Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Sau khi mẹ chồng bị liệt, bố chồng gọi điện yêu cầu tôi nghỉ việc để chăm sóc.
“Con là chị dâu cả, chuyện trong nhà đương nhiên phải do con gánh vác.”
Tôi nén giận trở về lấy giấy tờ, chuẩn bị làm thủ tục nghỉ việc.
Không ngờ, tôi lại tìm thấy một xấp hợp đồng sang tên trong ngăn kéo.
Nhà, xe và tiền tiết kiệm đều đã được chuyển sang tên em chồng.
Tôi bật cười ngay tại chỗ.
Muốn tôi nghỉ việc để hầu hạ người bệnh, nhưng tài sản lại không chia cho gia đình tôi lấy một đồng.
Bố chồng còn giục:
“Mau làm thủ tục đi, đừng làm chậm quá trình hồi phục của mẹ con.”
Tôi lập tức nhét giấy tờ trở lại túi.
“Bố, chăm sóc thì được, nhưng phải bảo Chí Thành nghỉ việc trước.”
01
“Tiểu Mẫn, con nghỉ việc đi.”
Tôi áp sát điện thoại vào tai.
“Bố, bố vừa nói gì ạ?”
“Mẹ con bị liệt rồi, phải có người trông nom hai mươi bốn tiếng. Bố tính rồi, thuê hộ lý mất tám nghìn một tháng, nhà mình không thuê nổi.”
“Trong bệnh viện không có người chăm sóc sao?”
“Người chăm sóc trong bệnh viện là người ngoài. Con là chị dâu cả, chuyện trong nhà đương nhiên phải do con gánh vác.”
Tôi nhìn tờ lịch trên bàn làm việc. Ngày 6 tháng 5.
“Con còn phải đi làm.”
“Công việc có quan trọng bằng mẹ con không?” Giọng bố chồng cao lên. “Chí Viễn là con trai, con trai phải kiếm tiền. Con là phụ nữ, mỗi tháng chỉ được bảy nghìn, nghỉ thì nghỉ thôi.”
“Bảy nghìn là mức lương từ ba năm trước.”
“Bao nhiêu cũng không quan trọng. Ngày mai con đi làm thủ tục đi.”
“Chuyện này phải bàn với Chí Viễn.”
“Bố gọi cho Chí Viễn rồi, nó đồng ý.”
Tôi đặt bút xuống.
“Anh ấy đồng ý?”
“Nó bảo chuyện trong nhà cứ nghe bố.”
Tôi im lặng.
“Tiểu Mẫn, con đừng làm bộ làm tịch.” Bố chồng đổi giọng. “Con gả vào nhà họ Hứa mười năm rồi, có bao giờ bố bạc đãi con chưa? Bây giờ trong nhà xảy ra chuyện, con không thể giả vờ không nhìn thấy.”
“Con nhìn thấy.”
“Vậy thì nghỉ việc.”
“Tan làm con sẽ về lấy giấy tờ.”
Tôi cúp máy.
Đồng nghiệp ngồi đối diện ló đầu sang.
“Nhà có chuyện à?”
“Ừ.”
“Cần xin nghỉ không?”
“Không cần.”
Tôi làm xong bản báo cáo trong tay, đúng năm giờ rưỡi thì xuống lầu.
Đi tàu điện ngầm bốn trạm, tôi trở về nhà mình.
Con gái đang làm bài tập. Cô giúp việc ở trong bếp.
Tôi vào phòng ngủ, lục ngăn kéo.
Thẻ bảo hiểm xã hội, căn cước và hợp đồng lao động đều nằm ở ngăn dưới cùng.
Tôi kéo ngăn tủ ra, ngón tay chạm phải một chiếc túi giấy da bò.
Chiếc túi căng phồng, miệng túi chưa dán.
Tôi lấy nó ra.
Tờ đầu tiên là hợp đồng mua bán nhà. Địa chỉ là căn hộ hai phòng ngủ trong khu chung cư cũ. Bên bán là Tôn Ngọc Lan, bên mua là Hứa Chí Thành. Giá giao dịch mười nghìn.
Tờ thứ hai là hợp đồng chuyển nhượng xe cơ giới. Chủ xe Hứa Quốc Đống, người nhận chuyển nhượng Hứa Chí Thành.
