Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trước khi kết hôn, mẹ cho tôi của hồi môn gồm hai căn nhà, một chiếc xe và ba trăm nghìn tệ tiền mặt.
Tôi không nói gì, âm thầm đem toàn bộ của hồi môn đi công chứng tài sản.
Chồng khuyên tôi đừng bày vẽ: “Người một nhà cả, làm vậy tổn thương tình cảm lắm.”
Tôi chỉ cười, không đáp.
Ngày thứ hai mươi sau khi đăng ký kết hôn, chuông cửa vang lên.
Mẹ chồng đứng ngoài cửa, phía sau là một người đàn ông trung niên xách cặp tài liệu.
Bà cười tươi nói: “Mẹ mời một người bạn làm luật sư tới. Cả nhà ta ngồi xuống bàn chuyện tài sản, ký một thỏa thuận nhỏ, để mọi tài sản sau hôn nhân đều thuộc sở hữu chung với con trai mẹ.”
Tôi không vội cũng chẳng hoảng, chỉ lấy bản công chứng trong ngăn kéo ra, nhẹ nhàng đẩy sang.
Luật sư mở ra lướt mắt nhìn, vẻ mặt lập tức cứng đờ.
Ông khép tài liệu lại, quay sang nói với mẹ chồng một câu.
Nụ cười trên mặt bà vỡ vụn từng chút một.
01
Ngày thứ ba sau khi tôi và Cố Minh Xuyên đính hôn, mẹ gọi tôi về nhà.
Trên bàn trà phòng khách đặt ngay ngắn ba túi hồ sơ, bên cạnh còn có một chiếc chìa khóa xe mới tinh.
Tôi vừa ngồi xuống, mẹ đã đẩy túi hồ sơ trên cùng đến trước mặt tôi.
“Căn hai phòng ngủ ở phía nam thành phố đứng tên con.”
Mẹ lại chỉ vào chiếc túi bên dưới.
“Căn hộ nhỏ trên đường Lâm Giang cũng là của con.”
Tôi nhìn con dấu đỏ trên túi hồ sơ, nhất thời không đưa tay nhận.
“Mẹ, con kết hôn chứ có phải chuyển ra đảo hoang đâu, không cần cho nhiều thế.”
Mẹ cúi đầu rót trà, giọng bình thản như đang nói hôm nay mua mấy cân rau.
“Xe để con đi làm, trong thẻ còn ba trăm nghìn tệ, mật khẩu là ngày sinh của con.”
Bố ngồi bên cửa sổ lau kính, nghe đến đây thì khẽ ho một tiếng.
“Bố mẹ chỉ có mình con là con gái, những thứ này sớm muộn cũng thuộc về con.”
“Cho con bây giờ là để khi bước vào nhà người ta, con vẫn có thể thẳng lưng mà nói chuyện.”
Lòng tôi chua xót, cố ý cười rồi cầm chìa khóa xe lên lắc lắc.
“Nhà Cố Minh Xuyên có phải hang hùm miệng sói đâu, bố mẹ làm như tiễn con ra trận vậy.”
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi, nhưng ánh mắt không hề có ý cười.
“Hôn nhân không phải chiến tranh, nhưng sống với nhau vẫn phải có đường lui.”
Nói xong, mẹ mở túi hồ sơ dưới cùng, lấy thẻ ngân hàng và một xấp chứng từ chuyển khoản ra.
Tiền từ đâu đến, được gửi vào lúc nào, mọi khoản đều được ghi rõ ràng trên chứng từ.
Lật xem hai trang, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao mẹ đặc biệt gọi mình về.
“Mẹ muốn con cất kỹ những tài liệu này sao?”
“Không phải cất kỹ.”
Mẹ nắm tay tôi, đầu ngón tay hơi lạnh.
“Hãy đi công chứng tài sản trước hôn nhân.”
Phòng khách im lặng vài giây.
Bố đeo lại chiếc kính đã lau sạch, không khuyên cũng không giục, chỉ chờ tôi tự lên tiếng.
“Có cần thiết không ạ?”
Tôi hỏi rất khẽ, nhưng trong lòng đã có đáp án.
Mẹ không trả lời thẳng mà cầm điện thoại, mở một tin nhắn rồi đưa cho tôi.
Đó là tin Phương Tuệ, mẹ của Cố Minh Xuyên, gửi tối qua.
Bà hỏi mẹ tôi sau khi kết hôn có định thêm tên Cố Minh Xuyên vào hai căn nhà không, còn nói vợ chồng trẻ không nên phân chia quá rạch ròi.
Tôi đọc mấy dòng ấy hai lần, các ngón tay từ từ siết lại.
Trong tiệc đính hôn, Phương Tuệ quả thật đã hỏi về của hồi môn.
Khi ấy bà vừa gắp thức ăn cho tôi, vừa cười nói nhà họ Cố không coi trọng tiền bạc, chỉ cần chúng tôi yêu thương nhau là được.
Mẹ tôi lúc đó không tiếp lời, về nhà cũng không nhắc lại trước mặt tôi.
Bây giờ nghĩ lại, bữa cơm còn chưa kết thúc mà đối phương đã bắt đầu tính toán trong lòng.
“Có lẽ bà ấy chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Tôi tìm một lý do giúp Phương Tuệ, nhưng giọng nói ấy đến bản thân tôi cũng không thuyết phục nổi.
Mẹ rút điện thoại về, thản nhiên hỏi.
“Thuận miệng hỏi mà cần gửi liền ba tin lúc mười một giờ đêm để truy hỏi sao?”
Tôi không còn gì để nói.
Một chiếc xe chạy qua ngoài cửa sổ, ánh đèn hắt qua kính, lướt trên mấy túi hồ sơ.
Cuối cùng bố cũng lên tiếng.
