CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
MUA CĂN HỘ 8 TỶ, MẸ CHỒNG BÁN NHÀ QUÊ CHIA HẾT CHO CON CẢ VÀ CON GÁI, CÒN DỌN LÊN Ở VỚI VỢ CHỒNG TÔI. TÔI KHÔNG CÃI, CHỈ LÀM MỘT VIỆC, 3 NGÀY SAU BÀ TỰ XÁCH ĐỒ VỀ QUÊ
Ngày vợ chồng tôi cầm trên tay chùm chìa khóa căn hộ mới, tôi đã nghĩ đó sẽ là một trong những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời mình.
Căn hộ rộng gần 130 mét vuông, nằm giữa khu đô thị sầm uất, giá hơn 8 tỷ đồng. Để có được nơi này, tôi và chồng đã phải dành dụm hơn mười năm, từ những ngày còn ở căn phòng trọ chật hẹp cho đến lúc cả hai có chút vị trí trong công việc.
Tôi tên Mai, chồng tôi là Quân.
Người ngoài nhìn vào thường nghĩ gia đình chồng tôi chắc hẳn rất có điều kiện. Nhưng chẳng ai biết rằng phần lớn số tiền mua nhà đều do hai vợ chồng tự kiếm.
Chúng tôi có hơn 7 tỷ tiền tích lũy, số còn lại phải vay ngân hàng.
Khoản tiền đặt cọc ban đầu thậm chí còn có một phần từ số tiền tôi bán căn hộ nhỏ đứng tên mình trước khi lấy chồng.
Mẹ chồng tôi, bà Bích, chưa từng hỗ trợ chúng tôi một khoản nào.
Ngày nhận nhà, bà gọi điện từ quê.
– Hai đứa mua được nhà mới mẹ mừng lắm. Khi nào ổn định thì đón mẹ lên thành phố ở cùng cho vui.
Tôi đáp rất tự nhiên:
– Dạ, khi nào mẹ muốn lên chơi thì cứ lên ạ.
Tôi nói là lên chơi.
Nhưng hình như bà đã tự hiểu thành lên ở luôn.
Khoảng một tuần sau, lúc tôi đang ngồi đo cửa sổ để đặt rèm, chồng tôi bất ngờ nhận được điện thoại của mẹ.
Anh vừa nghe được vài câu thì sắc mặt thay đổi.
Tôi hỏi:
– Có chuyện gì vậy anh?
Quân đặt điện thoại xuống, thở dài.
– Mẹ bán nhà rồi.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Nhà ở quê ấy hả?
– Ừ.
– Bán bao nhiêu?
– Hơn 3 tỷ.
Tôi ngạc nhiên:
– Thế sau này mẹ ở đâu?
Quân im lặng vài giây rồi nói:
– Mẹ bảo sẽ lên đây ở với vợ chồng mình.
Tôi sững người.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn vẫn còn ở phía sau.
Quân nói tiếp:
– Mẹ còn bảo sẽ đưa hai đứa con anh Dũng lên đây nghỉ hè. Hình như ở khoảng ba tháng.
Tôi đặt cuộn thước trên tay xuống.
– Hai đứa cháu lên ở nhà mình ba tháng?
Anh gật đầu.
Tôi không nói gì nữa.
Tối hôm ấy, anh chồng tôi là Dũng gọi video.
Vừa nhìn thấy Quân, anh đã cười rất vui vẻ:
– Nhà mới rộng thế thì mẹ lên ở với tụi mày là đúng rồi. Mẹ già rồi, ở quê một mình cũng bất tiện.
Tôi ngồi bên cạnh, không nói gì.
Dũng lại tiếp:
– Hai đứa nhỏ nhà anh cũng được nghỉ hè. Cho tụi nó lên thành phố vài tháng, vừa chơi vừa trải nghiệm. Chứ cứ quanh quẩn ở quê mãi cũng chẳng biết gì.