Tờ thứ ba là bản sao giấy xác nhận tiền gửi ngân hàng. Chủ tài khoản Tôn Ngọc Lan, số tiền 430 nghìn. Bên dưới đính kèm một chứng từ chuyển khoản, người nhận là Hứa Chí Thành.
Ngày tháng đều nằm trong khoảng từ 20 đến 25 tháng 4.
Mẹ chồng nhập viện ngày 18 tháng 4.
Tôi ngồi bên giường, trải ba tập giấy lên đùi, xem hết từng tập một.
Sau đó, tôi bật cười.
Con gái ló đầu vào từ cửa.
“Mẹ cười gì vậy?”
“Không có gì.”
“Mẹ cười trông hơi đáng sợ.”
“Làm bài tập xong chưa?”
“Còn một trang nữa.”
“Đi làm tiếp đi.”
Con bé chạy đi.
Tôi chụp lại cả ba hợp đồng, từng trang đều được chụp rõ ràng, từ ngày tháng, chữ ký đến dấu vân tay.
Tôi lưu vào điện thoại rồi gửi vào hòm thư điện tử của mình.
Sau đó, tôi xếp chúng lại như cũ, bỏ vào túi giấy rồi đặt trở lại ngăn kéo dưới cùng.
Bảy giờ mười phút, tôi xách túi ra khỏi nhà.
Khu chung cư cũ nằm ở phía tây thành phố, phải đổi một chuyến xe buýt, mất bốn mươi phút.
Tòa nhà sáu tầng không có thang máy.
Lên đến khoảng giữa tầng năm và tầng sáu, tôi nghe thấy tiếng người nói chuyện bên trong.
“Nếu chị ta không chịu làm thì sao?” Đó là giọng em dâu Tưởng Văn.
“Cô ta không dám không làm.” Bố chồng nói. “Với tính cách của Chí Viễn, cô ta còn có thể lật trời được sao?”
Tôi đứng trên cầu thang mười giây rồi gõ cửa.
Tưởng Văn ra mở cửa.
“Chị dâu.”
“Em dâu cũng ở đây à?”
“Em đến đưa canh.”
Trên bàn bếp có một bình giữ nhiệt chưa từng được mở.
Bố chồng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, tivi đang phát bản tin.
“Đến rồi à?” Ông không đứng lên. “Mang giấy tờ chưa?”
“Con mang rồi.”
“Vậy ngày mai đi làm thủ tục.”
“Làm thủ tục gì?”
“Nghỉ việc chứ gì.” Bố chồng quay đầu lại. “Chiều nay bố vừa nói với con, con quên rồi à?”
“Con không quên.”
“Vậy thì tốt.” Ông gật đầu. “Bác sĩ điều trị nói phải mất ba tháng mới biết tình hình hồi phục của mẹ con. Con nghỉ việc là vừa hay, bắt đầu từ ngày mai vào bệnh viện trông mẹ.”
“Bố, mỗi ngày bệnh viện cho thăm bệnh vào giờ nào?”
“Con là người nhà, lúc nào vào chẳng được.”
“Vậy con ngủ ở đâu?”
“Giường dành cho người chăm bệnh.”
“Ai đón con gái con?”
“Chẳng phải có giúp việc sao?”
“Giúp việc mỗi tháng năm nghìn rưỡi. Con nghỉ việc rồi, ai trả số tiền đó?”
Bố chồng khựng lại.
“Chuyện nhà con, hỏi bố làm gì?”
“Bởi vì việc con phải nghỉ là việc của con, còn người con chăm sóc là vợ của bố.”
Bản tin trong phòng khách vẫn đang phát. Tưởng Văn tắt tivi.
“Chị dâu, chị nói vậy không đúng rồi.” Cô ta cười. “Đó cũng là mẹ chị mà.”
“Bà ấy là mẹ chồng tôi.”
“Có gì khác nhau đâu.”
“Có.” Tôi đặt túi lên bàn trà. “Trong sổ hộ khẩu không giống nhau, xét về pháp luật cũng không giống nhau.”
Bố chồng đứng bật dậy.
“Chu Mẫn, con có ý gì?”
“Con không có ý gì cả. Con đang tính sổ.”
“Tính sổ gì?”
“Tính xem nhà này có tổng cộng bao nhiêu tiền, ai bỏ công, ai nhận tiền.”
