CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Một người ngh:èo vào mua thu:ốc nhưng thiếu tiền. Dược sĩ nói: “Thu:ốc này đang có chương trình khuyến mãi, chị không cần trả tiền”. Thực chất, dược sĩ đã tự bỏ tiền túi ra bù vào. Đằng sau lời nói dối “ngọt ngào” về một chương trình khuyến mãi chưa từng tồn tại ấy, là một bí mật mà vị dược sĩ trẻ định mang theo cho riêng mình.
Chiều xuống trên thị trấn miền núi nhỏ, ánh nắng cuối ngày phủ lên những mái ngói cũ một màu vàng nhạt rồi dần tắt hẳn sau triền đồi. Tiệm thuốc An Tâm nằm cạnh khu chợ trung tâm bắt đầu vắng khách. Bên trong, Khánh đang cẩn thận sắp xếp lại từng hộp thuốc lên giá, kiểm tra hạn sử dụng và lau sạch mặt quầy. Tiệm không rộng, nhưng ngăn nắp, thoang thoảng hương tinh dầu sả và bạc hà khiến ai bước vào cũng cảm thấy dễ chịu.
Khánh là dược sĩ trẻ mới về quê mở cửa hàng hơn hai năm. Anh nổi tiếng cẩn thận, thật thà và luôn tận tình với mọi người. Người dân trong vùng mỗi khi đau ốm đều ưu tiên ghé tiệm của anh, bởi họ tin vào cái tâm của chàng dược sĩ hơn cả những lời quảng cáo.
Tiếng chuông cửa khẽ vang lên.
Một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi tuổi bước vào. Bộ quần áo lao động đã bạc màu vì nắng gió, đôi dép nhựa lấm đầy đất đỏ. Chị đứng lặng hồi lâu trước quầy, hai bàn tay đan chặt vào nhau, vẻ mặt đầy lo lắng.
Khánh mỉm cười hỏi:
“Chị cần em hỗ trợ loại thuốc nào ạ?”
Người phụ nữ rụt rè lấy từ túi áo ra một tờ đơn thuốc đã nhàu nát, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
“Nhờ chú xem giúp… Cha tôi bị viêm phổi nặng. Đêm qua ông ho suốt, khó thở quá nên bác sĩ kê đơn này.”
Khánh cầm tờ đơn lên xem thật kỹ. Đây đều là những loại thuốc điều trị dành cho người lớn tuổi mắc bệnh hô hấp nặng, đa phần là thuốc nhập khẩu nên giá thành khá cao. Anh lặng lẽ đi lấy từng hộp thuốc theo đúng đơn, cẩn thận kiểm tra liều lượng rồi đặt lên quầy.
Sau khi tính toán xong, anh nhẹ nhàng thông báo:
“Tổng cộng là một triệu hai trăm năm mươi nghìn đồng chị nhé.”
Người phụ nữ bỗng chết lặng.
Chị mở chiếc ví cũ đã sờn mép, lấy ra từng tờ tiền lẻ được gấp ngay ngắn. Chị đếm đi đếm lại rất lâu rồi ngập ngừng nói:
“Xin lỗi chú… Tôi chỉ gom được sáu trăm nghìn thôi. Cả ngày nay tôi đi hỏi vay khắp nơi mà chỉ có từng ấy. Hay chú bán trước cho tôi một nửa số thuốc, ít hôm nữa tôi kiếm được tiền sẽ quay lại lấy tiếp.”
Khánh nhìn số tiền ít ỏi trên mặt bàn rồi nhìn đôi mắt đỏ hoe của người phụ nữ. Anh hiểu rõ nếu cắt bớt thuốc thì việc điều trị gần như không còn hiệu quả, thậm chí bệnh của cụ ông còn có nguy cơ nặng hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ đến những năm tháng mẹ mình từng chắt chiu từng đồng để nuôi con ăn học. Có những lúc bà cũng từng đứng trước quầy thuốc với tâm trạng giống hệt người phụ nữ này.
Khánh khẽ mỉm cười như vừa nhớ ra điều gì.
Anh mở cuốn sổ đặt dưới quầy, giả vờ lật vài trang rồi vui vẻ nói:
“May quá chị ơi. Em vừa kiểm tra lại mới nhớ lô thuốc này đang được công ty hỗ trợ cho các bệnh nhân cao tuổi. Những trường hợp như bác nhà mình được giảm ngay một nửa giá trị đơn hàng.”
Người phụ nữ ngạc nhiên đến ngơ ngác.
“Thật vậy sao? Tôi đi mấy hiệu thuốc khác, ai cũng nói loại này không bao giờ giảm giá.”
