Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Mẹ chồng tôi làm ầm ĩ giữa phòng khách lúc mười hai giờ đêm, nhất quyết ép con trai bà phải đuổi tôi ra khỏi nhà.
Chỉ vì tôi mua cho mẹ ruột một bộ quần áo trị giá 1.000 tệ.
Chồng tôi chẳng những không bênh vực, ngược lại còn giơ tay tát tôi một cái.
Anh ta cau có, giọng đầy mất kiên nhẫn:
“Coi như anh xin em đấy. Em dọn ra ngoài ở trước một thời gian, được không?”
Tôi không khóc lóc, cũng chẳng đôi co với bất kỳ ai.
Chỉ lặng lẽ quay người, mặc áo khoác, kéo vali rời khỏi căn nhà ấy ngay trong đêm.
Sáng hôm sau—
Công ty của chồng tôi bắt đầu ra thông báo cắt giảm nhân sự hàng loạt…
01
Đúng mười hai giờ đêm, tiếng gào khóc của Tiền Ngọc Mai lại đúng giờ vang lên từ phòng khách.
Ngay sau đó là tiếng đồ sứ rơi xuống đất vỡ choang.
“Đúng là tạo nghiệt mà! Tôi đã gây ra nghiệp chướng gì mới rước phải thứ con dâu phá của thế này về nhà chứ!”
“Nhà mẹ đẻ của cô ta là cái động không đáy, thế mà cô ta cứ lấy tiền mồ hôi nước mắt của con trai tôi mang về lấp vào!”
“Chu Hạo! Con ra đây cho mẹ! Con còn không quản nổi vợ mình, mẹ sẽ nhảy từ trên lầu xuống cho con xem!”
Tôi mở mắt, không chút cảm xúc nhìn lên trần nhà.
Kết hôn ba năm, màn kịch thế này tuần nào cũng phải diễn ít nhất một lần.
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra.
Chu Hạo mang theo cả người nồng nặc mùi rượu và tức giận xông vào.
Hai mắt anh ta đỏ ngầu, trừng trừng nhìn tôi như thể tôi mới là kẻ thù không đội trời chung của anh ta.
“Khương Ninh! Em không thể nhường mẹ anh một chút sao? Bà lớn tuổi rồi, sức khỏe lại không tốt!”
Tôi ngồi dậy khỏi giường. Bộ đồ ngủ đã giặt đến bạc màu trên người khiến tôi trông càng thêm mỏng manh.
Tôi không nhìn anh ta, chỉ mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra tờ hóa đơn mua hàng.
“Chu Hạo, anh nhìn cho rõ đi. Bộ quần áo này là tôi dùng tiền tự mình kiếm được từ công việc chăm sóc khách hàng online bán thời gian để mua.”
Giọng tôi vô cùng bình tĩnh, không hề có chút dao động.
Anh ta khựng lại, dường như không ngờ tôi lại bình tĩnh lấy được bằng chứng ra như vậy.
Nhưng ngay lúc anh ta vừa đưa tay định nhận lấy, Tiền Ngọc Mai đã như một cơn gió lao vào phòng, giật phăng tờ hóa đơn rồi xé nát.
“Tiền làm thêm thì sao? Cô đã là người của nhà họ Chu, vậy tiền cô kiếm được đương nhiên cũng là tiền của nhà họ Chu!”
Bà ta chống nạnh, nước bọt gần như bắn thẳng vào mặt tôi.
“Con trai tôi nuôi cô ăn, nuôi cô ở, vậy mà cô còn mặt mũi giấu tiền riêng để mang về cho nhà mẹ đẻ à?”
“Đồ gà mái không biết đẻ! Nhà họ Chu nuôi cô suốt ba năm, cô đã sinh được cái gì cho nhà này chưa?”
Những lời cay độc ấy giống như một chậu nước bẩn lạnh buốt, dội thẳng từ đầu xuống chân tôi.
Tôi nhìn sang Chu Hạo.
Người chồng đã chung sống với tôi suốt ba năm.
Ánh mắt anh ta né tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Thấy con trai không lên tiếng, Tiền Ngọc Mai càng khóc dữ dội hơn. Bà ta ngồi phịch xuống sàn, vừa vỗ đùi vừa gào khóc.