“Con còn muốn đòi tiền?” Bố chồng chỉ ngón tay xuống mặt bàn. “Mẹ chồng con đang nằm liệt trên giường mà con còn mở miệng đòi tiền?”
“Con chưa mở miệng đòi. Con chỉ đang hỏi.”
“Hỏi gì?”
“Con hỏi căn nhà của gia đình đang đứng tên ai.”
Sắc mặt Tưởng Văn khẽ thay đổi.
Bố chồng nhìn tôi hai giây.
“Đứng tên mẹ con.”
“Còn xe?”
“Đứng tên bố.”
“Tiền tiết kiệm?”
“Do mẹ con để dành, hơn bốn trăm nghìn.”
“Vẫn còn nguyên chứ?”
“Hỏi thừa.”
Tôi xách túi lên, đeo lên vai.
“Bố, chăm sóc thì được.”
“Thế mới phải.”
“Nhưng phải bảo Chí Thành nghỉ việc trước.”
Sắc mặt bố chồng cứng đờ.
“Con nói gì?”
“Chí Thành là con trai. Con trai chăm sóc mẹ ruột còn hợp tình hợp lý hơn con dâu chăm sóc mẹ chồng.”
“Nó còn có công việc!”
“Con cũng có.”
“Bố, không phải con bất hiếu.” Tôi kéo cửa ra. “Con chỉ muốn biết tại sao từ ngày 20 đến ngày 25 tháng 4, nhà, xe và 430 nghìn đều được chuyển hết sang tên một mình Chí Thành, còn bây giờ người phải nghỉ việc lại là con.”
Chiếc cốc trong tay Tưởng Văn rơi xuống sàn.
02
Chiếc cốc lăn nửa vòng trên sàn nhưng không vỡ.
Tay bố chồng vẫn giơ giữa không trung.
“Con lục đồ của bố?”
“Con về nhà mình lấy giấy tờ.”
“Cái túi đó được để ở nhà con?”
“Nó nằm dưới cùng ngăn kéo trong phòng ngủ của con.” Tôi hỏi: “Bố, ai đặt nó ở đó?”
Ông im lặng.
Tưởng Văn cúi xuống nhặt cốc, không ngẩng đầu lên.
“Là Chí Viễn mang về, đúng không?” Tôi nói.
Bố chồng ngồi lại xuống ghế sofa.
“Là nó mang về. Nó bảo để ở chỗ bố không an toàn.”
“Vậy là anh ấy biết.”
“Tất nhiên nó biết.”
“Anh ấy biết bao lâu rồi?”
“Biết từ đầu.”
Tôi đứng ở cửa, tay vẫn đặt trên tay nắm.
“Bố, con xác nhận lần cuối. Căn nhà được sang tên cho Chí Thành với giá mười nghìn. Chiếc xe cũng sang tên cho Chí Thành. 430 nghìn được chuyển cho Chí Thành. Cả ba việc đều được làm sau khi mẹ nhập viện.”
“Đúng.”
“Lúc đó mẹ có nói được không?”
“Có.”
“Có viết được không?”
“Dấu vân tay là do bà ấy điểm chỉ.”
“Bà ấy tự điểm chỉ hay có người giữ tay bà ấy ấn xuống?”
Bố chồng đột ngột đứng bật dậy.
“Con nói cho rõ ràng!”
“Con đang hỏi.”
“Con đang vu khống!”
Tưởng Văn đặt cốc lên bàn trà rồi đứng bên cạnh bố chồng.
“Chị dâu, lúc đó đầu óc mẹ vẫn rất tỉnh táo. Chính mẹ tự nguyện cho.”
“Khi bà ấy cho, em có mặt không?”
“Có.”
“Còn ai nữa?”
“Có bố và Chí Thành.”
“Chí Viễn có mặt không?”
Tưởng Văn khựng lại.
“Anh ấy không có mặt.”
“Vậy anh ấy biết bằng cách nào?”
“Sau đó bố gọi điện kể cho anh ấy.”
“Ngày nào?”
“Em không nhớ.”
“Ngày 26 tháng 4.” Bố chồng nói. “Bố gọi cho nó.”
Tôi gật đầu.
Ngày 26 tháng 4. Tối hôm ấy, Chí Viễn trở về nhà, nói tình hình bên bệnh viện đã ổn định, bảo tôi đừng lo.