Khánh vừa đóng gói thuốc vừa đáp với vẻ tự nhiên:
“Đúng rồi chị. Chương trình mới áp dụng hôm nay nên nhiều nơi chưa có đâu.”
Nói rồi, anh lặng lẽ bỏ thêm vào túi một hộp sữa dinh dưỡng và vài gói vitamin giúp người bệnh phục hồi sức khỏe.
Anh đưa túi thuốc sang.
“Chị thanh toán năm trăm tám mươi nghìn là đủ. Vẫn còn dư hai chục nghìn để chị bắt xe về.”
Người phụ nữ xúc động đến run cả tay. Chị liên tục cúi đầu cảm ơn, nước mắt lăn dài trên gò má gầy. Với chị, túi thuốc ấy không chỉ là thuốc chữa bệnh mà còn là hy vọng giúp cha mình vượt qua cơn nguy kịch.
Chị ôm chặt túi thuốc rồi vội vã rời khỏi cửa hàng để kịp chuyến xe cuối cùng về xã.
Khi cánh cửa khép lại, Khánh khẽ thở dài. Anh quay vào máy tính, tự tạo một mã giảm giá nội bộ rồi âm thầm bù số tiền còn thiếu bằng chính tiền lương tháng của mình.
Đúng lúc ấy, cô nhân viên phụ việc bước ra, nhìn hóa đơn rồi ngạc nhiên hỏi:
“Anh Khánh, em nhớ cửa hàng mình đâu có chương trình giảm giá nào như thế?”
Khánh chỉ mỉm cười, lắc đầu:
“Có những chương trình chỉ cần một người biết là đủ.”
Anh không muốn người phụ nữ ấy phải mang cảm giác mắc nợ hay xấu hổ vì nhận sự giúp đỡ. Chỉ cần chị tin rằng mình gặp may trong ngày hôm đó, như vậy đã là điều đáng quý.
Chiều hôm sau, Khánh nhận được một cuộc điện thoại từ bệnh viện huyện. Người bác sĩ điều trị cho biết cụ ông đã được dùng thuốc đúng thời điểm nên tình trạng hô hấp cải thiện rõ rệt, cơn nguy hiểm đã qua.
Nghe tin ấy, Khánh chỉ khẽ mỉm cười rồi tiếp tục công việc như chưa có điều gì đặc biệt xảy ra.
Anh hiểu rằng trong nghề dược, bán thuốc chỉ là một phần công việc. Điều quan trọng hơn là biết đặt lòng nhân ái đúng lúc. Đôi khi, một lời nói dối vô hại, xuất phát từ sự tử tế, lại có thể cứu lấy một gia đình đang đứng bên bờ tuyệt vọng. Và chính những điều âm thầm như thế mới khiến cuộc sống giữa con người với con người trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Ba tháng sau.
Một buổi sáng đầu đông, khi Khánh vừa mở cửa tiệm thì nhìn thấy một chiếc xe bán tải cũ dừng lại trước cửa. Từ trên xe bước xuống chính là người phụ nữ hôm trước. Nhưng lần này, gương mặt chị đã hồng hào hơn, nụ cười cũng tươi tắn hơn rất nhiều. Đi bên cạnh chị là một cụ ông tóc bạc trắng chống gậy, tuy dáng vẫn gầy nhưng bước chân đã vững vàng hơn trước.
Vừa nhìn thấy Khánh, người phụ nữ đã vội cúi đầu.
“Chú còn nhớ tôi không?”
Khánh thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười.
“Em nhớ chứ. Sức khỏe của bác giờ sao rồi chị?”
Người phụ nữ xúc động đáp:
“Nhờ đơn thuốc hôm ấy mà cha tôi qua được cơn nguy kịch. Bác sĩ nói nếu chậm thêm một hai ngày nữa thì rất khó cứu. Tôi đưa cha lên đây chỉ để cảm ơn chú.”
Cụ ông chống gậy tiến lên, hai bàn tay run run nắm lấy tay Khánh.
“Cảm ơn cậu… Nếu hôm ấy không có cậu, chắc tôi không còn cơ hội đứng đây.”
Khánh vội đỡ cụ.
“Bác đừng nói vậy. Cháu chỉ làm đúng trách nhiệm của mình thôi.”
Người phụ nữ bỗng lấy trong túi ra một chiếc phong bì dày.
“Đây là số tiền hôm đó chú đã giúp tôi. Sau vụ thu hoạch cà phê vừa rồi, tôi đã dành dụm đủ. Chú nhận giúp tôi.”
Khánh mở phong bì ra xem. Bên trong có đúng sáu trăm bảy mươi nghìn đồng.