“Mẹ không cần biết! Hôm nay trong cái nhà này, có nó thì không có mẹ, có mẹ thì không có nó! Con trai, đuổi nó đi! Nếu không mẹ ch/ế/t cho con xem!”
Gương mặt Chu Hạo dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối.
Vẻ giằng co trên mặt anh ta rất nhanh đã bị sự mất kiên nhẫn và tàn nhẫn thay thế.
Anh ta đột ngột giơ tay lên.
“Chát!”
Một tiếng vang giòn giã.
Gò má tôi lập tức nóng rát, đau buốt như bị lửa thiêu.
Hai tai ù đặc, cả thế giới trong khoảnh khắc ấy dường như hoàn toàn tĩnh lặng.
Ba năm kết hôn.
Tất cả dịu dàng và yêu thương anh ta từng dành cho tôi, cũng theo cái tát này mà tan thành tro bụi.
Trái tim tôi cũng hoàn toàn nguội lạnh.
Chu Hạo nhìn bàn tay đang run lên của mình, rồi lại nhìn gương mặt không chút phản ứng của tôi, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh, tiếng khóc lóc của mẹ anh ta lại kéo anh ta trở về thực tại.
Chu Hạo nghiến răng, quay người đi vào phòng làm việc, lấy từ ngăn kéo ra một tập tài liệu đã được in sẵn rồi ném xuống trước mặt tôi.
Là một bản thỏa thuận ly hôn.
Giấy trắng mực đen, từng điều khoản đều được viết rõ ràng.
Ở mục phân chia tài sản ghi:
Bên nữ tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung của vợ chồng và rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Đến chút thể diện cuối cùng, anh ta cũng lười chừa lại cho tôi.
“Khương Ninh, coi như anh xin em. Em cứ dọn ra ngoài ở trước đi, đừng tiếp tục kích động mẹ anh nữa.”
Trong giọng nói của anh ta còn mang theo vẻ cầu xin, cứ như người phải chịu đủ mọi ấm ức từ đầu đến cuối lại chính là anh ta.
Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn Tiền Ngọc Mai vẫn đang ngồi dưới đất ăn vạ.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy tất cả thật nực cười.
Tôi không khóc.
Cũng không làm ầm ĩ.
Thậm chí chẳng buồn nhìn kỹ thêm những điều khoản còn lại trong bản thỏa thuận.
Tôi cầm cây bút trên bàn lên, lật đến trang cuối cùng, chậm rãi viết từng nét hai chữ “Khương Ninh” vào phần ký tên.
Sau đó, tôi kéo ngăn tủ ra, lấy hộp mực đỏ đã chuẩn bị từ lâu.
Mở nắp.
Dùng ngón cái ấn thật mạnh xuống lớp mực.
Cuối cùng, tôi in dấu vân tay đỏ tươi ấy ngay ngắn bên cạnh tên mình.
Chu Hạo và Tiền Ngọc Mai đều sững sờ.
Có lẽ bọn họ đã nghĩ rằng sẽ có một trận cãi vã long trời lở đất.
Rằng họ sẽ phải vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, dùng đủ mọi cách mới ép được tôi đồng ý.
Bọn họ không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy.
Càng không ngờ tôi có thể bình tĩnh đến thế.
Tôi không nói một lời, đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Mở tủ quần áo ra, tôi không lấy những bộ đồ cũ kỹ thường ngày vẫn mặc.
Thay vào đó, tôi lấy chiếc áo khoác hàng hiệu đắt tiền nhất của mình, chiếc áo mà tôi mới chỉ mặc đúng một lần, rồi khoác lên người.
Sau đó, tôi cúi xuống kéo chiếc vali đã được thu dọn từ lâu ra khỏi gầm giường.
Bánh xe vali lăn trên sàn nhà, phát ra những tiếng lộc cộc khe khẽ.
Ngay khoảnh khắc tôi xoay người, chuẩn bị đóng cửa lại—
Tôi nghe rất rõ tiếng cười đắc ý mà Tiền Ngọc Mai không thể nào kìm nén nổi vang lên sau lưng.