“Bố, con không nghỉ việc.”
“Con nói gì?”
“Con không nghỉ.”
“Mẹ con đang nằm trên giường!”
“Bà ấy có chồng, có hai người con trai và có một cô con dâu đang đứng trong căn nhà này.” Tôi buông tay khỏi tay nắm cửa. “Chưa đến lượt con phải đứng ra đầu tiên.”

Bố chồng tôi tức giận đến mức toàn thân rung lên bần bật, ngón tay run run chỉ thẳng vào mặt tôi:
“Cái đồ con dâu ăn cháo đá bát! Nhà họ Hứa nuôi cô mười năm qua, bây giờ mẹ chồng cô nằm đó mà cô lại mang cái tính toán bẩn thiểu ra so đo từng đồng từng hào? Cô không nghỉ việc chăm mẹ thì cô có còn là con người không?!”
Tưởng Văn cũng nhảy dựng lên, mặt giận dữ ra mặt: “Chị dâu, chị làm thế này là quá đáng lắm rồi đấy! Chí Thành nhà em là con trai út, công việc đang trên đà phát triển, sao có thể nghỉ việc được? Chị chỉ làm nhân viên quấy quáng mỗi tháng mấy đồng bạc, không nghỉ chăm mẹ thì ai nghỉ?”
Tôi nhìn hai người trước mặt, trong lòng chỉ thấy một sự ghê tởm tột cùng. Tôi nhếch môi, mỉm cười lạnh ngắt:
“Công việc của tôi mỗi tháng mười hai triệu, đủ để trả tiền giúp việc và lo cho con gái tôi học hành đàng hoàng. Còn công việc của Chí Thành? Mỗi tháng kiếm được sáu, bảy triệu, suốt ngày vắt mũi chưa sạch, có tiền thì tiêu xài hoang phí. Nhưng rốt cuộc, tài sản hơn một tỷ bạc của nhà họ Hứa lại chui tợn vào túi cậu ta. Bố bảo cậu ta giữ tiền, vậy thì bảo cậu ta bỏ tiền ra mà thuê hộ lý 24/24! Hoặc là cậu ta tự nghỉ việc về mà hiếu thuận với mẹ!”
Nói xong, tôi không thèm nhìn sắc mặt xám xịt như tro tàn của bố chồng và Tưởng Văn, quay người đẩy cửa bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Âm thanh chửi rủa ầm ĩ của bố chồng vang vọng sau lưng, nhưng tôi không hề ngoảnh đầu lại.
Bước ra khỏi khu chung cư cũ, không khí đêm se lạnh đập thẳng vào mặt khiến tôi bừng tỉnh. Tôi bắt một chuyến xe taxi trở về nhà.
Đến nơi, phòng khách sáng đèn. Hứa Chí Viễn – chồng tôi – đã về từ lúc nào. Anh ta đang ngồi trên sofa phòng khách, tay cầm ly nước, vẻ mặt phờ phạc và đầy ưu tư.
Thấy tôi bước vào, anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một sự né tránh.
“Em về rồi à? Đi đâu mà muộn thế?” Chí Viễn cất giọng trầm trầm.
Tôi bước lại gần, đứng trước mặt anh ta, thong thả cởi áo khoác rồi đặt chiếc túi xách lên bàn trà.
“Em vừa sang bên khu chung cư cũ về.” tôi bình tĩnh nói.
Tay Chí Viễn khựng lại, ly nước trên tay anh ta chao nhẹ. “Em… em sang đấy làm gì? Bố nói chuyện với em rồi à?”
“Ừ, bố bảo em nghỉ việc để vào bệnh viện chăm sóc mẹ hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Bố bảo anh đã đồng ý rồi.” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng: “Chí Viễn, anh đồng ý thật à?”
Chí Viễn cúi đầu, tránh ánh mắt của tôi. Anh ta thở dài một tiếng, giọng điệu mang theo sự nhu nhược quen thuộc:
“Tiểu Mẫn, em thông cảm cho anh đi. Mẹ bị liệt như thế, trong nhà dẫu sao cũng cần có người trông nom. Anh là con trai lớn, công ty dạo này lại đang xét duyệt thăng chức, anh không thể nghỉ việc lúc này được. Lương em thấp hơn anh, em xin nghỉ vài tháng, chờ tình hình mẹ ổn định rồi tính tiếp…”
“Lương em thấp?” Tôi bật cười, tiếng cười tràn ngập sự cay đắng và mỉa mai. “Hứa Chí Viễn, lương em hiện tại mười hai triệu một tháng, thấp hơn anh năm triệu. Nhưng tiền sinh hoạt phí trong cái nhà này, tiền học của con, tiền trả góp căn hộ này… có tháng nào em không bỏ ra một nửa không?”