“Công chứng không phải để đề phòng Cố Minh Xuyên, mà là phân định rõ trước và sau hôn nhân.”
“Sau này nếu hai đứa thật sự hòa thuận sống với nhau cả đời, mấy tờ giấy này sẽ vĩnh viễn không cần dùng đến.”
“Nhưng nếu phải dùng, ít nhất nó sẽ không lừa con.”
Tôi nhìn làn hơi nóng bốc lên từ tách trà, nhớ đến những lời Cố Minh Xuyên nói mấy ngày trước.
Anh nói không để tâm tôi có mấy căn nhà, cũng không quan tâm bố mẹ tôi cho bao nhiêu của hồi môn.
Khi ấy tôi cảm thấy mình đã chọn đúng người.
Nhưng giờ đây, một tin nhắn gửi lúc đêm khuya giống như cây kim nhỏ, lặng lẽ chọc thủng lớp màng tưởng như viên mãn ấy.
Tôi cầm ba túi hồ sơ lên, xếp chúng trên đùi.
“Công chứng cần chuẩn bị những gì ạ?”
Đôi vai đang căng cứng của mẹ thả lỏng.
“Mẹ đã hỏi rõ hết giấy tờ rồi, chỉ chờ con đồng ý thôi.”
Trên đường về, Cố Minh Xuyên gọi điện.
Anh hỏi tôi có rảnh đi chọn rèm cho nhà cưới không, còn nói Phương Tuệ đã để mắt đến một bộ màu đỏ rượu vang.
“Đó là nhà chúng ta ở, sao phải chọn theo sở thích của mẹ anh?”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
“Mẹ cũng có ý tốt thôi, em không thích thì xem bộ khác.”
Tôi nắm vô lăng, không tiếp tục tranh cãi về chuyện nhỏ này.
Khi chờ đèn đỏ, tôi liếc túi hồ sơ trên ghế phụ.
Cố Minh Xuyên nghe thấy tiếng giấy cọ vào nhau, thuận miệng hỏi tôi mang theo gì.
Tôi nhìn thời gian đếm ngược giảm từng giây, khẽ đáp.
“Tài liệu về của hồi môn mẹ đưa cho em.”
Anh bật cười.
“Chúng ta sắp thành người một nhà rồi, còn phân của em của anh làm gì.”
Đèn xanh bật sáng, tôi nhấn ga.
Nhưng câu nói ấy vẫn quanh quẩn trong xe, rất lâu không tan.
02
Lịch hẹn ở văn phòng công chứng là chín giờ sáng thứ Tư.
Tôi đến sớm nửa tiếng, lấy số rồi ngồi ở vị trí trong cùng của đại sảnh.
Bên ngoài cửa kính trời mưa lất phất, người đến làm thủ tục liên tục gấp ô bước vào, giẫm thành từng vệt ướt trên sàn.
Mẹ kiểm tra lại tài liệu một lượt theo thứ tự.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, hợp đồng mua nhà, sao kê ngân hàng, giấy đăng ký xe, không thiếu thứ gì.
“Căng thẳng à?”
Mẹ nhận ra tôi cứ vò tờ số thứ tự.
“Không phải căng thẳng, chỉ là cảm thấy không thể nói chuyện này với Minh Xuyên nên trong lòng hơi khó chịu.”
Mẹ không trách, chỉ rút tờ số khỏi tay tôi rồi đè dưới túi hồ sơ.
“Con có thể nói với nó, nhưng không phải bây giờ.”
“Tại sao ạ?”
“Cứ làm xong việc cần làm trước, rồi hãy nghe xem nó nói thế nào.”
Mẹ ngừng một chút rồi nói thêm.
“Khi biết kết quả không thể thay đổi, lời một người nói ra thường chân thật hơn lúc biết trước.”
Quầy giao dịch gọi đến số của tôi, tôi ôm tài liệu đi tới.
Nhân viên kiểm tra từng phần, lại hỏi nguồn gốc của mấy tài sản.
Hai căn nhà đều do bố mẹ tôi mua đứt, một căn đã đứng tên tôi ba năm, căn còn lại vừa hoàn tất đăng ký quyền sở hữu.
Xe được mua vào tháng trước, còn ba trăm nghìn tệ tiền mặt do tài khoản của mẹ chuyển thẳng vào thẻ cá nhân của tôi.
Tất cả đều diễn ra trước khi đăng ký kết hôn.
Nhân viên đẩy tài liệu lại, bảo tôi xác nhận nội dung trong đơn.
Cúi đầu nhìn thấy mấy chữ “tài sản cá nhân trước hôn nhân”, lòng tôi bỗng yên ổn.
Đây không phải lời nguyền dành cho hôn nhân, cũng không phải sự đề phòng đối với ai.
Nó chỉ ghi rõ ràng trên giấy những thứ vốn thuộc về tôi.
Khi ký xong đi ra, mưa đã tạnh.
Mẹ hỏi tôi có muốn ăn trưa cùng không, tôi lắc đầu.
“Minh Xuyên hẹn con đi xem đồ nội thất.”
Mẹ không hỏi thêm, chỉ dặn trước lúc chia tay.
“Sau khi nhận giấy công chứng, đừng để ở chỗ dễ thấy trong nhà cưới.”
“Con biết rồi.”
Ở cửa hàng nội thất, Cố Minh Xuyên đang ngồi trên một chiếc sofa màu xám đợi tôi.
Thấy tôi tới, anh vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
“Bộ này thế nào? Mẹ anh nói màu này khó bẩn.”
Tôi sờ tay vịn, trên nhãn giá ghi mười tám nghìn tám trăm tệ.
“Anh thích không?”
“Thế nào cũng được, dù sao sofa chỉ để ngồi.”
“Vậy tại sao nhất định phải mua bộ mẹ anh chọn?”