Tôi hỏi thẳng:
– Anh định cho các cháu ở bao lâu?
– Chắc khoảng ba tháng.
Tôi nhìn sang Quân.
Anh tránh ánh mắt tôi.
Dũng cười:
– Nhà chú thím rộng mà. Hai đứa trẻ con thì có đáng bao nhiêu đâu.
Tôi chỉ mỉm cười.
– Vâng.
Tôi không tranh luận.
Cũng không đồng ý.
Chỉ đơn giản là không nói thêm.
Ba ngày sau, một chiếc xe tải nhỏ đỗ ngay trước sảnh chung cư.
Tôi vừa đi làm về thì thấy mẹ chồng bước xuống xe.
Phía sau bà là hai đứa cháu.
Sau cùng là một đống hành lý chất cao gần kín thùng xe.
Quần áo.
Chăn màn.
Nồi niêu.
Quạt điện.
Cây cảnh.
Một chiếc tủ gỗ cũ.
Thậm chí cả bàn thờ nhỏ ở quê cũng được tháo xuống mang theo.
Tôi đứng bất động.
Mẹ chồng nhìn quanh rồi vui vẻ nói:
– Nhà rộng thế này mà để trống thì phí. Mẹ mang mấy thứ cần thiết lên luôn.
Bảo vệ phải dùng xe đẩy chở đồ lên mấy lượt.
Một người hàng xóm còn hỏi tôi:
– Nhà em chuyển cả quê lên thành phố à?
Tôi chỉ cười.
Tối hôm đó, mẹ chồng gọi cả nhà lại.
Bà ngồi giữa phòng khách, vẻ mặt rất mãn nguyện.
– Mẹ bán căn nhà cũ được hơn 3 tỷ. Mẹ tính chia cho các con luôn cho rõ ràng.
Quân hỏi:
– Mẹ chia thế nào?
Bà nói tỉnh bơ:
– Anh Dũng một nửa, dì Hạnh một nửa.
Dì Hạnh là em gái út của bà, đã lấy chồng và sống gần quê.
Quân ngẩn ra.
– Thế con thì sao mẹ?
Bà nhìn anh:
– Con đang có nhà rồi còn gì.
Tôi nghe mà không khỏi chua chát.
Căn nhà hơn 8 tỷ này là tiền chúng tôi tích cóp, vay ngân hàng và trả từng tháng.
Nhưng trong mắt bà, dường như chỉ cần con trai út có chỗ ở là đồng nghĩa với việc nó đã “đủ phần”.
Con cả được tiền.
Con gái được tiền.
Còn con út thì được giao nhiệm vụ chăm mẹ.
Chưa hết.
Sáng hôm sau, bà còn tự quyết định:
– Phòng ngủ lớn nhất mẹ ở. Phòng kia cho hai đứa nhỏ.
Tôi hỏi:
– Thế phòng làm việc của vợ chồng con thì sao ạ?
Bà trả lời rất thản nhiên:
– Dọn đi. Hai đứa có thể làm việc ngoài phòng khách. Trẻ con học hành cần chỗ yên tĩnh.
Tôi nhìn căn phòng mình vừa mất cả tuần sắp xếp.
Không tranh cãi.
Tôi chỉ gật đầu.
– Vâng.
Nhưng từ ngày đó, căn hộ của chúng tôi hoàn toàn thay đổi.
Hai đứa trẻ chạy nhảy từ sáng đến tối.
Điều hòa bật liên tục.
Tivi mở suốt ngày.
Ăn xong không ai dọn.
Đồ chơi vứt khắp nhà.
Một lần, chúng còn dùng bút màu vẽ kín một mảng tường mới sơn.
Tôi nhẹ nhàng nhắc:
– Các cháu đừng vẽ lên tường nhé. Nếu muốn vẽ thì cô mua giấy cho.
Mẹ chồng lập tức lên tiếng:
– Trẻ con nghịch một chút có sao đâu. Nhà rộng như vậy thì sửa lại là được.