“Thì… thì cũng là vì cái gia đình này mà…” Chí Viễn ấp úng.
“Vậy còn xấp hợp đồng trong ngăn kéo phòng ngủ của chúng ta thì sao?” Tôi cắt ngang lời anh ta, giọng lạnh băng.
Gương mặt Chí Viễn lập tức cắt không còn một giọt máu. Anh ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt trợn tròn nhìn tôi: “Em… em thấy rồi à?”
“Em thấy rồi.” Tôi gật đầu, thong thả nói: “Căn nhà cũ giá trị hơn tám trăm triệu, chiếc xe hơn trăm triệu, và bốn trăm ba mươi triệu tiền tiết kiệm của mẹ. Tổng cộng hơn một tỷ ba tài sản của nhà họ Hứa, từ ngày 20 đến ngày 25 tháng 4 đã được sang tên sạch sẽ cho Hứa Chí Thành – em trai anh. Tất cả diễn ra ngay sau khi mẹ nhập viện.”
Chí Viễn cuống quýt đứng dậy, nắm lấy tay tôi: “Tiểu Mẫn, em nghe anh giải thích! Chuyện này… chuyện này là ý của bố mẹ! Bố mẹ bảo Chí Thành nó chưa có nhà cửa đàng hoàng, Tưởng Văn lại sắp sinh con, nên bố mẹ muốn cho nó chút tài sản để nó yên bề gia thất…”
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, ánh mắt giận dữ bùng lên:
“Nó chưa có nhà, nên bố mẹ cho nó cả căn nhà và bốn trăm ba mươi triệu? Còn anh thì sao? Chúng ta tự lực gánh sinh, vay mượn khắp nơi mới mua được căn hộ này, hàng tháng phải gồng mình trả nợ ngân hàng, bố mẹ đã hỗ trợ chúng ta một đồng nào chưa?”
“Anh là con trai lớn, anh phải nhường em…” Chí Viễn lẩm bẩm câu nói mà anh ta đã nhồi nhét vào đầu suốt ba mươi năm qua.
“Anh nhường em anh, em không cấm!” Tôi chỉ thẳng vào ngực anh ta: “Nhưng tài sản thì cho đứa con út, đến khi mẹ ốm đau bệnh tật, cần người hầu hạ, trút hết gánh nặng lên đầu đứa con dâu lớn này sao? Anh coi em là cái gì? Kẻ ở miễn phí cho nhà họ Hứa à?!”
“Tiểu Mẫn! Sao em lại nói năng khó nghe thế?” Chí Viễn gào lên, vẻ mặt xấu hổ chuyển thành giận dữ: “Đó là mẹ anh! Bà nuôi anh khôn lớn, giờ bà nằm một chỗ, em chăm sóc bà một chút thì mất mát cái gì?!”
“Mất mát cái gì?” Tôi bật cười tủm tỉm: “Mất công việc mười hai triệu một tháng của em. Mất đi sự tự do và lòng tự trọng của em. Hứa Chí Viễn, anh hiếu thuận thì anh tự đi mà chăm mẹ anh! Em không cấm anh nghỉ việc. Nhưng muốn em nghỉ việc hầu hạ người bệnh trong khi tài sản chia cho kẻ khác không còn một xu? Nằm mơ đi!”
Tôi quay người bước vào phòng ngủ, lấy một chiếc vali nhỏ ra, bắt đầu dọn dẹp quần áo của mình và con gái.
Chí Viễn hốt hoảng lao vào giật lấy quần áo trên tay tôi: “Em làm cái gì đấy?! Đêm hôm rồi em định đi đâu?”
“Tôi đưa con về nhà mẹ đẻ ở một thời gian.” Tôi bình tĩnh xếp quần áo vào vali, giọng điệu không một chút dao động: “Khi nào anh nghĩ thông suốt, hoặc khi nào đứa em trai quý hóa của anh đứng ra gánh vác trách nhiệm chăm sóc mẹ anh, thì lúc đó chúng ta nói chuyện tiếp. Còn nếu không, chúng ta ly hôn!”