Nụ cười trên mặt Cố Minh Xuyên nhạt đi đôi chút.
“Giang Ninh, chỉ chọn đồ nội thất thôi, không cần chuyện gì cũng phân chia rạch ròi đến thế chứ?”
Tôi nhìn anh vài giây rồi đưa tay mở cuốn danh mục bên cạnh.
“Căn nhà là của hồi môn mẹ cho em, tiền trang trí cũng do nhà em bỏ ra. Em muốn chọn thứ mình thích, quá đáng lắm sao?”
Anh lập tức hạ giọng.
“Anh không có ý đó.”
“Vậy anh có ý gì?”
Nhân viên bán hàng đứng cách đó không xa, giả vờ cúi đầu sắp xếp hàng mẫu nhưng rõ ràng đang vểnh tai nghe.
Cố Minh Xuyên vốn sĩ diện, liền đứng dậy kéo tôi ra hành lang bên ngoài cửa hàng.
“Gần đây mẹ anh bận trước bận sau vì đám cưới. Em chiều bà một chút, bà sẽ thấy dễ chịu.”
“Khách sạn tổ chức đám cưới do bố em đặt, dịch vụ cưới do em chọn, danh sách khách mời cũng do hai bên cùng thống nhất.”
Tôi giằng tay khỏi anh.
“Anh nói cho em biết, rốt cuộc bà ấy bận việc gì?”
Cố Minh Xuyên bị hỏi đến nghẹn lời, chân mày dần nhíu lại.
“Nếu nhất định tính toán như vậy thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Gần đây tôi đã nghe câu này quá nhiều lần.
Hễ nhắc đến hai bên đã bỏ ra bao nhiêu, anh lại nói người một nhà không nên tính toán.
Nhưng một khi cần đưa ra quyết định, ý kiến của Phương Tuệ luôn được anh đặt lên hàng đầu.
Tôi không tiếp tục cãi nhau ngoài hành lang, quay người đi về phía thang máy.
Anh đuổi theo, giọng dịu xuống đôi chút.
“Rốt cuộc em bị sao vậy?”
“Từ lúc về nhà em đến giờ cứ kỳ lạ thế nào ấy. Có phải cô nói gì với em không?”
Cửa thang máy phản chiếu gương mặt tôi, cũng phản chiếu ánh mắt thăm dò của anh.
Tôi nhớ đến đơn đăng ký ở văn phòng công chứng, cuối cùng vẫn không nói ra sự thật.
“Mẹ chỉ bảo em sắp xếp lại tài liệu về của hồi môn.”
Cố Minh Xuyên rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Sắp xếp xong là được, đừng nghe người ngoài xúi giục quan hệ của chúng ta.”
Cửa thang máy mở ra, anh lại nắm tay tôi.
“Sau khi kết hôn, anh sẽ giao lương cho em, tiền trong nhà đều để em quản.”
“Thật sao?”
“Tất nhiên, anh đã bao giờ lừa em chưa?”
Anh trả lời rất nhanh.
Nhưng ngay tối hôm ấy, Phương Tuệ gửi cho tôi một bảng chi tiêu gia đình.
Trong bảng ghi sau khi cưới, lương của tôi sẽ trả tiền vay mua nhà, phí quản lý và chi tiêu hằng ngày, còn lương của Cố Minh Xuyên tạm thời do bà giữ để đầu tư dài hạn.
Tôi nhìn bảng đó rất lâu mà không trả lời.

03
Bảng chi tiêu được soạn rất tỉ mỉ bằng một tệp Excel, có tiêu đề rành rọt: “Kế hoạch Quản lý Tài chính Gia đình Cố – Giang”.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, không trả lời tin nhắn của Phương Tuệ mà chụp màn hình lại, gửi thẳng qua WeChat cho Cố Minh Xuyên kèm một dòng tin đơn ngắn gọn: “Đây là cách anh bảo ‘sau khi kết hôn sẽ giao lương cho em quản’ à?”
Chỉ vài giây sau, Cố Minh Xuyên gọi điện tới. Giọng anh có phần bối rối, pha lẫn chút gượng gạo: – Giang Ninh, em đừng giận. Mẹ anh chỉ là người lo xa thôi. Bà bảo thu nhập của anh không ổn định bằng em, lại hay tiêu xài hoang phí, nên bà giữ hộ để gửi tiết kiệm định kỳ hoặc mua quỹ đầu tư an toàn. Sau này sinh con, cần đến số tiền lớn thì bà sẽ đưa lại cho chúng ta.
Tôi bật cười, nụ cười tràn ngập sự mỉa mai: – Thu nhập của anh một tháng mười lăm triệu, thu nhập của em hai mươi mốt triệu. Tiền lương của em dùng để trả tiền vay mua căn nhà đứng tên riêng của em, chi trả toàn bộ phí sinh hoạt, điện nước, ăn uống cho cả hai đứa. Còn tiền lương của anh thì đưa mẹ anh giữ để “đầu tư”? Minh Xuyên, anh đang tính toán cho gia đình nhỏ của chúng ta, hay là anh cùng mẹ anh đang lập kế hoạch “bào rút” tôi để nuôi nhà anh vậy?
– Giang Ninh! Em nói vậy mà nghe được à?! – Cố Minh Xuyên sượng mặt, giọng cao vút lên để che đậy sự vô lý của mình. – Mẹ anh cũng là vì muốn tốt cho tương lai của hai đứa thôi! Tiền của anh do mẹ giữ thì vẫn là tiền của anh, sau này có mất đi đâu được? Em làm gì mà phải xù lông nhím lên như thế? Chẳng nhẽ em kết hôn với anh chỉ vì tiền?
