
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trước ngày cưới, chỉ vì một bát phở mà tôi đòi hủy hôn. Nghe có vẻ vô lý nhưng tôi thà chịu g::ièm ph::a lúc đầu, còn hơn là sẽ sống một cuộc đời c::am c:hịu….
Đúng 72 giờ trước thời khắc bước vào lễ đường, tôi chủ động gạt bỏ tất cả để quay lưng bước đi.
Nhiều người ngơ ngác hỏi tôi: “Chỉ vì một tô hủ tiếu mà bỏ cả đám cưới sao?”
Tôi chỉ mỉm cười không đáp. Đương nhiên là không phải vì tô hủ tiếu. Mà chính từ tô hủ tiếu ấy, tôi đã nhìn thấy trước bức tranh u tối về cuộc sống tương lai của chính mình.
Tôi và Lâm gắn bó với nhau hơn ba năm. Hai nhà cách nhau chỉ vài trăm mét, quen biết từ nhỏ, đến khi lên thành phố đi làm mới chính thức tìm hiểu. Hai bên gia đình đều ủng hộ nên mọi thủ tục từ lễ ăn hỏi đến chuẩn bị tiệc cưới diễn ra rất êm đẹp. Thiệp mời đã gửi đi, nhà hàng đã cọc, ảnh cưới đã treo trang trọng ở phòng khách. Chúng tôi chỉ còn chờ đến giờ lành.
Nhưng những ngày cận kề sự kiện lại áp lực khủng khiếp. Tôi vừa hoàn thành công việc ở công ty, vừa chạy đôn chạy đáo lo việc gia đình. Tối hôm trước, tôi thức đến gần hai giờ sáng để soát lại danh sách khách mời. Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc tôi quay cuồng, toàn thân rã rời.
Ở quê, buổi sáng mọi người thường ăn lại đồ ăn cũ từ hôm trước. Nhưng hôm ấy tôi mệt đến mức nhìn đồ ăn nguội lạnh chỉ thấy buồn nôn. Tôi thèm một tô hủ tiếu nóng hổi để lấy lại sức.
Tôi cầm điện thoại nhắn cho Lâm: “Anh sang chở em đi ăn tô hủ tiếu dưới thị trấn nhé. Em mệt quá, không nuốt nổi cơm nguội.”
Thị trấn cách nhà chừng bốn cây số, đi xe máy chưa đầy mười phút. Tôi tưởng anh sẽ vui vẻ đồng ý, nhưng dòng tin nhắn trả lời khiến tôi sững người: “Ăn uống làm gì cho tốn kém. Em sang nhà anh nấu đồ sáng cho cả nhà đi.”
Tôi ngỡ ngàng gọi lại ngay: “Em đang rất mệt và chỉ muốn đi ăn tô hủ tiếu thôi.”
Lâm đáp bằng giọng bình thản: “Ăn với uống cái gì. Sang đây nấu mì hoặc làm đồ ăn cho gia đình cũng được. Với lại anh đã là chồng em đâu mà phải phục vụ em… Em sắp về làm dâu thì phải biết vun vén cho nhà anh chứ.”
Tôi bàng hoàng: “Em đang mệt thật mà.” “Thì càng phải quen dần với việc làm dâu.” “Em còn chưa chính thức cưới anh.” Lâm chặn họng ngay: “Trước sau gì chẳng là người một nhà.”
Tôi cố nén sự nghẹn ngào: “Em chưa về làm dâu ngày nào. Em không thể sáng sớm chạy sang phục vụ nhà anh khi đang mệt thế này.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi gắt lên: “Em ích kỷ vừa thôi!” “Em ích kỷ?” “Ừ. Nhà anh có mỗi mẹ dậy sớm chuẩn bị. Em sang phụ một tay thì có mất mát gì đâu?” “Nhưng hôm nay em không khỏe.” “Mệt thì nấu nhanh rồi nghỉ.” “Em muốn đi ăn sáng.” “Nấu xong rồi thích ăn gì thì ăn.” “Thế sao anh không chở em đi?” “Anh bận.” “Anh đang làm gì?” “Đang nằm nghỉ trên giường.”
Tôi chết lặng.