Hai chữ “ly hôn” thốt ra nhẹ nhàng nhưng đập mạnh vào tâm trí Chí Viễn. Anh ta đứng chết trân tại chỗ, nhìn tôi dọn đồ mà không dám cản hắt thêm một lời nào.
Đêm đó, tôi dắt con gái rời khỏi căn nhà mà mình đã tốn bao công sức vun vén.
Ngày hôm sau, tôi vẫn đi làm bình thường.
Mới tám giờ sáng, điện thoại tôi đã nổ tung bởi hàng loạt cuộc gọi từ bố chồng và Tưởng Văn. Tôi thẳng tay cho tất cả vào danh sách đen.
Đến mười giờ sáng, khi tôi đang tham gia cuộc họp tuần của công ty, đồng nghiệp lễ tân hớt hơ hớt hãi chạy vào phòng họp thì thầm:
“Chị Mẫn ơi, có một ông già và một người phụ nữ trẻ đang làm ầm ĩ dưới sảnh công ty, bảo chị là đứa con dâu bất hiếu, đòi gặp lãnh đạo của chị!”
Tôi nhíu mày. Bố chồng và Tưởng Văn quả nhiên đã tìm đến tận công ty tôi. Họ định dùng áp lực dư luận và danh dự công việc để ép tôi phải gục ngã.
Tôi xin phép sếp tạm dừng cuộc họp, thong thả đi xuống sảnh tầng một.
Dưới sảnh, bố chồng tôi đang ngồi bệt xuống sàn gạch, vừa đập tay xuống đất vừa gào khóc:
“Mọi người ra mà xem! Công ty lớn thế này mà lại thuê một đứa con dâu mất nết, bất hiếu! Mẹ chồng bị liệt nằm trong bệnh viện không chăm, chỉ biết bám lấy mấy đồng tiền lương! Loại người như thế này làm sao làm việc đàng hoàng được?!”
Tưởng Văn đứng bên cạnh vừa xúi giục vừa giả vờ khóc lóc: “Đúng đấy mọi người ạ! Chị dâu tôi nhẫn tâm lắm, mẹ chồng nằm viện mà chị ấy không ngó ngàng gì, còn chửi mắng bố chồng tôi nữa!”
Rất nhiều đồng nghiệp và bảo vệ đứng xung quanh chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
Tôi đứng ở cửa thang máy, lấy điện thoại ra, mở loa ngoài và phát một đoạn ghi âm mà tôi đã bí mật quay lại vào tối qua tại nhà bố chồng.
Âm thanh trong đĩa ghi âm vang lên rõ mùng một giữa đại sảnh yên tĩnh:
– “Con hỏi căn nhà của gia đình đang đứng tên ai?” – “Đứng tên mẹ con.” – “Còn xe?” – “Đứng tên bố.” – “Tiền tiết kiệm?” – “Do mẹ con để dành, hơn bốn trăm nghìn.” – “Bố, tại sao từ ngày 20 đến ngày 25 tháng 4, nhà, xe và 430 nghìn đều được chuyển hết sang tên một mình Chí Thành, còn bây giờ người phải nghỉ việc lại là con?”
Tiếng chửi rủa của bố chồng và sự ngập ngừng của Tưởng Văn vang lên mùng một qua loa điện thoại.
Toàn bộ sảnh công ty lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc.
Những ánh mắt chỉ trỏ ban đầu nhanh chóng chuyển hướng, đổ dồn về phía bố chồng tôi và Tưởng Văn với sự khinh bỉ và ngỡ ngàng tột độ.
“Trời ơi! Sang tên hết nhà xe với hơn 400 triệu cho con trai út, rồi bắt con dâu lớn nghỉ việc chăm sóc mẹ chồng sao?” “Đúng là tráo trở! Bào rút con dâu lớn để nuôi con trai út à?” “Mặt dày thật đấy, còn dám đến tận công ty người ta làm loạn!”
Những tiếng bàn tán của bảo vệ và đồng nghiệp xung quanh như những cái tát chát chúa đập thẳng vào mặt bố chồng tôi và Tưởng Văn.
