Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Cô ta mặc váy ngủ bước vào phòng tôi, ngồi lên giường rồi cười khẩy: “Anh ấy nói chiếc giường này sớm muộn cũng là của tôi.” Tôi nhìn chồng đang đứng ngoài cửa và hỏi: “Anh cũng muốn cô ấy biết chuyện này sao?” Anh chưa kịp trả lời thì điện thoại của cô ta reo… Truyện Hay

Tôi đứng sững giữa căn phòng ngủ ngập tràn mùi hương lụa mới và nỗi cay đắng tích tụ qua năm năm dài. Tiếng gốm sứ vỡ tan dưới chân bà Minh Lan vang lên chói tai như tiếng rạn nứt sụp đổ của một tòa tháp bằng dối trá mà nhà họ Cố đã cố công dựng xây.
Bà Minh Lan tiến một bước ngắt quãng, bàn tay gầy gầy run rẩy chỉ thẳng vào mặt Cố Cảnh Thâm: – Con nói đi! Bệnh viện gửi tin nhắn báo cái gì?! Tại sao kết quả xét nghiệm di truyền của Nhã Kỳ lại ghi rõ… đứa trẻ không phải là giọt máu nhà họ Cố, và Cảnh Thâm… con hoàn toàn không có khả năng sinh sản?!
Toàn bộ căn phòng rơi vào một khoảng im lặng chết chóc.
Tống Nhã Kỳ đứng run rẩy bên cạnh chiếc giường, đôi môi vừa rồi còn cười khẩy giễu cợt giờ đây biến dạng vì bàng hoàng và sợ hãi. Cô ta nhìn Cảnh Thâm, rồi lại nhìn xuống chiếc bụng vẫn chưa lùm lùm của mình, lắp bắp: – Không… không thể nào! Anh Cảnh Thâm, anh nói gì đi chứ! Chẳng phải anh bảo chỉ cần em có thai, đứa con này sẽ là cháu đích tôn nhà họ Cố sao? Em… em thực sự đã ngủ với anh đêm đó ở khách sạn Ritz-Carlton mà!
– Câm miệng! – Cảnh Thâm quát lên, âm thanh lạc đi vì tuyệt vọng. Toàn bộ sự điềm tĩnh của người đứng đầu tập đoàn Cố thị sụp đổ trong một khoảnh khắc. Mặt anh ta xám xịt như tro tàn, hai mắt đỏ ngầu chực trào nước mắt.
Tôi chậm rãi rút tờ giấy chẩn đoán y khoa từ năm năm trước ra khỏi phong bì màu nâu, lật từng trang. Giấy trắng mực đen, dấu đỏ của bệnh viện quốc tế hàng đầu tại Thụy Sĩ vẫn còn nguyên vẹn.
– Tống Nhã Kỳ, cô tưởng rằng mình là người đi săn sao? – Giọng tôi vang lên nhẹ nhàng nhưng đanh thép, từng chữ như lưỡi dao cắm thẳng vào tim từng người trong căn phòng này. – Đêm ở khách sạn sáu tháng trước, Cảnh Thâm uống say, nhưng anh ta hoàn toàn biết mình không thể làm gì. Anh ta cần một cái cớ, một đứa trẻ – dù là của bất kỳ ai – mang danh nghĩa dòng máu họ Cố để làm vừa lòng người mẹ suốt năm năm qua luôn dùng áp lực nối dõi tông đường để kiểm soát anh ta. Và cô, một kẻ hám danh lợi vừa từ Hàng Châu lên, chính là con cờ hoàn hảo nhất.
Nhã Kỳ loạng choạng lùi lại, va phải cạnh bàn trang điểm, chiếc váy ngủ bằng lụa màu ngà nhăn nhúm lại: – Cô… cô nói dối! Anh Cảnh Thâm yêu em! Anh ấy hứa sẽ cho em vị trí Trưởng phu nhân nhà họ Cố!
