Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
BỐN NĂM XA NHÀ GỬI VỀ HƠN 2 TỶ, NGÀY TRỞ VỀ TÔI CHẾT LẶNG KHI THẤY VỢ CẠO TRỌC ĐẦU, RỬA CHÉN NGOÀI SÂN…

Tôi lao tới, đỡ lấy tấm thân gầy guộc chỉ còn da bọc xương của vợ. Cảm giác chao ân khi ôm cô ấy trong tay khiến tim tôi nhói lên từng hồi đau đỡn. Thảo nhẹ như một chiếc lá khô, run rẩy bấu lấy tay áo tôi. Nhưng chỉ vài giây sau, như sực nhớ ra điều gì, cô hoảng hốt dùng hai bàn tay gầy guộc che vội mái đầu trọc lóc, vừa gạt tay tôi ra vừa lùi lại, đôi mắt ngập tràn sợ hãi và tủi hổ:
— “Anh Nam… Đừng… Đừng nhìn em lúc này! Anh đi ra ngoài đi!”
— “Thảo! Em làm sao thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhà cửa khang trang thế này, tại sao em lại nông nỗi này?” — Tôi gào lên trong cay đắng, nước mắt nhạt nhòa tự bao giờ.
Chưa kịp nghe Thảo trả lời, từ trong căn nhà ba tầng khang trang, tiếng guốc cao gót cộp cộp vang lên mỗi lúc một gần. Tiếng cười nói hỉ hả của em trai tôi — Minh Quân, cùng mẹ tôi — bà Thu Hà, vọng ra tận ngoài sân.
— “Mẹ xem, cái bộ sofa gỗ gõ đỏ này đặt ở phòng khách nhìn sang hẳn ra. Tuần sau con dẫn bạn gái về ra mắt, nhất định bà ấy phải nể phục gia cảnh nhà mình!” — Giọng Quân đắc ý.
Mẹ tôi xoa tay mỉm cười: “Ừ, cũng nhờ con khéo tính toán. Chứ cứ trông chờ vào thằng Nam gửi về nhỏ giọt thì biết bao giờ mới có cơ ngơi này. Lát bảo con Thảo nấu cơm nhanh lên, chiều còn dọn dẹp tầng trên.”
Hai người họ bước ra sân, trên tay mẹ tôi là chiếc vòng vàng sáng chói, còn Quân thì khoác trên người bộ đồ hiệu đắt tiền. Nhưng nụ cười trên môi họ lập tức khựng lại khi nhìn thấy tôi đang đứng chết lặng giữa sân, tay vẫn ôm chặt lấy Thảo.
Căn sân rộng rơi vào một khoảng không im lặng đến đáng sợ.
— “Nam… Nam đấy à con?” — Mẹ tôi lắp ba lắp bắp, chiếc vòng vàng trên tay suýt rơi xuống đất. Mặt bà tái đi rõ rệt.
Em trai tôi giật mình, lùi lại nửa bước nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên, cười gượng gạo: “Ơ, anh Hai về khi nào thế? Sao không gọi điện để em lái chiếc Mazda mới mua ra sân bay đón?”
Tôi chậm rãi đứng dậy, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào hai người thân ruột thịt của mình.
— “Chiếc Mazda mới mua? Căn nhà ba tầng này? Bộ sofa gỗ gõ đỏ? Và… tình cảnh của Thảo hiện tại? Mẹ, Quân… hai người giải thích cho tôi xem, rốt cuộc bốn năm qua ở cái nhà này đã xảy ra chuyện gì?”
Mẹ tôi đảo mắt, ngập ngừng tiến lại gần: “Kìa con… Mới về sao đã gắt gỏng thế? Thì… tiền con gửi về, mẹ và em thay con quán xuyến, xây lại cái nhà cho đàng hoàng. Sau này con về cũng có mặt có mũi với làng xóm chứ…”
— “Vậy còn Thảo thì sao? Tại sao cô ấy lại ra nông nỗi này? Mái tóc của cô ấy đâu? Tại sao cô ấy phải quỳ ở đây rửa chén như một người giúp việc?” — Tôi cắt ngang, tiếng chửi thề chực trào ra nơi đầu lưỡi.