“Cuối cùng cũng tống được cái thứ sao chổi này đi rồi!”
Cùng với đó là tiếng thở phào nhẹ nhõm kéo dài của Chu Hạo.
Tôi kéo cánh cửa khép lại.
Nhốt bọn họ cùng cuộc hôn nhân nực cười suốt ba năm của tôi ở phía sau.
Đồng thời—
Cũng tự tay đóng lại con đường sống cuối cùng của bọn họ.

02
Đêm tháng mười một, gió lạnh như dao cắt qua từng thớ thịt.
Tôi đứng bên đường đón taxi, tay siết chặt chiếc điện thoại. Màn hình phát ra ánh sáng nhạt nhãm. Tôi lướt qua hàng loạt cuộc gọi bị nhỡ và tin nhắn thoại chưa đọc. Đều là từ các thành viên trong ban quản trị của Tập đoàn Khương Thị và Tổng giám đốc cấp cao của các quỹ đầu tư mạo hiểm lớn nhất thành phố.
Tôi bấm số điện thoại của trợ lý cá nhân đã theo mình tám năm qua – Trần Uyên.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói kính cẩn của Trần Uyên đã vang lên ngay lập tức:
“Chủ tịch Khương! Rốt cuộc cô cũng bắt máy rồi! Hồ sơ sáp nhập và chuyển giao quyền kiểm soát chuỗi cung ứng của Chu Thị đã hoàn tất. Chúng tôi đã chờ lệnh của cô suốt hai tuần nay.”
Tôi đứng dưới ánh đèn đường vàng võ, giọng nói điềm nhiên đến mức lạnh gáy:
“Tiến hành đi. Bắt đầu từ 8 giờ sáng nay, kích hoạt điều khoản rút vốn toàn diện. Rút toàn bộ 70% nguồn vốn tài trợ thiên thần và thanh lý mọi hợp đồng độc quyền mà tập đoàn chúng ta đang bảo lĩnh cho Công ty Công nghệ Chu Thị.”
Ở đầu dây bên kia, Trần Uyên khựng lại một giây, sau đó đáp lời một cách vô cùng dứt khoát:
“Rõ, thưa Chủ tịch. Bắt đầu từ sáng nay, Chu Thị sẽ không còn nhận được bất kỳ khoản hỗ trợ nào từ Khương Thị nữa.”
“Còn một việc,” tôi thong thả gài lại cúc áo khoác, “Công bố danh tính thực sự của tôi với tư cách là cổ đông sáng lập và là người nắm quyền biểu quyết tối cao của Quỹ Đầu tư Mạo hiểm Thịnh Phong cho hội đồng quản trị của Chu Thị.”
“Vâng, Chủ tịch.”
Tắt điện thoại, chiếc taxi dừng lại trước mặt tôi. Tôi leo lên xe, báo địa chỉ căn biệt thự riêng ở khu villa ngoại ô – nơi tôi từng sống trước khi tự thu hẹp bản thân, giấu kín thân phận để bước vào cuộc hôn nhân nhẫn nhịn kéo dài ba năm qua với Chu Hạo.
Ba năm trước, tôi gặp Chu Hạo trong một hội thảo công nghệ. Khi ấy, anh ta chỉ là một kỹ sư trẻ đầy hoài bão nhưng thiếu vốn. Vì trót lòng yêu cái vẻ chân thành, chí tiến thủ của anh ta, tôi đã giấu kín thân phận là đại tiểu thư độc nhất của Tập đoàn Khương Thị – đế chế tài chính sở hữu hàng loạt chuỗi cung ứng công nghệ.
Tôi lấy danh nghĩa một cô gái bình thường, làm công việc tự do để kết hôn với anh ta. Không chỉ vậy, tôi đứng sau lưng âm thầm dùng sức ảnh hưởng của Quỹ Thịnh Phong rót hàng chục triệu tệ, trải đường cho công ty khởi nghiệp của anh ta phất lên như diều gặp gió.
