
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau ba năm lấy nhau, cuối cùng hai vợ chồng cũng gom góp mua được chốn an cư chung. Vậy mà mới ngày đầu vào ở mẹ chồng và chồng đã đuổi khỏi nhà. Tôi không nói gì mà chỉ âm thầm làm một chuyện táo bạo thay đổi hoàn toàn cục diện…
Tôi và Huy đã gắn bó với nhau suốt năm năm thanh xuân. Người ngoài nhìn vào ai cũng bảo tôi may mắn vì có một mái tổ ấm yên ả. Nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, sự bình yên đó được đổi bằng biết bao sự nhẫn nhịn và tủi thân mà tôi phải gánh chịu một mình.
Tôi từng tự an ủi rằng chỉ cần bản thân biết điều một chút, chịu thiệt một chút thì sóng gió rồi cũng qua. Nhưng sự thật nghiệt ngã là: một mái nhà không thể vững bền khi chỉ có một người miệt mài gánh vác, còn người kia lại mặc nhiên co co kéo kéo để nền móng ấy sụp đổ từng ngày.
Mọi ngọn nguồn bắt đầu từ một buổi tối bình thường.
Hôm đó là tròn ba năm ngày hai vợ chồng gom góp mua được chốn an cư chung. Đi làm về muộn, tôi ghé siêu thị mua một ít thực phẩm tươi ngon, nấu vài món đúng khẩu vị của Huy để cả nhà cùng quây quần.
Thế nhưng vừa nhìn thấy tờ hóa đơn mua sắm, mẹ chồng tôi đã đập mạnh chiếc bát xuống bàn, gương mặt đố kỵ và bực dọc thấy rõ:
– Có mỗi bữa cơm mà tiêu tốn thế này à? Cô coi tiền bạc trong cái nhà này như rác chắc?
Tôi khựng lại, cố giải thích nhẹ nhàng:
– Mẹ ơi, hôm nay siêu thị có chương trình khuyến mãi nên con mới mua. Lâu lâu gia đình mình mới đổi vị một chút ạ.
– Khuyến mãi cái gì! Cô lúc nào cũng vẽ chuyện. Từ ngày cô về cái nhà này, tiền bạc cứ không cánh mà bay. Hàng tháng chẳng biết cô vun vén vào đâu mà lúc nào cũng than vắn thở dài!
Tôi siết chặt đôi đũa, ngực nhói lên. Sự thật là toàn bộ thu nhập mỗi tháng của tôi đều gom chung để lo chi phí sinh hoạt, từ hóa đơn điện nước, chợ chuẩn cho tới thuốc nom của bà. Vậy mà trong mắt bà, tôi luôn là kẻ hoang phí.
Tôi quay sang nhìn Huy, hy vọng một ánh mắt sẻ chia, một lời nói đỡ đần từ người chung chăn gối:
“Mẹ ơi, hôm nay kỷ niệm nên cô ấy mới chu đáo như vậy.”
Hay ít nhất là:
“Cô ấy đi làm vất vả cả ngày rồi, mẹ đừng khắt khe quá.”
Nhưng đáp lại sự mong mỏi của tôi, Huy chỉ im lặng gắp thức ăn. Rồi anh buông một câu thở dài đầy mệt mỏi:
– Mẹ nói đúng đấy. Sau này em đừng tự ý mua sắm tốn kém nữa. Cần gì cứ hỏi ý anh trước.
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi lạnh ngắt. Đây không phải lần đầu anh chọn cách đứng về phía mẹ để mặc tôi trơ trọi giữa những bất công.
Đêm hôm ấy, khi tôi vừa thu dọn xong căn bếp, Huy bước vào phòng với vẻ mặt căng thẳng:
– An này, hay em xin phép về nhà bố mẹ đẻ ở tạm vài hôm đi. Mẹ đang nóng tính, em tạm tránh đi cho êm chuyện, khi nào mẹ nguôi thì tính tiếp.
Tôi nhìn xoáy vào mắt anh:
– Ý anh là anh muốn đuổi em đi?
– Anh không đuổi! Chỉ là em rời đi một thời gian để không khí bớt ngột ngạt. Mẹ lớn tuổi rồi, em nhường một bước thì thiệt thòi gì đâu?