Nửa tiếng sau, tôi tự lấy xe chạy xuống thị trấn. Ngồi trong quán ăn đông đúc, nhìn hơi nước nghi ngút bốc lên từ bát hủ tiếu mà nước mắt tôi vỡ oài. Không phải vì tủi thân, mà vì tôi nhận ra người đàn ông tôi sắp gắn bó chưa từng đặt sức khỏe và cảm xúc của tôi lên trên sự thoải mái của anh ta.
Đang ăn dở thì mẹ Lâm gọi điện: “Bố mẹ đang dọn dẹp nhà cửa. Con sang phụ một tay đi.” Tôi lễ phép: “Dạ, hôm nay con hơi mệt ạ.” Bà đáp ngay với giọng giáo huấn: “Con gái sắp về nhà người ta thì phải biết chịu khó.” “Dạ, nhưng con chưa cưới mà bác.” Bà cười nhạt: “Cưới hay chưa thì cũng thế thôi.”
“Cũng thế thôi” – câu nói ấy xoáy sâu vào tâm trí tôi. Nếu hôm nay tôi nhẫn nhịn, liệu sau này sẽ còn bao nhiêu sự áp đặt “cũng thế thôi” nữa?
Ngay chiều hôm đó, tôi đưa ra một quyết định khiến Lâm và toàn bộ gia đình anh phải bàng hoàng hối hận…
Tôi trở về nhà, gom toàn bộ thiệp mời chưa gửi và yêu cầu bố mẹ dừng mọi chuẩn bị. Mặc cho bố mẹ ngỡ ngàng và khuyên ngăn, tôi kiên quyết giải thích rõ lý do: Một người đàn ông xem việc chăm sóc bạn gái lúc mệt mỏi là “hầu hạ”, nhưng lại coi việc cô ấy phục vụ gia đình mình là “trách nhiệm đương nhiên”, thì tuyệt đối không thể làm chỗ dựa cả đời.
Ngay tối hôm đó, tôi sang tận nhà Lâm, đặt lại toàn bộ lễ vật ăn hỏi trước mặt bố mẹ anh và tuyên bố hủy hôn.
Ban đầu, Lâm và gia đình anh vẫn giữ thái độ trịch thượng, cho rằng tôi chỉ giận dỗi vặt vảnh và đang “làm nũng” trước ngày cưới. Mẹ Lâm còn bĩu môi: “Nó dọa đấy thôi, thiệp mời phát hết rồi, đố dám hủy thật!”
Nhưng họ đã lầm. Tôi lập tức đăng thông báo công khai trên trang cá nhân về việc dừng lễ cưới vì lý do cá nhân, gửi tin nhắn xin lỗi và hoàn trả tiền mừng cho những người bạn ở xa đã gửi quà sớm. Sự dứt khoát của tôi khiến cả hai gia đình chấn động.
Đến lúc này, Lâm mới thực sự hoảng loạn. Anh chạy sang nhà tôi, đập cửa xin gặp nhưng tôi kiên quyết từ chối. Anh nhắn hàng trăm tin nhắn giải thích rằng câu nói lúc sáng chỉ là “lời nói đùa lúc chưa tỉnh ngủ”, xin tôi nghĩ đến tình nghĩa ba năm mà quay lại. Bố mẹ anh cũng vội vã sang nhà tôi nói chuyện, hạ giọng xin lỗi và hứa sẽ không bắt tôi làm bất cứ việc gì sau khi cưới.
Nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Chuyện không phải là bát hủ tiếu hay việc làm dâu, mà là sự tôn trọng. Khi chưa cưới, anh ấy đã xem sự mệt mỏi của cháu là ích kỷ và coi việc cháu phục vụ nhà anh ấy là lẽ đương nhiên. Sự thức tỉnh muộn màng này không thay đổi được bản chất.”
Đám cưới chính thức bị hủy. Những ngày sau đó, gia đình Lâm phải chịu sự tò mò, xăm soi từ hàng xóm và họ hàng vì sự việc diễn ra quá đột ngột. Lâm rơi vào khủng hoảng, vừa hối hận vừa xấu hổ vì sự vô tâm và tư duy ích kỷ của mình đã tự tay đập tan hạnh phúc sắp có.
Còn tôi, dù có chút chao ở trong những ngày đầu, nhưng nhanh chóng lấy lại sự cân bằng. Tôi nhận ra mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời: Thà chịu tai tiếng một thời điểm, còn hơn chọn nhầm người để đau khổ cả một đời.