Để giữ sĩ diện cho anh ta, tôi chưa bao giờ đứng ra nhận công. Tôi lùi về sau, chịu đựng bà mẹ chồng tà ảm, hẹp hòi và đứa em chồng tham lam, nhẫn nhịn sinh hoạt trong căn hộ chật hẹp chỉ vì Chu Hạo từng nói: “Anh muốn tự tay chăm sóc em, không muốn dựa dẫm vào ai.”
Nhưng sự khiêm nhường và nhẫn nại của tôi lại trở thành cái cớ để bọn họ chà đạp. Bọn họ tưởng tôi là kẻ không thân không thích, phụ thuộc vào đồng lương khiêm tốn của Chu Hạo. Bọn họ coi sự dịu dàng của tôi là vô dụng, coi lòng hiếu thảo của tôi là đồ bỏ đi.
Chiếc tát đêm nay của Chu Hạo đã đánh thức tôi khỏi giấc mộng ngọt ngào dốt nát ấy.
Từ khoảnh khắc ngón tay tôi ấn vào lớp mực đỏ trên bản thỏa thuận ly hôn, Chu Hạo không còn là chồng tôi nữa.
Anh ta chỉ là một con cờ do chính tay tôi nâng lên, và giờ đây, sẽ do chính tay tôi đập nát.
8:00 sáng.
Trụ sở Công ty Công nghệ Chu Thị.
Chu Hạo bước vào văn phòng với gương mặt phờ phạc sau một đêm mất ngủ. Tuy nhiên, sự tự mãn vẫn hiện rõ trong mắt anh ta. Đêm qua, sau khi đuổi được Khương Ninh ra khỏi nhà, mẹ anh ta đã vui vẻ nấu một bữa ăn đêm hoành tráng, luôn miệng khen con trai giỏi giang, tống khống được “thứ sao chổi phá của”.
Chu Hạo tự thầm gật đầu. Anh ta tự nhủ rằng Khương Ninh rồi cũng sẽ phải quay lại quỳ rúp xin lỗi anh ta. Một cô gái không bằng cấp cao, không gia thế, rời khỏi anh ta thì làm sao sống nổi ở cái thành phố đắt đỏ này? Để cô ta ra ngoài chịu khổ vài ngày, cô ta mới biết ngoan ngoãn nghe lời.
“Anh Chu! Không xong rồi! Anh Chu ơi!”
Giám đốc tài chính lao xông vào văn phòng, mặt cắt không còn một giọt máu, tay cầm xấp tài liệu rung lên bần bật.
Chu Hạo nhíu mày, cau có quát: “Làm cái gì mà hoảng cào cào lên thế? Thành kính một chút đi! Hôm nay chúng ta còn có cuộc họp chuyển giao giai đoạn hai với Quỹ Thịnh Phong đấy!”
“Không… không có giai đoạn hai nào nữa đâu anh Chu!” Giám đốc tài chính thở không ra hơi, đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn. “Ngay đúng 8 giờ sáng, Quỹ Thịnh Phong đã gởi văn bản đơn phương chấm dứt hợp đồng đầu tư! Bọn họ yêu cầu chúng ta hoàn trả ngay lập tức khoản vay ngắn hạn 50 triệu tệ cùng tiền phạt vi phạm hợp đồng trong vòng ba ngày!”
Chu Hạo ngẩn người, chiếc bút máy trên tay rơi rọp xuống đất: “Cái gì?! Bị điên à? Thịnh Phong là nhà đầu tư chiến lược của chúng ta mà! Rót vốn ba năm nay đang êm đẹp, tại sao đột nhiên lại rút vốn?!”
Chưa dừng lại ở đó, điện thoại trên bàn làm việc của Chu Hạo dồn dập vang lên như đòi nợ.
Anh ta run rẩy bắt máy.
“Chu Hạo! Bên Tập đoàn Khương Thị vừa ra thông báo chính thức, dừng toàn bộ việc cung cấp linh kiện vi mạch cho Chu Thị! Tất cả đơn hàng đã ký đều bị hủy bỏ do phát sinh rủi ro tín dụng!”
“Tổng giám đốc Chu! Các ngân hàng thương mại vừa khóa toàn bộ tài khoản doanh nghiệp của chúng ta! Lý do là Quỹ Thịnh Phong đã rút bảo lãnh thanh toán!”