Tôi im lặng.
Tôi bắt đầu hiểu.
Nếu tôi càng nói, người sai sẽ càng biến thành tôi.
Một tuần sau, hóa đơn điện khiến tôi choáng váng.
Gần 8 triệu đồng.
Tiền nước gần 2 triệu.
Phí dịch vụ tăng.
Tiền ăn uống, mua sắm trong nhà mỗi tuần cũng hơn chục triệu.
Tất cả đều được thanh toán bằng tài khoản của hai vợ chồng.
Không ai chủ động hỏi:
“Tháng này nhà mình chia thế nào?”
Cũng chẳng ai nói:
“Mẹ gửi một ít tiền sinh hoạt.”
Ngược lại, mẹ chồng còn thường xuyên gọi điện cho họ hàng khoe:
– Nhà thằng Quân rộng lắm. Mẹ lên đây sống sướng hơn ở quê.
Một buổi tối, tôi vô tình nghe bà nói chuyện điện thoại với người thân.
Bà cười:
– Bán nhà thế là đúng. Giờ mẹ chẳng phải lo gì nữa.
Đầu dây bên kia nói gì đó, tôi không nghe rõ.
Chỉ nghe bà đáp:
– Có thằng út lo cho mẹ rồi. Tiền bán nhà thì để lại cho anh cả với con gái. Sau này mẹ già, chúng nó chăm mẹ là được.
Tôi đứng sau cánh cửa, nghe từng câu.
Đến lúc ấy, tôi mới thực sự hiểu.
Trong suy nghĩ của mẹ chồng, Quân không phải người được chia tài sản.
Anh chỉ là người có trách nhiệm nuôi mẹ.
Tiền bạc dành cho anh cả và con gái.
Còn trách nhiệm thì đẩy hết cho con út.
Tối hôm đó, Quân ngồi cạnh tôi.
Anh hỏi:
– Em giận mẹ à?
Tôi lắc đầu.
– Không.
– Vậy em định làm gì?
Tôi nhìn chồng thật lâu rồi đáp:
– Không làm gì cả.
Anh ngạc nhiên:
– Không làm gì?
Tôi mỉm cười.
– Em chỉ làm đúng phần việc của mình thôi.
Quân chưa hiểu.
Nhưng sáng hôm sau, anh mới biết tôi muốn nói gì.
Tôi dậy từ rất sớm.
Tôi gọi một công ty chuyên quản lý căn hộ và yêu cầu họ gửi cho tôi bảng chi phí sinh hoạt thực tế của gia đình trong tháng.
Sau đó, tôi lập riêng một bảng.
Tiền điện.
Tiền nước.
Phí quản lý.
Tiền ăn.
Chi phí phát sinh của hai đứa trẻ.
Tất cả được chia rõ ràng.
Tôi in ra hai bản.
Một bản tôi đưa cho Quân.
Bản còn lại tôi đặt trước mặt mẹ chồng.
Tôi nói rất nhẹ nhàng:
– Mẹ lên ở với vợ chồng con thì con không có ý kiến. Nhưng đây là nhà của hai vợ chồng, cũng là tài sản chúng con phải trả ngân hàng. Mẹ đã bán nhà và chia tiền cho anh Dũng với dì Hạnh, vậy từ tháng sau tiền sinh hoạt của mẹ và hai cháu, con nghĩ nên chia đều cho các con của mẹ.
Mẹ chồng cau mặt:
– Ý con là mẹ phải trả tiền ở đây?
Tôi bình tĩnh:
– Không ạ. Ý con là trách nhiệm của mẹ thì các con cùng chia. Con không muốn biến việc chăm mẹ thành trách nhiệm riêng của vợ chồng con.
Bà lập tức gọi cho anh Dũng.
Nhưng lần này, tôi không nói thay ai.
Tôi chỉ đưa điện thoại cho bà.