– Ai vì tiền của ai, trong lòng anh và mẹ anh rõ nhất. – Tôi gằn từng chữ, không để anh ta có cơ hội lấp liếm. – Muốn áp dụng bảng chi tiêu này cũng được, nhưng với một điều kiện: Lương của em em giữ, lương của anh anh giữ. Chi tiêu sinh hoạt hằng ngày và mọi phí tổn phát sinh chia đôi. Căn nhà của em, em tự trả nợ, anh không cần dính vào một đồng nào, và tất nhiên cũng đừng mong ghi tên anh vào sổ đỏ.
Cố Minh Xuyên ở đầu dây bên kia nghẹn ngào, không thốt ra được câu nào. Sau vài giây im lặng nặng nề, anh ta hốt hoảng hạ giọng xuống: – Được rồi, được rồi, anh sẽ nói lại với mẹ. Em đừng suy nghĩ lung tung nữa, chuyện này cứ theo ý em đi.
Một tuần sau đó, chúng tôi chính thức đi đăng ký kết hôn. Tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ chói nằm gọn trong túi xách của tôi.
Cầm chiếc nhẫn cưới trên tay, Cố Minh Xuyên vội vã nắm lấy tay tôi, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng giả tạo mà anh ta cố dựng lên để xoa dịu những rạn nứt trước đó. Anh nhã nhặn nói: – Giang Ninh, từ hôm nay chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp rồi. Anh biết thời gian qua giữa em và mẹ có vài hiểu nhầm không vui, nhưng người một nhà thì không nên ghi thù. Em thu xếp bớt chút thời gian, cuối tuần này chúng ta về nhà bố mẹ ăn cơm, sẵn tiện bàn chuyện gom góp tài sản để đầu tư mua thêm căn hộ lớn hơn nhé?
Tôi khẽ nở một nụ cười ẩn ý, rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh ta: – Được thôi. Mọi chuyện… cứ để cuối tuần rồi tính.
Anh ta không hề biết rằng, giấy tờ công chứng tài sản trước hôn nhân của tôi đã được niêm phong an toàn trong két sắt tại ngân hàng, chỉ có bản sao chứng thực là được tôi cẩn thận để trong ngăn kéo bàn làm việc tại nhà mới.
04
Ngày thứ hai mươi sau khi đăng ký kết hôn.
Đó là một buổi sáng thứ Bảy trong lành. Cố Minh Xuyên ra ngoài từ sớm với lý do gặp đối tác làm ăn, để mình tôi ở lại căn hộ hai phòng ngủ ở phía nam thành phố – căn nhà thuộc sở hữu riêng của tôi.
Khoảng mười giờ sáng, chuông cửa vang lên dồn dập.
Tôi đi ra mở cửa. Đứng ở ngoài hành lang là Phương Tuệ. Hôm nay bà mặc một chiếc váy nhung màu xanh sẫm, trang điểm kỹ lưỡng, tóc búi cao tỏ vẻ vô cùng sang trọng và quyền uy. Tuy nhiên, điều khiến tôi chú ý là người đàn ông trung niên đứng ngay phía sau bà. Ông ta mặc bộ vest đen chỉn chu, tay xách chiếc cặp tài liệu bằng da màu nâu kẹp sát sườn, ánh mắt sắc sảo đặc trưng của người làm nghề luật.
– Mẹ? Sao mẹ đến mà không báo trước một tiếng? – Tôi đứng ở cửa, giọng điệu thản nhiên, không hề tỏ ra vội vã hay vội vàng mời vào.
Phương Tuệ nở một nụ cười tươi đến mức các nếp nhăn ở đuôi mắt xô lại vào nhau. Bà gạt tôi sang một bên, tự nhiên bước qua ngưỡng cửa, vẫy tay gọi người đàn ông đi cùng: – Ôi dào, người một nhà cả, báo trước làm gì cho khách khí! Đây là luật sư Vương, bạn thân lâu năm của chú con. Mẹ mời ông ấy tới đây hôm nay là để giúp nhà mình xử lý một việc vô cùng quan trọng.
Tôi khép cửa lại, thong thả đi vào phòng khách. Luật sư Vương gật đầu chào tôi một cách lịch sự nhưng giữ khoảng cách chuyên nghiệp, rồi ngồi xuống sofa.
– Việc quan trọng gì mà phải phiền đến tận luật sư thế ạ? – Tôi vừa hỏi vừa mở tủ lấy hai ly nước lọc đặt lên bàn trà.
Phương Tuệ ngồi xuống vị trí chính giữa sofa, vắt chân chữ ngũ, thái độ như một người chủ gia đình thực thụ đang ban phát ân huệ. Bà rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu đã in sẵn, đẩy về phía tôi cùng một cây bút máy.
– Giang Ninh này, con và Minh Xuyên giờ đã là vợ chồng hợp pháp rồi, sống chung một mái nhà, hít thở chung một bầu không khí. Mẹ tính rồi, hai đứa còn trẻ, chưa biết cách quản lý tài sản lớn. Để tránh việc sau này hai đứa phát sinh mâu thuẫn rạch ròi tiền anh tiền tôi làm tổn thương tình cảm vợ chồng, hôm nay mẹ mời luật sư Vương đến làm chứng.
Bà chỉ tay vào xấp tài liệu trên bàn, giọng điệu đầy vẻ tính toán được bọc lót bằng lời lẽ ngon ngọt: – Mẹ đã nhờ luật sư Vương soạn sẵn một bản Thỏa thuận tài sản sau hôn nhân. Nội dung rất đơn giản: Toàn bộ tài sản hiện có của con – bao gồm căn nhà hai phòng ngủ này, căn hộ nhỏ đường Lâm Giang, chiếc xe hơi và số tiền ba trăm nghìn tệ tiền mặt – sẽ được chuyển đổi thành tài sản chung của hai vợ chồng. Đồng thời, hai căn nhà sẽ được làm thủ tục bổ sung tên của Minh Xuyên vào giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Bà dừng lại một chút, nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa sự “thương hại” giả tạo: – Con xem, Minh Xuyên là con trai duy nhất của mẹ, sau này toàn bộ cơ ngơi nhà họ Cố cũng là của hai đứa. Con hy sinh một chút, đứng tên chung với nó, vừa thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối với chồng, vừa làm cho bố mẹ chồng ấm lòng. Con ký vào đây đi, tuần sau luật sư Vương sẽ hỗ trợ làm thủ tục sang tên trên Sở Tài nguyên và Môi trường luôn cho gọn.