– Yêu cô? – Tôi bật cười, một tiếng cười xót xa cho chính bản thân mình của năm năm về trước. – Năm năm trước, ngay sau khi chúng tôi kết hôn được ba tháng, Cảnh Thâm phát hiện ra mình bị tổn thương hệ sinh sản vĩnh viễn sau một tai nạn xe hơi thời trẻ mà anh ta giấu kín gia đình. Nhằm bảo vệ cái gọi là “sự hãnh diện của người đàn ông” và danh tiếng của người thừa kế duy nhất tập đoàn Cố thị, anh ta đã quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc van xin tôi giữ kín bí mật này.
Tôi quay sang nhìn bà Cố Minh Lan, người lúc này đã dựa hẳn lưng vào cánh cửa sổ, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng giờ đây nhợt nhạt không khác gì một xác chết.
– Bà Cố, năm năm qua, bà mắng tôi là “cây túc không ra trái”, bà dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để sỉ nhục tôi trong các bữa tiệc gia tộc, bà ép tôi uống đủ loại thuốc bắc đắng ngắt đến nôn ra máu, bà đưa hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác về nhà để khiêu khích tôi… Cảnh Thâm đứng ngay bên cạnh, anh ta nhìn tôi gánh chịu mọi sự tủi hờn và phỉ báng thay cho anh ta, nhưng anh ta chưa từng nói một câu công đạo!
– Vãn Ý… anh xin em… đừng nói nữa… – Cảnh Thâm sụp xuống ngay trước cửa phòng, hai tay ôm lấy đầu, giọng nghẹn ngào trong cay đắng.
– Tại sao tôi lại không nói? – Tôi tiến lại gần anh ta, thả tờ giấy chẩn đoán năm xưa cùng tờ kết quả kiểm tra ADN mới nhất của Tống Nhã Kỳ xuống ngay trước mặt anh ta. – Anh giữ lại sự kiêu hãnh hèn nhát của mình bằng cách biến tôi thành một kẻ tội đồ trong mắt mẹ anh và cả thế giới thượng lưu Thượng Hải. Anh để mặc bà ấy chà đạp lên tự trọng của tôi, rồi khi Tống Nhã Kỳ xuất hiện cùng một cái thai vô danh, anh lại định dùng tám triệu tệ và một căn hộ cũ để gạt tôi ra khỏi cửa sao?
Bà Minh Lan lao đến, giật lấy tờ giấy trên sàn. Khi đôi mắt bà ta lướt qua những dòng chữ chẩn đoán vô sinh vĩnh viễn của con trai mình từ năm năm trước, tờ giấy trên tay bà rung lên bần bật.
– Cảnh Thâm… – Bà ta run rẩy cất tiếng, giọng nói như bị bóp nghẹt. – Con… con thực sự bị… Vậy đứa trẻ trong bụng Nhã Kỳ…
– Đứa trẻ đó là của ai, cô Tống chắc chắn rõ nhất. – Tôi liếc nhìn Nhã Kỳ, lúc này mặt cô ta đã không còn một giọt máu.
Thực ra, việc Nhã Kỳ mang thai giả hoặc mang thai với kẻ khác tôi đã nghi ngờ từ tháng trước. Một người phụ nữ thực sự mang thai con của người mình yêu sẽ không nóng lòng muốn nhảy lên giường của người khác để phô trương chiến thắng như vậy. Cô ta hoảng sợ vì thời gian không chờ đợi ai, cô ta cần một cái danh phận trước khi bụng quá lớn. Đêm nay, cuộc gọi từ bệnh viện – nơi tôi đã bí mật yêu cầu luật sư riêng làm thủ tục đối chiếu mẫu sinh thiết – chỉ là nhát dao cuối cùng đâm nát màn kịch vụng về này.