Thảo ở phía sau níu lấy vạt áo tôi, giọng run run: “Anh Nam… Đừng nói nữa… Là do em không tốt…”
— “Em câm miệng!” — Quân bỗng nhiên quát lớn về phía Thảo, ánh mắt hằn học. — “Đừng có ở đó mà diễn trò tội nghiệp! Anh Hai vừa về là cô bắt đầu giở trò đấy à?”
Sự mất kiên nhẫn và thái độ hống hách của em trai khiến một ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong lồng ngực tôi. Bốn năm qua ở Nagano, tôi thức khuya dậy sớm, nhịn ăn nhịn mặc, bàn tay tứa máu vì giá lạnh để gửi về hơn hai tỷ đồng. Tôi gửi tiền cho VỢ tôi quản lý, để cô ấy xây dựng tương lai cho hai vợ chồng. Nhưng trước mắt tôi lúc này là gì? Em trai tôi đi xe hơi, mặc đồ hiệu, mẹ tôi đeo vàng đầy tay, còn người vợ tào khang của tôi thì bị đối xử không bằng một kẻ ở!
Tôi lao tới, nắm chặt lấy cổ áo của Quân, nghiến răng: “Mày ăn nói với chị dâu mày thế à? Mày lấy tiền của ai để mua xe? Lấy tiền của ai để làm diện?”
Quân giật phăng tay tôi ra, chỉnh lại cổ áo rồi hếch mặt lên: “Tiền của anh? Anh Nam ơi, anh nhầm rồi! Tiền anh gửi về là gửi cho MẸ, mẹ cho ai dùng là quyền của mẹ! Còn cô Thảo này ư? Anh hỏi cô ta xem cô ta đã làm gì cái nhà này? Mới năm ngoái, cô ta bị bệnh, tốn bao nhiêu tiền viện phí! Mẹ không đuổi đi là may lắm rồi, ở đó mà kể công!”
Tôi bàng hoàng quay lại nhìn Thảo.
Bệnh?
Nhìn mái đầu trọc lóc, làn da tái nhợt và cơ thể gầy guộc của cô ấy, một sự thật tàn nhẫn như lưỡi dao sắc lẹm đâm thấu tim tôi.
Tôi bước lại gần Thảo, quỳ xuống trước mặt cô, hai tay ôm lấy khuôn mặt hốc hác của vợ: “Thảo… Nói cho anh biết. Em bị bệnh gì? Bốn năm qua, tiền anh gửi về… em không nhận được đồng nào sao?”
Thảo nhìn tôi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi như mưa. Những kìm nén, tủi hờn suốt bốn năm qua như một đê điều bị phá vỡ. Cô nấc lên từng hồi, giọng đứt quãng:
— “Anh Nam… Căn bệnh ung thư máu của em… phát hiện từ hai năm trước…”
Lời nói của cô như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Ung thư máu!
— “Hằng tháng… anh gửi tiền về… mẹ bảo em là con gái chưa có con cái, giữ nhiều tiền không an toàn nên mẹ giữ hết. Mẹ hứa sẽ tích lũy để sau này anh về hai vợ chồng làm ăn. Đến khi em phát hiện bị bệnh, em xin mẹ rút một phần tiền anh gửi về để đi hóa trị… nhưng mẹ bảo…”
Thảo nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.
Tôi trố mắt nhìn mẹ mình: “Mẹ bảo sao? Mẹ nói đi!”
Mẹ tôi tránh ánh mắt của tôi, lí nhí: “Thì… Bệnh đó là bệnh án tử, chữa làm sao mà khỏi được! Tiền đó là tiền thằng Nam đánh đổi bằng xương bằng máu, dồn hết vào chữa bệnh cho nó thì mất trắng à? Với lại… lúc đó thằng Quân nó cần tiền đặt cọc mua mảnh đất và làm ăn…”
— “NÊN MẸ LẤY TIỀN CHỮA BỆNH CỦA VỢ TÔI ĐỂ CHO NÓ MUA ĐẤT, MUA XE?” — Tôi gào lên, âm thanh chấn động cả khoảng sân.