Luật sư Vương ngồi bên cạnh giữ nét mặt thản nhiên, mở cặp tài liệu ra lấy sẵn con dấu và ghi chú, sẵn sàng làm công chứng viên tại chỗ.
Tôi nhìn xấp tài liệu trên bàn, rồi ngước mắt nhìn gương mặt ngập tràn sự tự mãn và tham lam của Phương Tuệ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao sáng nay Cố Minh Xuyên lại viện cớ ra ngoài sớm. Anh ta biết rõ kế hoạch này của mẹ mình! Anh ta cố tình vắng mặt để tránh bị mang tiếng là kẻ ép vợ, để mẹ mình đóng vai “kẻ ác” ép tôi ký vào bản bản “kèo trên” này, còn anh ta chỉ việc tọa hưởng kỳ thành!
Một gia đình thật là biết cách phối hợp nhịp nhàng.
Tôi không giận, cũng chẳng hoảng hốt. Nụ cười nhẹ nhàng đọng lại trên môi tôi.
– Mẹ nghĩ chu đáo thật đấy. – Tôi nói khẽ. – Nhưng trước khi ký bản thỏa thuận này, con có một thứ này muốn cho mẹ và luật sư Vương xem qua một chút.
– Thứ gì nữa? – Phương Tuệ nhíu mày, có chút bất nhẫn vì sự chần chừ của tôi. – Giấy tờ nhà đất chứ gì? Luật sư Vương đã cầm theo biểu mẫu rồi, con chỉ cần ký tên thôi!
– Không phải giấy tờ nhà đất thông thường. – Tôi đứng dậy, thong thả đi về phía phòng làm việc.
05
Tôi mở ngăn kéo ra, lấy ra bản sao hợp lệ của Văn bản Công chứng Tài sản Cá nhân Trước Hôn nhân mà tôi và mẹ đã thực hiện từ một tháng trước. Tờ giấy màu hồng nhạt, bên trên đóng con dấu đỏ chót chói mắt của Văn phòng Công chứng Thành phố.
Tôi cầm tài liệu đi ra phòng khách, không vội vàng, nhẹ nhàng đẩy nó sang phía luật sư Vương.
– Luật sư Vương, ông là người trong nghề, phiền ông xem qua cái này trước rồi hãy tư vấn tiếp cho mẹ chồng tôi.
Luật sư Vương ngẩn người ra một giây, nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại rồi cầm xấp tài liệu lên. Ông ta rút kính lão trong túi áo ra, đeo lên mắt và bắt đầu lật mở từng trang.
Phương Tuệ thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi thì trong lòng bắt đầu dấy lên một sự bất an mơ hồ. Bà chồm người về phía trước, gắt nhẹ: – Cái gì đấy Giang Ninh? Con lại bày trò gì thế? Luật sư Vương, nó đưa cái gì cho ông vậy?
Luật sư Vương không trả lời bà ngay. Mắt ông ta lướt nhanh qua các điều khoản, bàn tay cầm tờ giấy bắt đầu hơi run nhẹ. Càng đọc, chân mày ông ta càng nhíu chặt lại, nét mặt thả lỏng ban đầu nhanh chóng biến thành sự kinh ngạc và cứng đờ hoàn toàn.
Trên văn bản ghi rõ ràng, chi tiết từng mục:
-
Căn hộ hai phòng ngủ tại Phía Nam Thành phố: Mua bằng 100% tiền riêng của bà Nguyễn Thị Thu (mẹ đẻ tôi), chuyển nhượng toàn bộ cho Giang Ninh trước khi kết hôn. Là tài sản riêng tuyệt đối của Giang Ninh.
-
Căn hộ nhỏ đường Lâm Giang: Mua thanh toán đứt một lần trước hôn nhân, thuộc sở hữu riêng của Giang Ninh.
-
Chiếc xe xe hơi: Đứng tên Giang Ninh, mua trước khi đăng ký kết hôn.
-
Số tiền 300.000 tệ trong tài khoản: Được xác minh nguồn gốc rõ ràng là tiền tặng cho riêng từ cha mẹ đẻ trước hôn nhân, có sao kê ngân hàng và văn bản cam kết tài sản riêng đi kèm.
Và điều quan trọng nhất nằm ở điều khoản cuối cùng: “Mọi sự thay đổi, nhập tài sản riêng thành tài sản chung sau hôn nhân chỉ có hiệu lực khi có sự đồng ý bằng văn bản được công chứng lại với sự xuất hiện của cả bên tặng cho ban đầu (bố mẹ đẻ của Giang Ninh). Bất kỳ thỏa thuận dân sự đơn phương nào lập sau hôn nhân mà không có sự xác nhận của văn bản công chứng gốc này đều vô hiệu về mặt pháp lý.”
Luật sư Vương chậm rãi khép tờ tài liệu lại. Ông gỡ kính lão xuống, thở dài một hơi dài rồi quay sang nhìn Phương Tuệ bằng ánh mắt tràn đầy sự bất lực và ái ngại.
– Luật sư Vương! Mẹ chồng tôi sốt ruột giục. – Rốt cuộc là cái gì?! Ông nói một câu xem nào! Tờ thỏa thuận tôi nhờ ông soạn có dùng được không?!