Anh Dũng nghe xong thì viện đủ lý do:
– Mẹ cứ ở đó đi, bọn con đang khó khăn.
Dì Hạnh cũng nói:
– Con có gia đình riêng rồi, mẹ thông cảm.
Mẹ chồng ngồi im.
Bà gọi hết người này đến người khác.
Nhưng cuối cùng chẳng ai muốn nhận trách nhiệm.
Ba ngày sau, tôi đi làm về thì thấy mẹ chồng đang xếp đồ.
Tôi ngạc nhiên:
– Mẹ làm gì vậy?
Bà không nhìn tôi.
– Mẹ về quê.
Tôi hỏi:
– Sao tự nhiên mẹ lại về?
Bà đáp:
– Ở đây không quen.
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ giúp bà xếp lại mấy chiếc chăn vào túi.
Hai đứa cháu cũng được gọi điện bảo anh Dũng đến đón.
Trước khi bước ra cửa, mẹ chồng quay lại nhìn căn hộ một lần.
Bà nói nhỏ:
– Mẹ tưởng con sẽ đuổi mẹ.
Tôi lắc đầu.
– Con chưa bao giờ muốn đuổi mẹ. Con chỉ muốn mọi người hiểu rằng hiếu thảo không có nghĩa là một người phải gánh hết, còn những người khác chỉ nhận phần lợi ích.
Bà im lặng.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, bà không tranh luận.
Chiếc xe rời khỏi chung cư.
Căn nhà trở lại yên tĩnh.
Quân đứng bên cửa sổ, rất lâu không nói gì.
Cuối cùng anh quay sang tôi:
– Cảm ơn em.
Tôi hỏi:
– Vì chuyện gì?
Anh nói:
– Vì em không bắt anh phải lựa chọn giữa mẹ và vợ.
Tôi cười.
– Em chưa từng muốn anh bỏ mẹ. Em chỉ muốn anh hiểu rằng làm con có trách nhiệm không đồng nghĩa với việc phải để người khác lợi dụng.
Một tháng sau, Quân chủ động gọi cho anh Dũng và dì Hạnh.
Anh nói rất rõ:
– Tiền mẹ bán nhà, hai người đã nhận. Vậy từ nay việc chăm sóc mẹ cũng phải chia nhau. Nếu mẹ cần tiền chữa bệnh hay sinh hoạt, ba anh em cùng đóng góp.
Lần này, không ai phản đối.
Có lẽ bởi vì họ đã quen với việc Quân luôn là người nhường nhịn.
Nhưng khi anh bắt đầu biết nói “không”, mọi thứ cũng thay đổi.
Còn tôi, tôi vẫn giữ căn phòng làm việc của mình.
Bức tường bị trẻ con vẽ cũng được sơn lại.
Căn hộ vẫn rộng.
Nhưng quan trọng hơn, trong căn nhà ấy cuối cùng cũng có một thứ trở lại:
ranh giới.
Sau chuyện đó, mẹ chồng thỉnh thoảng vẫn gọi điện.
Bà không còn nói:
“Sau này mẹ lên ở hẳn.”
Mà thường hỏi:
– Cuối tuần hai đứa có rảnh không? Mẹ lên chơi vài hôm được không?
Tôi luôn trả lời:
– Khi nào mẹ muốn lên, mẹ cứ báo trước. Vợ chồng con lúc nào cũng vui nếu mẹ đến thăm.
Tôi nhận ra rằng đôi khi, muốn giữ được tình thân lâu dài, người ta không cần phải lớn tiếng hay đoạn tuyệt.
Chỉ cần biết đặt đúng giới hạn và để mỗi người tự chịu trách nhiệm với phần của mình.
Bởi một gia đình thật sự công bằng không phải là nơi người mạnh nhất cứ mãi hy sinh.
Mà là nơi không ai được quyền xem sự hy sinh của người khác là nghĩa vụ hiển nhiên.