“Anh Chu! Bên nhân sự đang loạn hết cả lên rồi! Tin đồn phá sản lan ra, các trưởng bộ phận kỹ thuật cốt lõi đang đồng loạt nộp đơn xin nghỉ việc!”
Chu Hạo choáng váng, cả đất trời như đảo lộn trước mắt anh ta.
Mới chỉ vài tiếng trước, anh ta còn là vị Tổng giám đốc trẻ tuổi tài cao chuẩn bị đưa công ty niêm yết trên sàn chứng khoán. Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, toàn bộ đế chế do anh ta gầy dựng đã sụp đổ tan tành như một lâu đài cát trước sóng biển.
“Tại sao… tại sao lại như thế này?” Chu Hạo gào lên, hai tay ôm chặt lấy đầu. “Chủ tịch của Quỹ Thịnh Phong đâu? Tôi muốn gặp Chủ tịch! Tôi phải giải thích với ông ấy!”
Đúng lúc đó, thư ký hớt hơ hớt hãi chạy vào: “Anh Chu! Người của Quỹ Thịnh Phong và Tập đoàn Khương Thị đến rồi! Bọn họ đang ở trong phòng họp lớn!”
Chu Hạo như vơ được cọc sinh tồn, cuống cuồng chỉnh lại cà vạt, lao thẳng ra phòng họp.
03
Cánh cửa phòng họp lớn mở gạt ra.
Trong phòng, hàng chục luật sư hàng đầu cùng các cổ đông lớn của ngành công nghệ đang ngồi ngay ngắn hai bên bàn họp dài. Bầu không khí uy nghiêm và đè nén đến mức khiến người ta nín thở.
Ở vị trí chủ tọa – chiếc ghế dành riêng cho người nắm quyền lực cao nhất – một người phụ nữ đang thong thả tựa lưng vào ghế.
Cô khoác trên mình bộ trang phục công sở cao cấp được cắt may riêng, mái tóc xoăn gợn sóng thả tự nhiên sau lưng. Trên cổ tay cô là chiếc đồng hồ Piaget nạm kim cương tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Cô đang thong dong nhấp một ngụm cà phê.
Chu Hạo ngơ ngác nhìn tấm lưng ấy, cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.
“Xin lỗi… Chủ tịch Khương của Quỹ Thịnh Phong đâu ạ?” Chu Hạo cất giọng run run.
Người phụ nữ chậm rãi quay ghế lại.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, Chu Hạo như bị một luồng sét đánh ngang tai, toàn thân dại ra tại chỗ.
Gò má bên trái của cô vẫn còn hằn lên vết đỏ mờ mờ – dấu vết của cái tát đêm qua. Nhưng đôi mắt cô lúc này lại lạnh lẽo, cao quý và sắc bén như một nữ vương đang nhìn xuống một con sâu bọ.
“Khương… Khương Ninh?!” Chu Hạo thất thanh gào lên, giọng nói biến hình vì quá sốc. “Sao em lại ở đây?! Em ăn mặc cái kiểu gì thế này? Đây là phòng họp cấp cao của công ty anh, em phát điên cái gì mà chạy đến đây làm loạn?!”
Anh ta xông tới định nắm lấy tay tôi, nhưng hai người bảo vệ lực lưỡng mặc vest đen đã bước ra, lạnh tát một cái đẩy ngã anh ta xuống sàn.
Trần Uyên đứng bên cạnh tôi, cất giọng đanh thép, vang vọng khắp phòng họp:
“Tổng giám đốc Chu, xin anh chú ý thái độ! Đây là Chủ tịch Khương Ninh – người sáng lập Quỹ Đầu tư Mạo hiểm Thịnh Phong, đồng thời là Phó Chủ tịch Điều hành Tập đoàn Tài chính Khương Thị! Người đã một tay rót vốn và đỡ đầu cho cái công ty nhỏ bé của anh suốt ba năm qua!”
“Cái gì…?” Chu Hạo quỳ phục trên sàn, đôi mắt trợn ngược lên vì kinh hoàng. “Không… không thể nào! Cô ta chỉ là một đứa con gái nhà quê không nghề nghiệp! Cô ta mỗi ngày chỉ biết làm mấy việc vặt trên mạng, kiếm vài đồng bạc lẻ…”
Tôi đặt ly cà phê xuống bàn, phát ra một tiếng “cạch” thanh tao.