Luật sư Vương lắc đầu, giọng điệu vô cùng gượng gạo: – Bà Cố… tôi e là bản thỏa thuận tôi vừa soạn hoàn toàn là một tệp giấy vụn không hơn không kém.
Nụ cười kiêu hãnh trên mặt Phương Tuệ vỡ vụn từng chút một, biến thành một biểu cảm vừa bàng hoàng vừa sững sờ: – Ông… ông nói cái gì?! Tại sao lại là giấy vụn?! Nó là con dâu nhà tôi, nó đồng ý tự nguyện chuyển thành tài sản chung thì ai cấm được?!
– Bà Cố, bà không hiểu rồi. – Luật sư Vương chỉ tay vào văn bản công chứng trên bàn. – Cô Giang Ninh đây đã làm thủ tục Công chứng tài sản cá nhân trước hôn nhân từ trước khi đăng ký kết hôn. Toàn bộ nguồn gốc tài sản đều do bố mẹ đẻ cô ấy chi trả 100% và đã được pháp luật bảo hộ nghiêm ngặt.
Ông ta hắng giọng, giải thích thêm với góc độ chuyên môn: – Theo văn bản này, kể cả cô ấy có ký vào bản thỏa thuận nhập tài sản chung do tôi soạn hôm nay, thì về mặt pháp lý, bản thỏa thuận này cũng lập tức bị coi là Vô hiệu nếu bố mẹ đẻ cô ấy không đồng ý ký tên vào văn bản công chứng bổ sung. Nói cách khác… ngoại trừ cô Giang Ninh và bố mẹ cô ấy ra, không một ai – kể cả chồng cô ấy hay bà – có quyền chạm vào hay đòi phân chia dù chỉ một phần mười mét vuông của những tài sản này. Nếu bà cố tình ép buộc hay lập thỏa thuận ngầm, cô ấy hoàn toàn có thể kiện bà ra tòa vì hành vi chiếm đoạt tài sản.
Sắc mặt Phương Tuệ chuyển từ đỏ gay sang tái bệch, rồi lại tím tái vì tức giận và xấu hổ. Bà trố mắt nhìn luật sư Vương, rồi ngoảnh sang nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ xa lạ đầy nguy hiểm.
– Cô… cô Giang Ninh! Cô đã lén lút đi làm cái này từ trước khi kết hôn?! – Giọng Phương Tuệ run lên cầm cập, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi. – Cô… cô đề phòng nhà họ Cố chúng tôi từ sớm rồi đúng không?! Cô coi con trai tôi là cái gì?! Cô coi cái gia đình này là cái gì?!
Tôi nhấp một ngụm nước lọc, thong thả đặt ly xuống bàn, phát ra một tiếng “cạch” giòn giã.
– Mẹ à, – Tôi mỉm cười, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào mắt bà. – Bố mẹ con dạy con một câu thế này: Công chứng không phải để đề phòng ai, mà là để phân định rõ ràng trước và sau hôn nhân. Sau này nếu thật sự hòa thuận sống với nhau cả đời, mấy tờ giấy này sẽ vĩnh viễn không cần dùng đến. Nhưng nếu có người muốn nhăm nhe chiếm đoạt, ít nhất nó sẽ bảo vệ con.
Tôi ghé sát người về phía trước, hạ thấp giọng nhưng từng từ thốt ra đanh thép như thép nguội: – Mẹ đưa luật sư đến tận nhà con vào ngày thứ hai mươi sau khi kết hôn, ép con ký bản thỏa thuận cướp sạch tài sản của con để chia cho con trai mẹ… Mẹ nói xem, ai mới là người đề phòng ai? Ai mới là người có lòng dâm dạ thú trong cái hôn nhân này?
Phương Tuệ tức đến mức ngực phập phồng dữ dội. Bà chồm dậy, đập mạnh tay xuống bàn trà: – Tốt! Tốt lắm! Cô giỏi lắm Giang Ninh! Cô dám giăng bẫy mẹ con tôi! Tôi sẽ gọi điện cho Minh Xuyên! Tôi xem xem nó làm sao sống nổi với một người vợ tâm địa sâu xa, tính toán chi li như cô!
– Mẹ cứ tự nhiên gọi đi ạ. – Tôi giơ tay mời. – Tiện thể bảo anh ấy về nhà ngay lập tức. Con cũng có vài lời muốn làm cho rõ ràng với anh ấy.
06
Chỉ mười lăm phút sau, Cố Minh Xuyên hớt hơ hớt hãi chạy xông vào nhà.
Anh ta bước vào phòng khách với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi. Nhìn thấy mẹ mình đang ngồi khóc lóc om sòm trên sofa, luật sư Vương đứng bên cạnh vẻ mặt ngượng ngùng đang thu dọn đồ đạc định cáo lui, còn tôi thì thản nhiên ngồi uống trà, Cố Minh Xuyên lập tức hiểu ra mọi chuyện đã vượt vượt ngoài tầm kiểm soát của anh ta.
– Luật sư Vương, phiền ông hôm nay rồi. Chi phí tôi sẽ chuyển sau. – Tôi đứng dậy tiễn luật sư Vương ra cửa.
Luật sư Vương gật đầu chào tôi một cách đầy kính trọng – một sự kính trọng dành cho một người phụ nữ thông minh, sắc sảo và có sự chuẩn bị vô cùng chu đáo – rồi nhanh chóng rời khỏi “bãi chiến trường”.
Cửa vừa khép lại, Cố Minh Xuyên đã lao đến trước mặt tôi, giọng nói chứa đầy sự trách móc và giận dữ: – Giang Ninh! Em rốt cuộc đã làm gì mẹ thế?! Sao em lại đối xử với mẹ như vậy?! Mẹ chỉ muốn tốt cho chúng ta, sao em lại làm mẹ tức đến mức khóc ra nông nỗi này?!
