CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa trở về sau chuyến công tác dài ngày, tôi còn chưa kịp tra chìa khóa vào ổ thì đã bị người hàng xóm gọi giật lại. Cô ấy ghé sát tai tôi, nói bằng giọng đầy ái ngại:
“Mai này… cô nói cháu đừng giận nhé. Chồng cháu có vẻ đang qua lại với một người phụ nữ khác. Mấy lần cô thức dậy lúc khuya đều thấy một cô gái đi taxi đến nhà cháu. Gần sáng lại lặng lẽ rời đi. Cô dậy tập thể dục sớm nên mới vô tình chứng kiến. Cô nói cho cháu biết để cháu còn tính.”
Tôi đứng im vài giây.
Không khóc.
Không hỏi dồn.
Cũng chẳng làm ầm ĩ giữa con phố.
Chỉ có điều, ngay trong khoảnh khắc ấy, một kế hoạch đã âm thầm hình thành trong đầu tôi.
Chiếc vali nặng trĩu vẫn còn nằm dưới chân thì cô Lan, người phụ nữ sống ở căn nhà đối diện, đã nhanh chóng bước sang.
Cô nhìn quanh một lượt rồi kéo tôi vào bên hiên nhà, nơi ít người qua lại.
– Mai này, cô nói chuyện này có thể khiến cháu khó chịu, nhưng cô thật sự không muốn cháu bị người ta qua mặt.
Tôi nhìn cô, hơi bất ngờ.
– Có chuyện gì vậy cô?
Cô Lan ngập ngừng vài giây rồi mới nói:
– Chồng cháu… có lẽ không còn chỉ có mình cháu nữa.
Tim tôi đập mạnh.
Nhưng tôi vẫn giữ vẻ bình thản.
– Cô nghe ai kể lại ạ?
Cô lắc đầu.
– Không ai kể cả. Cô nhìn thấy.
– Suốt mấy tháng nay, cứ khoảng gần nửa đêm lại có một cô gái trẻ đi xe đến nhà cháu. Có hôm hơn mười hai giờ mới tới. Gần sáng thì cô ấy mới đi. Cô ngủ không sâu, lại thường dậy từ khoảng năm giờ để đi bộ nên những chuyện ấy cô nhìn thấy khá nhiều lần.
Nói rồi, cô Lan nắm lấy tay tôi.
– Cô chỉ nhắc cháu vậy thôi. Chuyện vợ chồng thế nào, cháu tự tìm hiểu rồi quyết định. Cô không muốn xen vào, nhưng cũng không đành lòng nhìn cháu chẳng hay biết gì.
Tôi cố nở một nụ cười.
– Cháu cảm ơn cô.
Nhưng vừa quay lưng bước đi, nụ cười trên môi tôi lập tức biến mất.
Ba tháng vừa qua, tôi gần như liên tục phải đi công tác.
Mỗi tối, chồng tôi vẫn gọi điện cho tôi.
Anh nói nhớ tôi.
Anh quay cho tôi xem bữa tối tự nấu, khoe mấy chậu cây mới mọc mầm, thậm chí còn than rằng căn nhà vắng tôi nên buồn đến mức nào.
Nếu lời cô Lan là sự thật…
Thì người đàn ông ấy quả thực diễn quá đạt.
Tôi kéo chiếc vali về phía căn nhà của mình.
Đứng trước cánh cửa quen thuộc, tôi không lập tức bước vào.
Tôi hít sâu một hơi rồi mới mở khóa.
Mọi thứ bên trong vẫn y nguyên.
Phòng khách sạch sẽ.
Bàn ăn được lau bóng.
Quần áo được xếp gọn.
Cây cảnh ngoài ban công vẫn được chăm sóc cẩn thận.
Không có bất kỳ dấu vết rõ ràng nào cho thấy trong căn nhà này từng xuất hiện một người phụ nữ khác.