Tôi nhìn anh ta, khóe môi uốn cong thành một nụ cười đày mỉa mai:
“Chu Hạo, anh nghĩ cái công ty công nghệ quèn với vài ba cái bằng sáng chế hạng hai của anh lại có thể lọt vào mắt xanh của Quỹ Thịnh Phong sao? Anh nghĩ nếu không có tôi dùng danh nghĩa cá nhân bảo lãnh, ngân hàng nào dám cho một kẻ không tài sản thế chấp như anh vay hàng chục triệu tệ?”
“Ba năm qua, tôi vì muốn giữ lại cái gọi là ‘lòng tự trọng’ nghèo nàn của anh, nên mới giấu kín thân phận, đóng vai một người vợ hiền thục trong căn nhà dột cột xiêu đó. Tôi nhẫn nhịn mẹ anh chửi rủa, chịu đựng sự tham lam của gia đình anh, chỉ vì mong anh có thể làm nên trò trống.”
Tôi đứng dậy, từng bước chân giày cao gót gõ xuống sàn nhà vang lên những tiếng lộc cộc lạnh lùng.
Tôi tiến lại gần, cúi đầu nhìn xuống gương mặt đang cắt không còn một giọt máu của Chu Hạo.
“Nhưng anh lại dùng cái tát đêm qua để trả lại cho sự hy sinh của tôi. Anh cùng mẹ anh lập ra bản thỏa thuận ly hôn bắt tôi ra đi với hai bàn tay trắng. Chu Hạo, anh có biết tại sao đêm qua tôi lại ký tên dứt khoát đến thế không?”
Chu Hạo run rẩy ngẩng đầu lên, môi mấp máy không thốt ra lời.
“Bởi vì,” tôi hạ thấp giọng, thì thầm vào tai anh ta, “chỉ khi tôi dứt bỏ quan hệ với anh, tôi mới có thể công khai, hợp pháp và không chút cắn rứt lương tâm mà bóp nghẹt anh cùng cái công ty này.”
“Khương Ninh! Em không thể làm thế!” Chu Hạo hoảng loạn tột cùng, anh ta chồm tới định ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết: “Anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi! Đêm qua là do anh uống rượu say, lại bị mẹ anh kích động nên mới lỡ tay! Anh vẫn còn yêu em mà Khương Ninh! Chúng ta là vợ chồng ba năm cơ mà!”
Tôi lùi lại một bước, tránh xa sự đụng chạm bẩn thỉu của anh ta.
“Vợ chồng?” Tôi rút chiếc khăn giấy ra, chậm rãi lau lau ngón tay mình. “Lúc mẹ anh chửi nhà mẹ đẻ tôi là cái động không đáy, anh ở đâu? Lúc bà ta giật xé bộ quần áo tôi tự mua cho mẹ tôi, anh ở đâu? Và lúc anh giơ tay tát tôi, anh có nhớ đến hai chữ ‘vợ chồng’ không?”
Trần Uyên tiến lên, đưa ra một tệp tài liệu cho các luật sư:
“Tiến hành thủ tục niêm phong tài sản của Công ty Chu Thị. Đồng thời, khởi tố Chu Hạo ra tòa vì hành vi vi phạm nghĩa vụ trung thực của người đại diện theo pháp luật, cố ý gian lận báo cáo tài chính để chiếm đoạt vốn đầu tư của Thịnh Phong.”
Chu Hạo nghe xong thì như bị rút hết xương sống, ngã bệt xuống sàn, ánh mắt dại ra không còn chút sức sống.
04
Tin tức Công ty Công nghệ Chu Thị bị rút vốn toàn bộ và đối mặt với nguy cơ phá sản, vướng vào vòng lao lý lan ra như vết dầu loang.
Chiều hôm đó, tôi đang ở trong văn phòng làm việc tại trụ sở Tập đoàn Khương Thị thì Trần Uyên bước vào báo cáo:
“Chủ tịch, bà Tiền Ngọc Mai cùng em gái của Chu Hạo đang làm loạn ở dưới sảnh tập đoàn. Bọn họ đòi gặp cô cho bằng được.”