– Minh Xuyên! Minh Xuyên ơi là Minh Xuyên! – Phương Tuệ thấy con trai về liền đóng vai nạn nhân, gào khóc thảm thiết. – Con nhìn con vợ ngoan của con đi! Nó coi nhà mình như kẻ trộm! Từ trước khi cưới nó đã âm thầm đi công chứng toàn bộ tài sản riêng rồi! Căn nhà này, cái xe, tiền tiết kiệm… nó không cho con dính một đồng nào hết! Nó xem con như kẻ đào mỏ đấy con ơi!
Cố Minh Xuyên quay sang nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu vì ngạc nhiên và cay đắng: – Giang Ninh… mẹ nói có thật không? Em… em đã đi công chứng tài sản từ trước khi đính hôn?
Tôi nhìn người đàn ông mà tôi đã từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời. Sự thất vọng trong tôi lúc này đã biến thành một cảm giác thanh thản đến lạ kỳ.
– Đúng vậy. – Tôi gật đầu, thừa nhận một cách thẳng thắn. – Ngày thứ ba sau khi đính hôn, khi mẹ anh gửi liền ba tin nhắn lúc mười một giờ đêm cho mẹ em để truy hỏi xem có thêm tên anh vào sổ đỏ hay không, em đã đi làm thủ tục công chứng.
Cố Minh Xuyên khựng lại, ánh mắt thoáng qua sự hoảng hốt: – Em… em biết tin nhắn đó sao?
– Tôi không những biết, mà tôi còn biết rõ hôm nay anh cố tình ra khỏi nhà sớm để mẹ anh đưa luật sư đến đây ép tôi ký giấy! – Tôi chỉ thẳng vào mặt anh ta, giọng nói đanh thép. – Cố Minh Xuyên, anh đừng có đóng vai người chồng bị hại vô tội! Anh nói xem, nếu hôm nay tôi không có bản công chứng này, nếu tôi là một đứa con dâu ngốc nghếch dễ bị bắt nạt, thì có phải mẹ con anh đã nuốt trọn hai căn nhà, chiếc xe và ba trăm nghìn tệ của gia đình tôi rồi không?!
– Anh… anh không có ý đó! – Cố Minh Xuyên lắp ba lắp bắp, cố gắng biện minh trong sự đuối lý. – Anh chỉ nghĩ… anh chỉ nghĩ người một nhà thì nên để tài sản chung cho tình cảm thêm gắn kết… Anh đâu có định chiếm đoạt cái gì của em?!
– Tình cảm gắn kết? – Tôi bật cười cay đắng. – Tình cảm gắn kết là bắt một mình tôi bỏ ra hai căn nhà, một chiếc xe, ba trăm nghìn tệ tiền mặt và chi trả toàn bộ phí sinh hoạt, còn lương của anh thì đưa cho mẹ anh giữ để “đầu tư”? Loại “tình cảm” này của nhà họ Cố các người, tôi kham không nổi!
Phương Tuệ thấy con trai mình bị mắng đến câm nín, liền nhảy dựng lên gào lớn: – Lôi thôi vừa thôi! Tóm lại cô là loại con dâu tính toán, tâm địa hiểm độc! Loại phụ nữ chưa cưới đã đề phòng chồng thì làm sao sống hạnh phúc được?! Minh Xuyên, ly hôn! Ly hôn ngay lập tức cho mẹ! Để xem một người phụ nữ đã qua một đời chồng như nó thì sau này còn ai dám lấy!
Lời đe dọa “ly hôn” – thứ vũ khí mà những bà mẹ chồng hủ lậu thường dùng để dọa dẫm con dâu – được Phương Tuệ thốt ra một cách đầy đắc ý. Bà ta tưởng rằng tôi sẽ sợ hãi, sẽ quỳ xuống van xin bà ta tha thứ để giữ lại cái danh xưng “đã có chồng”.
Nhưng tôi chỉ nhếch môi, mỉm cười một cách thản nhiên.
Tôi quay vào phòng ngủ, cầm ra một tờ giấy đã được in sẵn mà tôi đã chuẩn bị từ trước – Tờ đơn xin thuận tình ly hôn.
Tôi đặt tờ đơn lên bàn trà, bên cạnh bản công chứng tài sản.
– Mẹ chồng à, mẹ nói đúng một câu rồi đấy. – Tôi nhìn Phương Tuệ, ánh mắt sắc lẹm. – Loại hôn nhân mà một bên chỉ chực chờ hút máu bên còn lại thì đúng là không thể sống hạnh phúc được. Đơn ly hôn con đã ký sẵn tên rồi. Cố Minh Xuyên, anh ký vào đi.
07
Sự kiên quyết của tôi khiến cả Phương Tuệ lẫn Cố Minh Xuyên đều chết lặng.
Cố Minh Xuyên nhìn tờ đơn ly hôn trên bàn, rồi lại nhìn tôi. Sự hoảng loạn thực sự bắt đầu dâng lên trong mắt anh ta. Anh ta biết rõ, ngoài hai căn nhà và điều kiện kinh tế vững chắc của tôi ra, bản thân anh ta với mức lương mười lăm triệu một tháng, lại có một người mẹ suốt ngày đòi giữ lương, thì việc tìm được một người vợ có điều kiện tốt như tôi là điều gần như không thể!
– Giang Ninh… em điên rồi sao?! – Cố Minh Xuyên lao đến nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy cầu xin. – Chúng ta mới đăng ký kết hôn được hai mươi ngày thôi mà! Em làm thế này thì mặt mũi anh và gia đình anh để đâu?! Chỉ vì chuyện tài sản mà em đòi ly hôn sao?!