Anh khẽ cười.
“Chị gửi dư rồi.”
Người phụ nữ đỏ hoe mắt.
“Không dư đâu chú. Sáu trăm nghìn là tiền chú đã bỏ ra giúp tôi. Còn bảy mươi nghìn còn lại là chút lòng biết ơn của cha con tôi.”
Khánh nhẹ nhàng rút đúng sáu trăm nghìn rồi trả lại phần còn lại.
“Lòng biết ơn em nhận rồi. Còn tiền thì chị giữ lại lo cho bác.”
Người phụ nữ nhất quyết không chịu.
Hai bên cứ nhường qua nhường lại khiến cụ ông đứng cạnh bật cười.
Đúng lúc ấy, cô nhân viên trong tiệm bước ra.
Cô vô tình kể:
“Chị biết không, hôm đó cửa hàng mình làm gì có chương trình khuyến mãi nào đâu. Anh Khánh tự lấy tiền túi bù vào hóa đơn của chị đấy.”
Khánh quay sang nhìn cô, khẽ lắc đầu như trách yêu.
Người phụ nữ đứng sững.
Đôi mắt chị mở to vì kinh ngạc.
Một lúc lâu sau, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Vậy ra… chú đã nói dối tôi…”
Khánh chỉ cười hiền.
“Nếu hôm đó em nói là em cho chị tiền, chắc chị sẽ không nhận. Em chỉ nghĩ cứu người quan trọng hơn.”
Người phụ nữ bật khóc nức nở.
Chị quỳ xuống ngay giữa nền gạch trước cửa tiệm.
“Ơn này… cả đời tôi cũng không quên.”
Khánh vội vàng đỡ chị đứng dậy.
“Đừng làm vậy chị. Nếu thật sự muốn cảm ơn em thì sau này, khi gặp ai khó khăn hơn mình, chị hãy giúp họ trong khả năng của mình. Như thế là đủ rồi.”
Những lời nói giản dị ấy khiến cả cụ ông cũng lặng người.
Ít lâu sau, câu chuyện về vị dược sĩ trẻ âm thầm giúp người nghèo bắt đầu lan khắp huyện. Ban đầu chỉ là lời kể của vài bệnh nhân, rồi đến các bác sĩ ở bệnh viện, cuối cùng là người dân trong vùng truyền tai nhau.
Nhiều người tìm đến tiệm thuốc An Tâm không chỉ vì thuốc tốt, mà còn bởi họ tin rằng phía sau quầy thuốc ấy là một con người luôn đặt y đức lên trên lợi nhuận.
Điều đặc biệt là Khánh chưa bao giờ thừa nhận mình đã làm việc đó. Mỗi lần được hỏi, anh chỉ cười:
“Tôi chỉ gặp đúng người đang cần giúp vào đúng thời điểm.”
Một năm sau, chính quyền địa phương trao tặng Khánh bằng khen vì những đóng góp thầm lặng cho cộng đồng. Khi được mời phát biểu, anh chỉ nói ngắn gọn:
“Thuốc có thể chữa bệnh cho cơ thể, nhưng sự tử tế mới chữa lành trái tim. Nếu mỗi người sẵn sàng san sẻ với nhau một chút, sẽ có rất nhiều phép màu được tạo nên mà không cần đến điều gì quá lớn lao.”
Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
Ở phía dưới hội trường, người phụ nữ năm nào cùng người cha già lặng lẽ mỉm cười. Họ hiểu rằng món quà lớn nhất mình từng nhận được không phải là vài hộp thuốc, mà là lòng tốt vô điều kiện của một người xa lạ.
Và từ ngày hôm ấy, trong chiếc hộp từ thiện nhỏ đặt ở góc tiệm thuốc An Tâm, thỉnh thoảng lại xuất hiện những tờ tiền không ghi tên người gửi. Có khi chỉ là mười nghìn, hai mươi nghìn, có khi là vài trăm nghìn. Khánh chưa bao giờ tìm xem ai là người bỏ vào.
Anh chỉ dùng số tiền ấy để giúp những bệnh nhân không đủ khả năng mua thuốc.
Một lời nói dối nhân hậu năm nào đã không dừng lại ở việc cứu sống một cụ già. Nó âm thầm gieo nên một vòng tròn của lòng tốt, để rồi từ một người được giúp, lại có thêm nhiều người khác được chở che. Có lẽ, đó mới là “chương trình khuyến mãi” đẹp nhất trên đời – chương trình không hề tồn tại trên giấy tờ, nhưng luôn hiện hữu trong trái tim của những con người biết yêu thương.