– Chị… chị đã gài bẫy tôi! – Tống Nhã Kỳ gào lên, gân xanh nổi trên cổ, mất hẳn vẻ đài các giả tạo thường ngày. – Chị biết tất cả từ lâu nhưng chị vẫn vờ như không biết, chị cố tình chờ tôi bước vào đây để xem tôi làm trò hề đúng không?!
– Tôi không gài bẫy cô. – Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh bỉ. – Là sự tham lam và sự ngu ngốc của cô đã dẫn cô vào đây. Tự cô mặc chiếc váy ngủ này, tự cô bước lên chiếc giường này, và tự cô đòi cướp đi một thứ vốn dĩ đã mục nát từ bên trong.
Nhã Kỳ quay sang Cảnh Thâm, nắm lấy vai anh ta rung mạnh: – Anh Cảnh Thâm! Anh nói gì đi! Anh đã hứa với em mà! Anh nói anh sẽ nuôi đứa bé này, anh nói anh không quan tâm…
– Cút! – Cảnh Thâm hất mạnh tay cô ta ra, khiến Nhã Kỳ ngã sõng xoài xuống sàn nhà. – Cút ngay khỏi mắt tôi! Cô là đồ đàn bà dâm đãng, cô dám lừa tôi?!
– Tôi lừa anh?! – Nhã Kỳ bật cười điên dại, nước mắt làm nhòe đi lớp trang điểm đậm. – Anh là kẻ bất lực! Anh không cho tôi được một đứa con nhưng anh lại muốn có người nối dõi! Là anh dung túng cho tôi, là anh ngầm thừa nhận đứa bé này! Anh tưởng anh cao sang lắm sao Cố Cảnh Thâm? Anh chỉ là một kẻ hèn nhát núp sau lưng phụ nữ!
– Đủ rồi! – Bà Minh Lan gầm lên một tiếng, toàn thân run rẩy. Bà ta chỉ tay ra phía cầu thang, giọng khàn đặc: – Bảo vệ! Đâu hết rồi? Đuổi cô ta ra ngoài cho tôi! Đuổi ngay lập tức!
Hai người bảo vệ nhà họ Cố nhanh chóng chạy lên, không chút nể tình kéo Tống Nhã Kỳ đang gào khóc, chửi rủa xới tung cả căn biệt thự ra khỏi phòng. Tiếng xô xát, tiếng gót giày nện vào sàn gỗ xa dần, rồi biến mất sau cánh cổng sắt nặng nề của khu biệt thự.
Căn phòng ngủ lại trở về với sự tĩnh lặng, nhưng không còn là sự tĩnh lặng ngột ngạt của quá khứ, mà là sự hoang tàn sau một trận bão tàn phá mọi dối lừa.
Bà Minh Lan đứng chết trân tại chỗ, dường như già đi chục tuổi chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Bà ta nhìn đứa con trai duy nhất đang quỳ dưới sàn, rồi quay sang nhìn tôi. Ánh mắt từng vô cùng hống hách, coi thường khinh khỉnh của người phụ nữ quyền quý nhà họ Cố giờ đây chỉ còn lại sự bàng hoàng, xấu hổ và một chút van lạy muộn màng.
– Vãn Ý… – Bà ta cất giọng run run, bước tới một bước. – Mẹ… mẹ không biết. Năm năm qua… mẹ đã sai với con rồi. Con là một đứa trẻ ngoan, con đã vì Cảnh Thâm mà chịu bao nhiêu tủi hướng… Mẹ xin lỗi con. Chúng ta… chúng ta bỏ qua chuyện ly hôn có được không? Mẹ sẽ bắt Cảnh Thâm bù đắp cho con, tài sản nhà họ Cố sau này…
Tôi giơ tay lên, ngắt lời bà ta một cách phũ phàng.
– Mẹ chồng. – Đây là lần cuối cùng tôi gọi bà bằng hai chữ này. – Bà xin lỗi tôi không phải vì bà thực sự hối hận vì những cay nghiệt bà đã gây ra cho tôi. Bà xin lỗi chỉ vì bà nhận ra con trai bà không thể có con với bất kỳ ai khác, và việc tôi rời đi cùng bí mật này sẽ biến nhà họ Cố thành trò cười cho toàn bộ giới thượng lưu Thượng Hải.