Tôi hất tay anh ta ra một cách phũ phàng: – Không phải vì chuyện tài sản, mà là vì sự dối lừa và bản chất tham lam của gia đình anh. Anh không hề yêu tôi, anh chỉ yêu cái của hồi môn của tôi mà thôi.
Phương Tuệ lúc này cũng bắt đầu nhận ra mình đã chơi một ván cờ hỏng. Bà ta hoảng hốt kéo tay con trai: – Minh Xuyên… con… con đừng xin nó! Nó dọa con đấy! Nó làm sao dám ly hôn thật chứ?!
– Mẹ câm miệng lại đi! – Cố Minh Xuyên đột nhiên gào lên với mẹ mình, khiến Phương Tuệ giật bắn người. – Mẹ có thôi đi không?! Con đã bảo mẹ từ từ rồi mà mẹ cứ đòi ép cô ấy! Giờ thì hay rồi! Cô ấy đòi ly hôn thật rồi đấy! Mẹ vừa lòng chưa?!
– Con… con dám chửi mẹ vì một đứa con gái sao?! – Phương Tuệ ngơ ngác, nước mắt mụ mị lăn dài trên má.
– Bố mẹ con nói rất đúng. – Tôi cất giọng lạnh lùng, cắt đứt màn kịch gia đình hỗn loạn trước mặt. – Công chứng không lừa tôi, nhưng con người thì có. Cố Minh Xuyên, trong vòng ba ngày tới, nếu anh không cùng tôi ra tòa làm thủ tục ly hôn, tôi sẽ gửi toàn bộ bằng chứng về việc mẹ anh đưa luật sư đến nhà ép tôi chuyển nhượng tài sản, cùng bảng chi tiêu “hút máu” của mẹ anh lên công ty anh và cho toàn bộ họ hàng nhà anh cùng xem. Để xem lúc đó, cái “mặt mũi” của anh còn giữ được hay không!
Cố Minh Xuyên tái dại mặt mày. Anh ta biết tôi nói là làm. Với địa vị là một quản lý cấp trung đang trong giai đoạn xét duyệt thăng chức, nếu bêtối gia đình này bị phanh phui, sự nghiệp của anh ta coi như tiêu tùng.
– Anh… anh ký… – Cố Minh Xuyên thốt ra hai chữ đó trong sự cay đắng và tuyệt vọng tột cùng.
Anh ta cầm cây bút máy trên bàn, tay run rẩy ký tên mình vào tờ đơn ly hôn.
Chiều hôm đó, Cố Minh Xuyên lẳng lặng thu dọn vài bộ quần áo cá nhân vào vali. Phương Tuệ đứng bên cạnh, không còn chút khí thế hống hách nào của một bà mẹ chồng quyền uy, trông bà ta lúc này vô cùng thảm hại, già xụm đi và lặng lẽ bước theo sau con trai ra khỏi cửa.
Khi bước qua ngưỡng cửa, Cố Minh Xuyên quay lại nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt tràn ngập sự hối hận muộn màng: – Giang Ninh… anh xin lỗi.
Tôi không đáp lời, chỉ lạnh lùng khép cánh cửa gỗ lại.
“Rắc” một tiếng, khóa cửa sập xuống. Căn nhà lại trở về với sự yên tĩnh, sạch sẽ và an toàn vốn có.
Một tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất. Thời gian ngẫm nghĩ về hôn nhân kết thúc, chúng tôi chính thức nhận giấy chứng nhận ly hôn tại Tòa án.
Vì có bản công chứng tài sản riêng trước hôn nhân làm căn cứ pháp lý vững chắc, toàn bộ quá trình phân chia tài sản diễn ra vô cùng nhanh chóng. Cố Minh Xuyên không lấy được của tôi dù chỉ một xu, thậm chí còn phải tự gánh chịu chi phí làm thủ tục tòa án.
Ngày ra khỏi tòa, trời nắng đẹp rực rỡ.
Bố mẹ tôi đứng chờ tôi ở dưới bậc tam cấp. Mẹ bước đến, cầm lấy bàn tay tôi, nụ cười trên gương mặt bà tràn đầy sự tự hào và nhẹ nhõm.
– Xong rồi hả con? – Mẹ hỏi khẽ.
– Vâng, xong rồi mẹ. – Tôi mỉm cười, giơ tờ giấy xác nhận ly hôn lên dưới ánh nắng mặt trời.
Bố tôi bước lại gần, vỗ nhẹ lên vai tôi, ánh mắt hiền từ: – Đi thôi con gái. Bố mẹ đã đặt một bàn thức ăn ngon ở nhà hàng con thích nhất. Chúng ta về nhà ăn mừng cuộc sống mới!
Tôi nhìn chiếc chìa khóa xe trong tay, nhìn hai căn nhà vẫn vẹn nguyên đứng tên mình, và quan trọng nhất là nhìn thấy sự yêu thương, bảo vệ vô điều kiện của bố mẹ.
Nhiều người nói, phụ nữ đi công chứng tài sản trước khi kết hôn là tính toán, là không tin tưởng vào tình yêu. Nhưng qua biến cố này, tôi mới hiểu rằng: Tình yêu thực sự không sợ sự rõ ràng, chỉ có kẻ có ý đồ xấu mới sợ sự minh bạch.
Tờ giấy công chứng ấy không chỉ bảo vệ tài sản của tôi và bố mẹ, mà nó còn là một chiếc kính hiển vi sắc bén, giúp tôi nhìn rõ bản chất của những kẻ mượn danh nghĩa “người một nhà” để trục lợi.
Tôi hít một hơi thật sâu không khí tươi mới của buổi sáng, bước lên chiếc xe của riêng mình. Cuộc đời tôi từ nay về sau, đường đường chính chính, tự do và thẳng lưng mà sống!