Mặt bố chồng tôi biến sắc từ đỏ gay sang xám xịt như tro tàn. Ông ta không ngờ tôi lại có sự chuẩn bị kỹ càng và cao tay đến mức này.
Tưởng Văn xấu hổ đến mức lấy tay che mặt, không dám ngẩng đầu lên nhìn ai.
Tôi tiến lại gần, đứng trước mặt bố chồng, hạ thấp giọng nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy:
“Bố à, bố muốn làm loạn nữa không? Trong điện thoại con còn có bản chụp hình ảnh hợp đồng chuyển nhượng nhà, xe và sao kê chuyển tiền 430 nghìn tệ nữa đấy. Bố có muốn con in ra thành mấy trăm bản rồi dán khắp khu chung cư cũ và bệnh viện nơi mẹ đang nằm không?”
“Cô… cô…” Bố chồng tôi chỉ tay vào mặt tôi, môi run run không thốt ra được câu nào trọn vẹn.
“Bảo vệ!” Tôi quay sang nói với đội bảo vệ công ty: “Nhờ các anh mời hai người này ra ngoài giúp tôi. Họ đang làm ảnh hưởng đến trật tự làm việc của công ty.”
Mấy anh bảo vệ vội vã tiến lại, không chút nể tình kéo bố chồng tôi và Tưởng Văn đứng dậy, đẩy họ ra khỏi cửa kính tự động của tòa nhà.
Sự việc náo loạn ở công ty đã gián tiếp giội một gáo nước lạnh vào mặt gia đình họ Hứa.
Chiều hôm đó, Hứa Chí Viễn chạy xông đến công ty tìm tôi. Khác với vẻ hung hăng tối qua, lúc này mặt anh ta xám xịt, ánh mắt tràn ngập sự van lạy và hoảng sợ.
“Tiểu Mẫn… anh xin em, em gỡ đoạn ghi âm đó xuống đi! Bố về nhà tức đến mức suýt lên cơn huyết áp, còn Chí Thành thì đang chửi ầm ĩ lên vì bị họ hàng cười chê…”
“Họ hàng cười chê?” Tôi bật cười lạnh: “Lúc bọn họ bàn nhau nuốt trọn tài sản rồi đẩy gánh nặng sang cho em, bọn họ có sợ bị cười chê không?”
“Tiểu Mẫn, anh biết gia đình anh sai rồi!” Chí Viễn gục đầu xuống, hai tay ôm lấy mặt: “Anh vừa sang bên bệnh viện nói chuyện với bố và Chí Thành rồi. Anh bảo nếu Chí Thành không bỏ tiền ra thuê hộ lý, anh sẽ kiện việc chuyển nhượng tài sản trái pháp luật trong lúc mẹ không tỉnh táo!”
Tôi hơi bất ngờ trước sự cứng rắn đột ngột của Chí Viễn, nhưng rồi nhận ra: Anh ta làm vậy không phải vì thương em, mà là vì sự ích kỷ của bản thân. Anh ta sợ tôi ly hôn thật, sợ mất đi người vợ gánh vác kinh tế cùng anh ta, và sợ bị mang tiếng xấu ở công ty.
“Vậy kết quả thế nào?” Tôi thong thả hỏi.
“Chí Thành… Chí Thành đồng ý rút hai trăm triệu từ số tiền tiết kiệm của mẹ ra để gửi vào tài khoản bệnh viện, thuê hộ lý chuyên nghiệp chăm sóc mẹ hai mươi bốn trên hai mươi bốn.” Chí Viễn ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin: “Còn căn nhà và chiếc xe… bố hứa sau này khi mẹ mất, sẽ sang tên lại một nửa căn nhà cho vợ chồng mình… Em… em về nhà với anh được không?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng không còn một chút gợn sóng nào của tình yêu.
Chỉ khi bị dồn vào thế bí, bị đe dọa đến quyền lợi bản thân, bọn họ mới chịu nhượng bộ một chút. Nhưng cái bản chất ích kỷ, trọng nam khinh nữ và sự phân biệt đối xử của gia đình họ Hứa đã ăn sâu vào máu rồi.
Nếu hôm nay tôi nhượng bộ và quay về, vài năm sau, khi có biến cố mới, tôi vẫn sẽ là kẻ bị đem ra làm vật tế thần đầu tiên.