Bà Minh Lan nghẹn lời, gương mặt biến sắc.
Tôi bước lại gần bàn trà dưới tầng, nơi đặt tập hồ sơ thỏa thuận ly hôn mà bà ta đã mang đến chiều nay. Tôi cầm cây bút mực đắt tiền lên, không một chút gián đoạn, viết nhanh dòng chữ tên mình vào mục “Bên B”: Lâm Vãn Ý.
Cảnh Thâm bò đến chân tôi, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên nhìn tôi: – Vãn Ý, xin em… Đừng bỏ anh. Anh biết anh sai rồi. Anh là kẻ hèn nhát, anh đã không bảo vệ được em… Nhưng anh thực sự yêu em. Năm năm qua, ngoài chuyện này ra, anh chưa từng đối xử tệ với em mà… Chúng ta xin con nuôi có được không? Anh sẽ chuyển toàn bộ cổ phần cá nhân sang tên em!
Tôi cúi xuống, nhìn người đàn ông tôi từng yêu bằng cả tuổi thanh xuân.
– Cảnh Thâm, anh không yêu tôi. Anh chỉ yêu bản thân mình và cái danh xưng “người thừa kế nhà họ Cố” mà thôi. Nếu anh yêu tôi, anh đã không để mẹ anh hạ thấp nhân phẩm của tôi suốt năm năm. Nếu anh yêu tôi, anh đã không để một người phụ nữ khác mặc váy ngủ bước vào căn phòng của chúng ta. Tình yêu của anh quá rẻ mạt, và tôi không cần nó nữa.
Tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký xuống bàn, đẩy về phía anh ta.
– Căn hộ ở Tĩnh An và tám triệu tệ, tôi không lấy một xu. Tôi kết hôn với anh khi anh chưa có gì trong tay ngoài cái danh nghĩa, và tôi ra đi cũng không cần lấy một hạt bụi của nhà họ Cố. Tài sản cá nhân của tôi, tôi sẽ cho người đến dọn trong ngày mai.
Nói rồi, tôi quay người bước về phía cửa.
– Vãn Ý! – Cảnh Thâm gào lên, định đuổi theo nhưng bà Minh Lan đã giữ chặt lấy tay anh ta. Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, có sự sợ hãi, có sự cầu xin: – Vãn Ý… tờ giấy chẩn đoán đó… con sẽ không mang nó ra ngoài chứ?
Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại, nhếch môi nở một nụ cười cay đắng: – Bà Cố, tôi không đê tiện như gia đình bà. Sự thật này là hình phạt lớn nhất dành cho hai mẹ con bà rồi. Giữ lấy cái tập đoàn Cố thị lộng lẫy nhưng trống rỗng của bà đi. Từ nay về sau, tôi và nhà họ Cố không còn bất kỳ liên quan nào nữa.
Tôi bước xuống cầu thang đá hoa cương sáng bóng, từng bước chân vang lên thanh thoát đến lạ kỳ. Đêm Thượng Hải ngoài kia gió thổi rất mạnh, mang theo hương vị mặn mòi của sông Hoàng Phố.
Khi cánh cổng sắt biệt thự nhà họ Cố khép lại sau lưng, tôi hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh tràn vào lồng ngực, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy lồng ngực mình dễ thở đến thế.
Cái giá của năm năm thanh xuân là một bài học đắt giá về sự nhẫn nhịn ngu ngốc. Nhưng đứng dưới ánh đèn đường lung linh của thành phố, tôi biết rằng, cuộc đời thực sự của Lâm Vãn Ý bây giờ mới chính thức bắt đầu. Tự do, tự chủ và không bao giờ phải cúi đầu vì sự dối lừa của kẻ khác nữa.