Tôi không thể tin vào tai mình nữa. Người phụ nữ sinh ra tôi, người em trai chung dòng máu với tôi, lại có thể tẫn nhẫn và tàn độc đến mức độ này! Họ coi mạng sống của vợ tôi không bằng chiếc xe hơi, không bằng căn nhà ba tầng sang trọng!
Thảo mếu máo tiếp lời: “Em không có tiền đi viện… nên tóc cứ thế rụng hết. Em phải nghỉ làm ở công ty… Về đây, mẹ bảo em ăn bám, nên hằng ngày em phải làm toàn bộ việc nhà, từ nấu ăn, giặt giũ đến dọn dẹp ba tầng lầu để đổi lấy cơm ăn qua ngày… Anh Nam ơi, em không tiêu hoang một đồng nào của anh cả… Em chỉ muốn đợi anh về… để được gặp anh lần cuối…”
Trời đất trước mắt tôi như chao đảo.
Bốn năm. Bốn năm tôi ở xứ người, chịu đựng tuyết lạnh, chịu đựng những cơn sốt 39 độ, nhịn từng bữa ăn sáng chỉ để tích góp từng yên Nhật gửi về. Tôi cứ ngỡ mình đang xây đắp cho một mái ấm hạnh phúc. Nào ngờ, chính số tiền xương máu của tôi lại trở thành công cụ để mẹ và em trai tôi chà đạp, đẩy người vợ tội nghiệp của tôi vào con đường chết!
Thảo không hề tiêu hoang. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự đày đọa về cả thể xác lẫn tinh thần. Mỗi lần gọi điện video sang Nhật, cô ấy luôn quàng khăn che đầu, cố gắng trang điểm hồng hào và mỉm cười nói: “Ở nhà mọi chuyện vẫn tốt, anh cứ yên tâm làm việc.” Cô ấy chấp nhận giấu đi cơn đau đớn của bệnh tật, giấu đi sự bạo hành tinh thần của gia đình chồng, chỉ vì không muốn tôi ở xa phải bận lòng, không muốn tôi phân tâm khi đang làm việc nơi đất khách!
Sự hy sinh của cô ấy quá lớn, nhưng sự tàn nhẫn của gia đình tôi lại quá đỗi vô cùng!
Tôi nhìn mẹ tôi, rồi nhìn em trai tôi. Căn nhà ba tầng cao sang này, những viên gạch lát sân bóng lộn này… tất cả đều được nhuộm bằng máu, mồ hôi của tôi và sự sống đang lụi tàn từng ngày của Thảo!
— “Hai người… có còn là con người không?” — Tôi đứng dậy, giọng lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông ở Nagano.
Mẹ tôi hốt hoảng: “Nam ơi! Con đừng nói thế! Mẹ là mẹ con mà! Nó chỉ là người ngoài, không đẻ được con cho cái nhà này, lại còn mang bệnh tật…”
— “MẸ CÂM ĐI!” — Tôi chỉ thẳng tay vào mặt mẹ mình, điều mà cả đời này tôi chưa từng làm. — “Người ngoài? Cô ấy là VỢ tôi! Là người đã chờ tôi bốn năm! Còn hai người… hai người là những kẻ hút máu!”
Tôi quay sang Minh Quân, kẻ đang đứng khoanh tay với vẻ mặt chưa biết sợ: “Mày! Ngay lập tức sang tên chiếc xe Mazda và mảnh đất mày đứng tên lại cho tao. Trong vòng 24 giờ, tao muốn thấy toàn bộ số tiền hai tỷ đó được hoàn trả!”
Quân bĩu môi, lộ rõ bản chất phản trắc: “Anh Hai, anh điên à? Tiền gửi về là mẹ giữ, mẹ cho em. Giấy tờ xe và đất đều đứng tên em, anh lấy quyền gì mà đòi? Anh giỏi thì đi mà kiện!”
— “Được… Kiện?” — Tôi cười chua chát. — “Tao không cần kiện. Tất cả hóa đơn, chứng từ chuyển tiền từ Nhật Bản về đứng tên tao, tài khoản nhận là của mẹ. Tao có đầy đủ bằng chứng. Nhưng tao sẽ không tốn thời gian kiện tụng với loại người như mày.”