“Chí Viễn này,” Tôi dịu dàng lên tiếng: “Căn nhà đó em không cần, tiền của nhà anh em cũng không thèm. Nhưng em không thể tiếp tục sống với một người chồng nhu nhược, luôn sẵn sàng hy sinh lợi ích của em để làm tròn cái gọi là ‘hiếu đạo’ giả tạo của anh.”
Chí Viễn bàng hoàng: “Em… em vẫn muốn ly hôn sao?”
“Đúng vậy.” Tôi rút từ trong túi ra tờ đơn xin ly hôn đã được soạn sẵn: “Căn hộ chúng ta đang ở, tiền đặt cọc ban đầu là do bố mẹ em cho. Hàng tháng em trả một nửa tiền góp. Chúng ta bán căn hộ này đi, chia đôi số tiền thu được sau khi trừ nợ ngân hàng. Con gái sẽ do em nuôi dưỡng, anh chi trả tiền trợ cấp mỗi tháng hai triệu. Anh ký đi.”
“Tiểu Mẫn! Anh không ký! Anh không muốn mất em và con!” Chí Viễn gào lên, nước mắt lăn dài trên má.
“Nếu anh không ký, tuần sau tôi sẽ đệ đơn lên tòa án.” Tôi đứng dậy, lấy túi xách: “Đừng quên trong tay tôi có đầy đủ bằng chứng về việc gia đình anh tẩu tán tài sản ngay trước khi mẹ anh đổ bệnh, cũng như đoạn ghi âm bố anh xúc phạm danh dự tôi tại nơi làm việc. Tòa án sẽ biết ai đúng ai sai.”
Nói xong, tôi bước đi thẳng, không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào để níu kéo.
Thủ tục ly hôn diễn ra trong vòng hai tháng.
Trước áp lực pháp lý và những bằng chứng không thể chối cãi mà tôi nắm giữ, Hứa Chí Viễn cuối cùng cũng phải ký vào đơn ly hôn đơn phương. Căn hộ được bán đi, tôi nhận lại được số tiền gốc hơn bốn trăm triệu tệ cùng quyền nuôi con gái.
Bố chồng tôi sau khi biết chuyện tôi đâm đơn ly hôn và đòi chia tài sản căn hộ thì tức đến mức phải nhập viện nằm cùng khoa với mẹ chồng.
Còn Tưởng Văn và Hứa Chí Thành, dù ôm trọn căn nhà cũ và số tiền còn lại, nhưng việc phải chi trả tiền hộ lý đắt đỏ hàng tháng cho mẹ chồng (gần mười triệu một tháng) cùng với việc chăm sóc hai người già ốm đau đã khiến vợ chồng chúng nó cãi nhau liên miên. Tôi nghe đồng nghiệp cũ kể lại, Tưởng Văn vì không chịu nổi cảnh suốt ngày phải vào viện phục dịch mẹ chồng mà đã ôm con về nhà mẹ đẻ, gia đình em chồng rơi vào cảnh hỗn loạn, gà bay chó sủa.
Còn tôi?
Tôi dùng số tiền nhận được sau khi ly hôn, cộng với tiền tiết kiệm cá nhân, đặt cọc mua một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ gần trường học của con gái.
Mỗi sáng, tôi thong thả đưa con đến trường rồi đi làm. Môi trường làm việc không còn những áp lực gia đình đè nặng, hiệu suất công việc của tôi tăng cao rõ rệt, cuối năm đó tôi được cất nhắc lên vị trí Trưởng phòng Kinh doanh với mức lương tăng gấp đôi.
Tối mùng một Tết, tôi cùng con gái ngồi trên sofa căn nhà mới ấm cúng, xem chương trình đón năm mới trên tivi. Con gái ngoan ngoãn gọt cho tôi một đĩa táo tươi, cười rạng rỡ:
“Mẹ ơi, dạo này trông mẹ đẹp và vui hơn trước nhiều lắm!”
Tôi ôm con vào lòng, ngắm nhìn ánh đèn đường lung linh qua khung cửa sổ.
Trong cuộc đời này, sự hy sinh không bao giờ đổi lấy được sự tôn trọng nếu nó đặt nhầm chỗ. Người phụ nữ chỉ thực sự có được sự tự do và hạnh phúc khi biết vạch rõ ranh giới, dũng cảm rũ bỏ những gánh nặng độc hại và tự nắm giữ vận mệnh của chính mình.