Tôi nhếch môi: “Cho bọn họ lên.”
Năm phút sau, cánh cửa văn phòng Chủ tịch mở ra.
Tiền Ngọc Mai cùng cô con gái Chu Thần xông vào. Nhưng khác với vẻ hung hăng, hách dịch thường ngày, mặt mũi bà ta lúc này tái mét, toàn thân run rẩy. Khi nhìn thấy tôi ngồi đàng hoàng sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gõ đỏ sang trọng, xung quanh là hàng loạt trợ lý và bảo vệ, Tiền Ngọc Mai suýt nữa thì ngã quỵ.
“Khương… Khương Ninh…” Tiền Ngọc Mai cất giọng run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi và không tin nổi. “Cô… cô thật sự là đại tiểu thư của Tập đoàn Khương Thị sao?”
Chu Thần bên cạnh cũng hốt hoảng, không còn cái vẻ khinh khỉnh thường ngày hay đòi tôi mua túi hiệu cho cô ta nữa.
Tôi không đứng dậy, chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ: “Bà Tiền, đến đây làm gì? Căn nhà của nhà họ Chu không phải rất rộng lớn sao? Đêm qua bà chẳng bảo đuổi được thứ ‘sao chổi’ như tôi đi thì nhà họ Chu sẽ phất lên đấy à?”
Mặt Tiền Ngọc Mai đỏ bừng rồi lại trắng bệch. Bà ta “bịch” một tiếng, quỳ phịch xuống trước mặt tôi, bắt đầu vỗ đùi khóc lóc thảm thiết:
“Khương Ninh ơi! Mẹ biết sai rồi! Là do cái thân già này mắt mù không thấy Thái Sơn! Bị quỷ ám nên mới đối xử với con như thế! Con là đứa con dâu hiếu thảo nhất, ngoan ngoãn nhất mà! Con tha cho thằng Hạo đi con ơi! Công ty nó mà phá sản, nó sẽ phải đi tù mất!”
Bà ta bò lại gần, định nắm lấy gấu quần của tôi: “Bộ quần áo 1.000 tệ đó… mẹ đền cho con! Mẹ đền cho mẹ con mười bộ! Không, một trăm bộ! Con quay về với thằng Hạo đi, từ nay về sau trong cái nhà đó con là nhất, mẹ sẽ bưng nước rửa chân cho con!”
Tôi nhìn màn kịch hề diễn ra trước mắt, trong lòng chỉ thấy một sự ghê tởm tột cùng.
Đế chế tài chính, địa vị xã hội và quyền lực – đây mới là thứ khiến bọn họ phải quỳ gối xin lỗi, chứ không phải vì lòng cắn rứt lương tâm. Nếu hôm nay tôi thật sự chỉ là một cô gái nghèo không thân thích, có lẽ giờ này tôi đã bị bọn họ dồn vào đường cùng, sống dở chết dở ngoài đường.
Tôi đập mạnh tay xuống bàn: “Bà Tiền! Đừng gọi tôi là con dâu nữa! Tờ đơn ly hôn đã có dấu vân tay của tôi và chữ ký của Chu Hạo. Chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì!”
“Còn về khoản nợ 50 triệu tệ cùng khoản bồi thường vi phạm hợp đồng,” tôi mỉm cười lạnh lẽo, “bà yên tâm, tôi đã yêu cầu tòa án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời. Căn hộ mà các người đang ở, chiếc xe mà con trai bà đang đi, cùng toàn bộ sổ tiết kiệm của bà… sẽ bị niêm phong và phát mại để trả nợ trong tuần tới.”
“Cái gì?!” Tiền Ngọc Mai gào lên như lợn bị chọc tiết. “Niêm phong nhà của tôi?! Đó là nhà của con trai tôi mua mà!”
“Nó mua bằng tiền vay thế chấp của ngân hàng dưới sự bảo lãnh của tôi!” Tôi đứng dậy, ánh mắt sắc như dao gọt. “Bà thích đuổi tôi ra khỏi nhà đúng không? Vậy thì bây giờ, đến lượt các người phải dọn ra khỏi đó!”