Tôi tiến lại gần chiếc vali cũ của mình, mở ra. Bên trong không có quà cáp đắt tiền, chỉ có những tệp giấy tờ, hợp đồng lao động và một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ mà tôi lén giữ lại phòng thân — khoảng ba trăm triệu đồng tiền thưởng năm cuối.
Tôi bước đến bên Thảo, nhẹ nhàng bế xóc cô ấy lên tay. Thảo quá nhẹ, nhẹ đến mức tim tôi đau nhói.
— “Anh Nam… Anh làm gì thế?” — Thảo ngơ ngác hỏi.
— “Anh đưa em đi viện. Ngay lập tức.” — Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt tràn ngập sự quyết tâm và tình yêu thương.
Tôi ôm Thảo đi về phía cổng. Khi bước qua mặt mẹ và em trai, tôi dừng lại, không ngoảnh đầu nhìn họ:
— “Từ hôm nay, tôi — Hoàng Nam, chính thức cắt đứt quan hệ với cái nhà này. Căn nhà ba tầng này, chiếc xe đó, hai người cứ giữ lấy mà dùng. Nhưng hãy nhớ kỹ: Mỗi viên gạch hai người bước lên, mỗi bữa ăn hai người nuốt vào, đều là sự thối nát và tội lỗi! Tôi sẽ dùng luật pháp để đòi lại từng đồng một, không phải để lấy lại cho bản thân, mà để trả chi phí chữa bệnh cho vợ tôi. Nếu Thảo có mệnh hệ gì… cả đời này tôi sẽ không bao giờ để hai người sống yên ổn!”
— “Nam! Con đứng lại! Con vì một đứa đàn bà mà bỏ mẹ, bỏ em sao?” — Tiếng mẹ tôi gào khóc phía sau, nhưng giọng bà không phải vì hối hận, mà vì sợ hãi mất đi nguồn chu cấp và sợ bị đòi lại tài sản.
Tôi không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Bước chân tôi dồn dập tiến ra khỏi con ngõ nhỏ.
Tôi gọi xe cấp cứu đưa Thảo thẳng lên bệnh viện huyết học trung ương ở thành phố. Ngay trong đêm đó, Thảo được nhập viện cấp cứu. Bác sĩ nhìn hồ sơ bệnh án và tình trạng kiệt sức của cô ấy mà không khỏi thở dài:
— “Người nhà làm sao mà để bệnh nhân ra nông nỗi này? Bệnh tiến triển nặng do bỏ dở điều trị và suy dinh dưỡng nặng. Tuy nhiên, may mắn là căn bệnh này vẫn còn cơ hội nếu tiến hành ghép tủy và điều trị hóa chất tích cực. Nhưng chi phí sẽ rất lớn đấy.”
— “Bác sĩ! Bao nhiêu tiền tôi cũng chữa! Xin bác sĩ hãy cứu lấy vợ tôi!” — Tôi nắm chặt tay bác sĩ, van xin.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi túc trực bên giường bệnh của Thảo. Tôi tự tay nấu từng bát cháo, lau từng giọt mồ hôi trên vầng trán trọc lóc của cô ấy, nắm lấy bàn tay gầy guộc chằng chịt dây truyền dịch. Tôi không rời cô ấy dù chỉ một phút.
Nhờ có số tiền tiết kiệm ba trăm triệu tôi mang về, cùng với sự tận tình của bác sĩ, sức khỏe của Thảo dần ổn định trở lại để chuẩn bị cho đợt hóa trị mới.
Song song với việc chăm sóc vợ, tôi nhờ đến sự trợ giúp của luật sư. Toàn bộ sao kê ngân hàng bốn năm qua từ Nhật Bản gửi về, cùng với các tin nhắn, bằng chứng chứng minh số tiền hơn hai tỷ đồng là tài sản chung của vợ chồng tôi gửi nhờ mẹ giữ hộ, đã được thu thập đầy đủ. Tòa án thụ lý đơn kiện của tôi.
Khi các lệnh phong tỏa tài sản và kê biên chiếc xe Mazda cùng mảnh đất của Minh Quân được thi hành, gia đình tôi mới thực sự hoảng loạn.
Một buổi chiều, khi tôi đang đút cháo cho Thảo, mẹ và Quân dẫn nhau vào phòng bệnh. Mẹ tôi trông già đi xơ xác, không còn vẻ sang trọng đeo vàng như hôm nào. Quân thì mặt cắt không còn một giọt máu, vẻ ngông nghênh hoàn toàn biến mất.
