
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ tôi vẫn m::ang th::ai, trong khi tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm. Không tin đứa trẻ là c::on t::ôi, nhưng tôi vẫn im lặng, đến khi đứa trẻ chào đời, kết quả giám định ADN khiến tôi không tin nổi vào tai mình…..
Mười bốn năm trước, tôi quyết định thực hiện thủ thuật tr::iệt s::ản n::am tại một cơ sở y tế để chủ động kế hoạch hóa gia đình. Tờ giấy xác nhận y khoa được tôi cất giữ cẩn thận như một lời cam kết cho cuộc sống thắt chặt chi tiêu. Suốt thời gian đó, hai vợ chồng tôi sống êm đềm: tôi làm quản lý kho, còn Hà – vợ tôi – mở một tiệm may nhỏ tại nhà.
Mọi thứ hoàn toàn đảo lộn vào buổi tối Hà đưa chiếc que thử hiển thị hai vạch đỏ rõ nét và nhẹ nhàng thông báo gia đình sắp có thêm thành viên mới.
Tôi như ngơ ngác trước sự thật khó tin này. Suốt thời gian Hà mang thai, tôi vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng: chăm sóc, đưa đi kiểm tra sức khỏe và đón nhận những lời chúc mừng từ bạn bè. Tuy nhiên, sâu thẫm bên trong, những thắc mắc không lời đáp liên tục dằn xé tâm trí tôi. Đến ngày đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời tại bệnh viện, tôi quyết định âm thầm thu thập mẫu để gửi đến trung tâm giám định di truyền.
Một tuần sau, chiếc phong bì niêm phong được gửi về tận tay. Tôi hồi hồi mở ra, và dòng kết quả in đậm phía dưới đã làm tôi hoàn toàn ngỡ ngàng…
Dòng chữ trên giấy chứng nhận kết quả hiện lên rõ ràng: “Xác suất có quan hệ huyết thống Cha – Con: 99,99%”.
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, hai tay run rẩy khiến tờ giấy rơi lả tả xuống sàn. Đứa trẻ thực sự là máu mủ của tôi. Sự ngỡ ngàng xen lẫn cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tâm trí khiến tôi không thể thở nổi.
Đúng lúc đó, Hà bế con từ trong phòng bước ra. Thấy tôi đứng thẫn thờ, gương mặt không còn một giọt máu, cô ấy im lặng đặt con nằm ngoan ngoãn vào nôi. Hà không trách móc, chỉ lặng lẽ tiến về phía tủ đồ, lấy ra một túi hồ sơ y tế cũ kỹ đã hoen màu thời gian và đặt vào tay tôi.
“Anh xem đi,” Hà nói, giọng nghẹn ngào chực khóc. “Tám năm trước, em thấy anh thỉnh thoảng hay bị đau râm rỉ ở vùng bẹn nhưng cứ giấu. Em lo lắng nên đã lén tìm lại bác sĩ từng làm thủ thuật cho anh để hỏi. Bác sĩ giải thích rằng trong y khoa vẫn có một tỷ lệ nhỏ các ống dẫn tự nối liền lại theo cơ chế tự phục hồi của cơ thể. Sau đó, em nhờ người thân hỗ trợ đưa mẫu kiểm tra lại trong đợt anh khám sức khỏe định kỳ ở công ty. Bác sĩ xác nhận khả năng sinh sản của anh đã hoàn toàn phục hồi.”
Hà ngước mắt nhìn tôi, giọt nước mắt lăn dài trên gò má: “Em biết anh luôn mang áp lực gánh nặng kinh tế từ quá khứ, lúc nào cũng sợ cảnh túng thiếu nên em không dám nói. Em sợ nói ra sẽ làm anh hoang mang rồi lại suy nghĩ tiêu cực. Khi biết mình mang thai, em vừa mừng vừa sợ. Em biết suốt mấy tháng qua anh âm thầm nghi ngờ, nhưng em chọn im lặng nhẫn nại, đợi đến ngày con chào đời cùng với những giấy tờ cũ này để chứng minh sự trung trinh của mình.”
Tôi nhìn từng trang hồ sơ bệnh án được lưu giữ cẩn thận suốt 8 năm qua, rồi quay sang nhìn đứa trẻ đang say ngủ trong nôi. Những sự ích kỷ, nghi hoặc và lòng tự trọng vô lý của tôi suốt 14 năm qua hoàn toàn sụp đổ trước tình yêu và sự hy sinh âm thầm của vợ. Tôi gục đầu xuống, bước đến ôm chặt lấy hai mẹ con vào lòng, giọt nước mắt hối hận và nhẹ nhõm cuối cùng cũng lăn dài.