Tôi cười cay đắng:
– Vậy nếu mẹ không bao giờ nguôi giận thì sao?
– Em đừng làm phức tạp hóa vấn đề! Anh chỉ muốn giữ cho gia đình này được yên ổn.
– Gia đình của anh và mẹ anh? Hay là gia đình của chúng ta? – Tôi hỏi lại.
Huy im lặng. Sự im lặng kéo dài ấy đã trả lời cho tất cả.
Tôi không khóc, silently kéo chiếc vali ra gấp gọn vài bộ đồ. Rời khỏi căn nhà lúc nửa đêm, tôi quay lại nhìn anh lần cuối. Huy vẫn nghĩ tôi chỉ giận dỗi quay về nhà mẹ đẻ vài ngày như bao lần khác. Anh hoàn toàn không biết rằng, ngay sáng hôm sau, tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo thay đổi hoàn toàn cục diện…
Sáng hôm sau, tôi không về nhà bố mẹ đẻ. Tôi hẹn gặp người môi giới bất động sản mà mình đã liên hệ từ một tháng trước – thời điểm tôi nhận ra cuộc hôn nhân này đã không thể cứu vãn.
Ít ai biết rằng, căn hộ mà hai vợ chồng đang ở đứng tên một mình tôi từ trước khi cưới, nhờ khoản tiền tiết kiệm cá nhân và sự hỗ trợ từ gia đình tôi. Ngày cưới, vì muốn giữ sĩ diện cho Huy, tôi luôn nói với mọi người đây là “căn nhà chung của hai vợ chồng”.
Ngay trong buổi sáng hôm đó, thủ tục chuyển nhượng căn hộ cho chủ mới được hoàn tất nhanh chóng với mức giá hợp lý. Toàn bộ tiền bán nhà được chuyển trực tiếp vào tài khoản riêng của tôi.
Đến giữa trưa, tôi nhờ dịch vụ chuyển nhà đến dọn sạch sẽ toàn bộ đồ đạc, đồ dùng cá nhân của mình ra khỏi căn hộ, trả lại một không gian trống rỗng. Before bước ra khỏi cửa lần cuối, tôi đặt lại trên chiếc bàn phòng khách một bì thư duy nhất.
Chiều hôm đó, Huy đi làm về. Anh mở cửa bước vào và hoảng hốt trước cảnh tượng trước mắt: Căn nhà trống trọe, không còn một bóng người, toàn bộ đồ đạc cá nhân của tôi đã biến mất. Mẹ anh từ trong phòng chạy ra cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Đúng lúc đó, điện thoại của Huy vang lên tiếng thông báo tin nhắn từ tôi. Anh vội vã mở ra đọc:
“Anh Huy, em đã làm đúng như lời anh muốn: rời khỏi để gia đình anh được ‘yên ổn’. Căn hộ này là tài sản riêng của em trước hôn nhân, sáng nay em đã hoàn tất thủ tục bán cho chủ mới. Hợp đồng mua bán và Đơn ly hôn em đã ký sẵn đặt trên bàn. Trong vòng 48 giờ tới, chủ nhà mới sẽ đến tiếp quản, nhờ anh và mẹ thu dọn đồ đạc cá nhân để bàn giao nhà đúng thời hạn. Chúc anh và mẹ luôn bình yên trong lựa chọn của mình.”
Đọc xong những dòng chữ lạnh ngắt, Huy rụng rời chân tay, chiếc điện thoại trên tay rơi bộp xuống sàn. Anh vội vã bấm số gọi lại cho tôi liên tục nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài vô vọng.
Anh chạy khắp nơi tìm tôi, từ nhà bố mẹ đẻ đến công ty, nhưng tôi đã xin nghỉ phép và rời đi du lịch ở một nơi xa để bắt đầu cuộc sống mới. Mẹ anh lúc này mới bàng hoàng nhận ra sự cưng chiều mù quáng của mình và sự nhu nhược của con trai đã tự tay đập phá đi chốn an cư hạnh phúc. Huy gục khóc bên góc tường trống rỗng, nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi người phụ nữ từng yêu anh hết lòng.