Nếu tôi là một người nóng nảy, có lẽ lúc ấy tôi đã gọi điện chất vấn chồng hoặc lập tức kiểm tra từng ngăn kéo, từng chiếc tủ.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi từng nghe một câu:
“Khi chưa biết sự thật, đừng để cảm xúc thay mình đưa ra quyết định.”
Tôi quyết định chờ.
Nếu chồng tôi thực sự phản bội, sớm muộn gì sự thật cũng sẽ tự lộ ra.
Tối hôm đó, tôi cố tình tỏ ra như thể chuyến công tác vừa rồi hoàn toàn bình thường.
Vừa nhìn thấy tôi, chồng tôi đã bước đến ôm chặt.
– Cuối cùng em cũng về rồi.
– Anh nhớ em chết đi được.
Tôi vòng tay ôm lại anh.
– Em cũng nhớ anh.
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
Gương mặt ấy vẫn là gương mặt tôi từng yêu.
Giọng nói ấy vẫn dịu dàng như trước.
Nếu không nghe những lời cô Lan nói, có lẽ tôi vẫn sẽ tin mình đang có một cuộc hôn nhân viên mãn.
Trong bữa tối, tôi tuyệt nhiên không đề cập đến chuyện người phụ nữ kia.
Tôi còn vui vẻ kể cho anh nghe những chuyện xảy ra trong chuyến công tác.
Anh ngồi đối diện, vừa gắp thức ăn cho tôi vừa mỉm cười.
Không hề biết rằng trong lòng tôi lúc ấy đã bắt đầu xuất hiện một dấu hỏi rất lớn.
Đợi đến khi chồng ngủ say, tôi mới nhẹ nhàng lấy điện thoại của anh.
Tôi không đọc tin nhắn.
Không xem những cuộc trò chuyện cá nhân.
Tôi chỉ kiểm tra hệ thống quản lý căn nhà thông minh mà hai vợ chồng đã lắp từ trước.
Tôi mở phần lịch sử khóa cửa điện tử.
Một danh sách thời gian lập tức hiện ra.
11 giờ 48 phút đêm.
0 giờ 17 phút.
0 giờ 56 phút.
Thậm chí có lần hơn 1 giờ sáng cửa vẫn được mở.
Tôi nhìn kỹ ngày tháng.
Những ngày đó…
Tôi đều đang ở một tỉnh khác.
Điều đáng sợ hơn là trong những cuộc gọi với tôi, chồng vẫn luôn nói:
“Anh buồn ngủ rồi, chắc anh ngủ trước nhé.”
Có hôm anh còn nói mình đã lên giường từ mười giờ.
Tôi ngồi bất động trước màn hình điện thoại.
Sau vài phút, tôi âm thầm chụp lại lịch sử mở cửa.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Tôi muốn tận mắt biết người phụ nữ kia là ai.
Hai ngày sau, tôi vừa ăn sáng vừa nói với chồng:
– Ngày mai em phải vào Đà Nẵng họp, chắc khoảng hai hôm mới về.
Anh lập tức tỏ vẻ tiếc nuối.
– Lại phải đi nữa à?
– Công việc mà, biết làm sao được.
Anh còn chủ động kéo vali giúp tôi.
– Đi đường cẩn thận nhé. Đến nơi nhớ báo anh.
Tôi gật đầu, mỉm cười như không có chuyện gì.
Chiếc xe vừa chạy khỏi khu phố, tôi lập tức xuống xe tại một trung tâm thương mại cách nhà không xa.
Tôi thuê một căn hộ ngắn hạn ở tòa nhà đối diện.
Từ vị trí ấy, tôi có thể nhìn khá rõ cửa ra vào căn hộ của mình.
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi sau rèm cửa.
Không bật đèn.
Chỉ lặng lẽ chờ.
11 giờ 20 phút.
Không có ai.
11 giờ 30.
Vẫn im lặng.
11 giờ 40…
Một chiếc taxi dừng dưới sảnh.
Một cô gái trẻ bước xuống.