Chu Thần lúc này mới hốt hoảng khóc ầm lên: “Chị dâu! Chị không thể ác như thế được! Em còn phải đi học, em còn phải mua đồ hiệu! Chị nhiều tiền như thế, chia cho nhà em một ít thì chết ai chứ?!”
“Bảo vệ!” Tôi lười đôi co thêm một lời nào. “Tống hai người này ra ngoài. Từ nay về sau, nếu thấy bọn họ xuất hiện trong bán kính 100m quanh tập đoàn, cứ trực tiếp báo công an xử lý tội quấy rối.”
Mấy người bảo vệ ngay lập tức tiến lên, kéo lê Tiền Ngọc Mai và Chu Thần ra khỏi phòng làm việc. Tiếng gào khóc, chửi rủa rồi lại van xin của Tiền Ngọc Mai vang vọng suốt hành lang cho đến khi biến mất hẳn.
05
Một tháng sau.
Quá trình thanh lý tài sản và xử lý phá sản của Công ty Công nghệ Chu Thị kết thúc.
Chu Hạo do có hành vi gian lận tài chính và cố ý tẩu tán tài sản doanh nghiệp đã bị tòa án tuyên phạt 5 năm tù giam, đồng thời phải gánh trên lưng khoản nợ cá nhân lên tới hơn 30 triệu tệ.
Căn hộ cao cấp của gia đình họ Chu bị phát mại.
Tiền Ngọc Mai và Chu Thần bị đuổi ra khỏi nhà trong một chiều mưa bão. Toàn bộ tài sản tích góp cả đời của Tiền Ngọc Mai đều bị tịch thu để thi hành án. Hai mẹ con không có thu nhập, không có nơi ở, đành phải dọn đến thuê một gian phòng trọ ẩm thấp, chật hẹp ở khu ổ chuột ven thành phố.
Hàng ngày, Tiền Ngọc Mai – người từng hách dịch, coi thường con dâu – phải đi nhặt ve chai và làm công việc dọn dẹp vệ sinh tại các nhà hàng bình dân để kiếm từng đồng sống qua ngày và gom góp tiền gửi vào tù cho con trai.
Mỗi lần nhìn thấy những cô gái ăn mặc đẹp đẽ đi qua, bà ta lại ngơ ngẩn rồi bật khóc hối hận. Bà ta hối hận vì đã tự tay đập nát mỏ vàng lớn nhất của đời mình, tự tay đẩy con trai vào tù và đẩy bản thân vào cảnh đường cùng bế tắc.
Về phần tôi.
Sau khi trút bỏ được gánh nặng từ cuộc hôn nhân độc hại ấy, tôi quay trở lại nắm quyền kiểm soát Tập đoàn Khương Thị.
Dưới sự dẫn dắt của tôi, Quỹ Thịnh Phong tiếp tục gặt hái được nhiều thành công rực rỡ, đầu tư vào hàng loạt dự án công nghệ xanh vươn tầm quốc tế.
Một buổi chiều cuối năm.
Tôi cùng mẹ ruột đi dạo trong trung tâm thương mại xa xỉ nhất thành phố.
Tôi tự tay chọn cho mẹ một chiếc áo khoác lông thú trị giá hơn hai mươi nghìn tệ cùng một bộ trang sức ngọc bảo đắt giá.
Mẹ tôi xoa tay tôi, mỉm cười dịu dàng: “Ninh Ninh, mua nhiều thế này làm gì con? Tốn kém quá.”
Tôi ôm lấy tay mẹ, mỉm cười ấm áp:
“Mẹ à, tiền con gái mẹ kiếm được, mẹ thích mua bao nhiêu cũng được. Không ai có quyền nói ra nói vào nữa đâu.”
Ánh nắng mùa đông xuyên qua lớp kính màu của trung tâm thương mại, chiếu rực rỡ lên người chúng tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt bên ngoài window.
Rời bỏ một kẻ không xứng đáng, rũ bỏ một gia đình độc hại, cuộc đời tôi mới thực sự bắt đầu rực rỡ.