ngờ cô trót mang giọt máu của người đã có tổ ấm nên mới phải giấu giếm. Đáp lại những ánh mắt soi mói và hàng tá câu hỏi dồn dập, Mai chỉ mỉm cười lặng lẽ: “Chuyện riêng của em, mong mọi người đừng bận tâm”. Ngày ngày, cô vẫn tảo tần đẩy xe rau ra chợ, vẫn cười nói niềm nở với khách, dù đôi lúc gục đầu bên gánh hàng, ánh mắt lại hoen sầu thăm thẳm. Lan – người bán cá kề bên, vốn thân thiết như chị em ruột thịt – nhiều lần gặng hỏi muốn gánh vác cùng, nhưng Mai nhất quyết giữ kín bí mật đến cùng.
Thời gian thong thả trôi qua, cho đến một rạng sáng giữa hè, tiếng khóc chào đời vang dội của một bé gái kháu khỉnh vang lên trong trạm y tế xóm. Tin vui lan nhanh, bà con lối xóm tíu tít kéo đến chúc mừng, mang theo từng quả trứng gà, nải chuối chín thơm. Thế nhưng, khi Mai dịu dàng bế con ra chào mọi người, cả đám đông giật mình bàng hoàng. Đứa trẻ có đôi mắt to tròn, sống mũi cao thẳng, và đặc biệt là nốt ruồi nhỏ nhắn nằm ngay chính giữa trán – một đặc điểm không thể lẫn vào đâu được của Nam, anh thợ cơ khí góa vợ 5 năm nay nổi tiếng hiền lành, chịu khó trong làng.
Mấy bà hàng xóm nhanh miệng xì xào: “Đúng là nét nhà chú Nam rồi, không sai đi đâu được!”. Vừa nghe tin đồn thất thanh, Nam lóng ngóng chạy xộc vào trạm y tế, mồ hôi nhễ nhại, mặt biến sắc run rẩy…
Đứng trước đứa trẻ nhỏ thó đang quấn trong chiếc tã trắng, Nam lắp bắp phủ nhận trong sự rối bời: “Mọi người… mọi người đừng nói lung tung, tôi hoàn toàn không biết gì hết!”. Nhưng dù miệng nói vậy, đôi mắt anh khi nhìn gò má hồng hào của bé gái lại ánh lên sự xúc động dạt dào không thể che giấu. Anh dời ánh mắt sang Mai, và lần này, cô không còn lắc đầu phủ nhận như trước nữa, chỉ cúi mặt né tránh, giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng.
Trước áp lực và những lời gặng hỏi chân thành từ bà con, Mai nghẹn ngào cất lời trải lòng về bí mật suốt gần một năm qua. Hóa ra, đêm tiệc hỷ năm ấy, cả hai vô tình ngồi chung mâm. Nam vốn góa vợ đã lâu, một mình nuôi con nhỏ và phụng dưỡng mẹ già; còn Mai thì cô đơn lặng lẽ. Giữa họ từ lâu đã âm thầm dành cho nhau một sự cảm thông sâu sắc nhưng chưa ai dám ngỏ lời. Đêm đó, dưới tác động của chút men say tiệc cưới cùng những dồn nén tình cảm bấy lâu, cả hai đã trót đi quá giới hạn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vì sợ dư luận xã hội dị nghị, sợ mang tiếng “rào trước bước sau”, và quan trọng nhất là không muốn tạo thêm gánh nặng hay làm xáo trộn cuộc sống yên bình của Nam cùng con trai riêng, Mai đã quyết định chọn cách im lặng, lặng lẽ gánh chịu tất cả một mình.
Nghe trọn vẹn những lời bộc bạch ruột gan của Mai, đám đông xung quanh hoàn toàn lặng đi vì xúc động. Nam đứng chết trân tại chỗ, từng lời nói như xoáy sâu vào tâm khảm khiến anh vô cùng hối hận vì sự vô tình của mình. Bước tiến lại gần giường bệnh, Nam chậm rãi quỳ một bên chân, nghẹn ngào nắm lấy bàn tay hao gầy của Mai trước sự chứng kiến của toàn thể bà con lối xóm. Anh hứa từ nay về sau sẽ chính thức đón hai mẹ con về chăm sóc, cùng cô nuôi dạy đứa trẻ nên người và bù đắp cho Mai một mái ấm gia đình trọn vẹn mà cô xứng đáng có được sau bao nhiêu sóng gió.