Mái tóc dài buông ngang lưng.
Cô ta mặc chiếc váy màu kem, tay cầm một chiếc túi nhỏ.
Cô gái không hề do dự mà đi thẳng tới cửa nhà tôi.
Sau vài giây, chuông cửa vang lên.
Cánh cửa lập tức mở.
Chồng tôi xuất hiện.
Anh nhìn cô ta rồi cười.
Cô gái cũng cười đáp lại.
Hai người nói với nhau vài câu trước khi cùng bước vào trong.
Tôi ngồi bất động.
Không khóc.
Không run.
Chỉ lặng lẽ cầm điện thoại lên và ghi lại toàn bộ cảnh tượng trước mắt.
Từ lúc cô ta bước xuống taxi cho đến khi cánh cửa đóng lại.
Tôi xem lại đoạn video một lần.
Rồi lần thứ hai.
Đến lúc ấy, tôi không còn cần bất kỳ lời giải thích nào nữa.
Nhưng tôi vẫn chưa đối chất.
Tôi hiểu rằng nếu lao về nhà ngay lúc ấy, mọi chuyện có thể biến thành một trận cãi vã.
Anh sẽ tìm lý do.
Cô ta sẽ khóc.
Tôi sẽ tức giận.
Rồi cuối cùng, có thể chính tôi lại trở thành người mất kiểm soát.
Không.
Tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng.
Tôi muốn anh không còn bất kỳ cơ hội nào để nói rằng tôi hiểu lầm.
Và hơn hết, tôi muốn người phản bội tôi phải đối diện với hậu quả của chính những lựa chọn mà anh ta đã âm thầm thực hiện.
Tôi tự nhủ:
“Có những thứ mất đi vài phút là lấy lại được. Nhưng có những thứ một khi đã mất, cả đời cũng không thể quay về như cũ.”
Từ đêm đó, tôi bắt đầu âm thầm thực hiện kế hoạch.
Việc đầu tiên tôi làm không phải là gọi luật sư, cũng chẳng phải kể cho bố mẹ hai bên.
Tôi kiểm tra lại toàn bộ tài chính của gia đình.
Những khoản tiết kiệm chung.
Các hợp đồng đứng tên hai vợ chồng.
Những tài sản tôi đã đóng góp.
Tôi sao lưu tất cả giấy tờ quan trọng sang một nơi an toàn.
Sau đó, tôi gọi cho một người bạn cũ đang làm trong lĩnh vực pháp lý và nhờ cô ấy tư vấn kín đáo.
Tôi không muốn trả thù bằng cách làm điều sai trái.
Tôi chỉ muốn bảo vệ những gì thuộc về mình.
Ba ngày sau, tôi trở về nhà như chưa từng biết chuyện gì.
Chồng vẫn ra tận cửa đón tôi.
– Sao em về sớm vậy?
Tôi đặt túi xuống, mỉm cười.
– Công việc xong trước dự kiến.
Anh hơi khựng lại.
Chỉ một giây thôi.
Nhưng tôi nhìn thấy.
Tối hôm đó, tôi chủ động nấu một bữa thật ngon.
Tôi còn rót cho anh một ly rượu.
Anh nhìn tôi, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
– Hôm nay em vui chuyện gì à?
Tôi nâng ly.
– Không có gì. Chỉ là em thấy lâu rồi hai vợ chồng mình chưa ngồi nói chuyện tử tế.
Anh cười.
– Anh cũng nghĩ vậy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– Anh có điều gì muốn nói với em không?
Bàn tay đang cầm ly của anh khựng lại.
– Ý em là sao?
Tôi vẫn mỉm cười.
– Không có gì. Em chỉ hỏi vậy thôi.
Tối hôm ấy, tôi không nói thêm một câu nào.
Tôi để anh tự suy nghĩ.
Còn tôi tiếp tục chờ.
Bởi tôi biết, kế hoạch thật sự của mình…
Mới chỉ bắt đầu.