Mẹ tôi quỳ gối ngay trước giường bệnh của Thảo, khóc lóc thảm thiết:
— “Thảo ơi… Mẹ sai rồi! Mẹ là bà già độc ác! Con nói với thằng Nam rút đơn kiện đi con! Nếu bị kê biên nhà và đất, thằng Quân sẽ mất hết, nó lại còn có nguy cơ đi tù vì tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản nữa! Con cứu lấy em nó với!”
Quân cũng sụp xuống, lắp bắp: “Anh Hai… Chị dâu… Em biết lỗi rồi! Em sẽ bán xe trả lại tiền cho anh chị… Xin anh chị đừng đẩy em vào đường cùng!”
Tôi nhìn hai con người đang quỳ dưới đất, trong lòng không một chút gợn sóng. Sự tha thứ? Họ đã từng nghĩ đến từ đó khi đẩy Thảo vào cảnh quỳ rửa chén ngoài sân trong cơn đau bệnh tật hay chưa?
Thảo nhìn họ, đôi mắt đượm buồn nhưng ánh lên sự kiên định mà trước đây tôi chưa từng thấy. Cô nắm chặt tay tôi, rồi nhìn về phía mẹ chồng:
— “Mẹ à… Mẹ không phải quỳ xin con. Mẹ và chú Quân chưa từng coi con là người nhà. Số tiền đó là mồ hôi, nước mắt và cả sự sống của anh Nam. Con không có quyền và cũng không bao giờ tha thứ cho những gì mẹ và chú đã làm với anh Nam và con. Hãy để pháp luật giải quyết.”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng đập tan mọi hy vọng van xin của họ. Bác sĩ và bảo vệ viện sau đó đã can thiệp, đưa hai người họ ra khỏi phòng bệnh vì làm ảnh hưởng đến bệnh nhân.
Một năm sau.
Sau đợt ghép tủy thành công từ một người hiến tặng phù hợp, sức khỏe của Thảo hồi phục một cách kỳ diệu. Làn da cô dần hồng hào trở lại, và trên mái đầu từng trọc lóc ngày nào, những lọn tóc đen nhánh, mềm mại đã bắt đầu mọc dài ra.
Tòa án đã tuyên án: Mẹ và em trai tôi phải hoàn trả lại toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt. Căn nhà ba tầng bị kê biên đấu giá, chiếc xe Mazda bị tịch thu. Minh Quân phải nhận mức án hai năm tù treo vì hành vi chiếm đoạt tài sản. Gia đình họ hoàn toàn sụp đổ, phải chuyển về sống trong một căn nhà cấp bốn xập xệ ở cuối làng, chịu sự dị nghị, coi thường của cả dòng họ và làng xóm.
Còn tôi và Thảo, chúng tôi chuyển lên thành phố sinh sống. Bằng số tiền đòi lại được cùng với nghị lực của hai vợ chồng, tôi mở một cửa hàng kinh doanh đồ gỗ nội thất nhỏ.
Mỗi buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, bước vào nhà, tôi lại được thấy Thảo đứng trong bếp nấu ăn. Mái tóc cô ấy giờ đã dài chấm vai, tỏa hương thơm dịu nhẹ của dầu gội bồ kết. Cô ấy mỉm cười quay lại đón tôi, một nụ cười rạng rỡ, bình yên — nụ cười mà bốn năm trước tôi từng mơ ước.
Tôi tiến lại gần, ôm chặt lấy vợ từ phía sau, tựa cằm lên vai cô ấy.
— “Cảm ơn em… vì đã kiên cường sống tiếp cùng anh.” — Tôi thì thầm.
Thảo xoay người lại, tựa đầu vào ngực tôi, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc:
— “Cảm ơn anh… vì đã trở về và nắm lấy tay em.”
Sóng gió đã qua đi. Bốn năm xa cách và những đau thương đã dạy cho chúng tôi hiểu giá trị thực sự của gia đình. Tình yêu, sự trung trinh và lòng kiên cường đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày mù tối nhất để đón lấy ánh sáng của cuộc đời mình.