CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đúng ngày cha tôi bước vào phòng mổ, người chồng mà tôi từng tin tưởng nhất lại âm thầm rút sạch số tiền chữa bệnh để mua biệt thự cho người phụ nữ khác.
Khi tôi hỏi tiền đâu, anh ta chỉ lạnh lùng ném tờ giấy chuyển khoản xuống chân tôi.
“Không có tiền thì đưa cha cô về đi. Đừng có gọi cho tôi nữa!”
Tờ giấy rơi xuống nền đá sáng bóng của Bệnh viện Hoa Đông, Thượng Hải.
Tôi cúi xuống nhặt lên.
Khoản tiền được chuyển đi là 2 triệu nhân dân tệ, đúng bằng số tiền đặt cọc cho một căn biệt thự bên hồ ở Tô Châu.
Người nhận tiền là Trình Y Na, nữ trợ lý riêng của chồng tôi.
Cũng chính là người phụ nữ đang mang thai đứa con của anh ta.
Tôi tên Thẩm Nhược Lan, năm nay ba mươi tuổi.
Bàn tay cầm tờ giấy của tôi run lên, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng lại bình tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ một tiếng trước, bác sĩ còn nói với tôi:
“Cha cô phải phẫu thuật ngay. Nếu chậm trễ, tình trạng có thể chuyển biến xấu. Người nhà cần hoàn tất khoản tạm ứng trước mười hai giờ.”
Tôi khi ấy chẳng hề hoảng loạn.
Bởi tài khoản chung của tôi và Tần Mặc Hàn vẫn còn hơn ba triệu tệ.
Tôi cứ nghĩ số tiền ấy đủ để cứu cha.
Nhưng khi đến quầy tài chính, nhân viên bệnh viện nhìn tôi ái ngại rồi nói:
“Tài khoản chỉ còn 3.126 tệ.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Tôi kiểm tra lại.
Không sai.
Toàn bộ số tiền tiết kiệm chung đã biến mất chỉ trong một buổi sáng.
Tôi gọi cho Mặc Hàn.
Một cuộc.
Ba cuộc.
Mười cuộc.
Đến cuộc thứ mười bảy, anh ta mới bắt máy.
Nhưng chưa đầy mười phút sau, anh ta xuất hiện trước mặt tôi cùng Trình Y Na.
Cô ta khoác tay anh rất tự nhiên.
Trên cổ còn đeo một chiếc vòng cổ kim cương.
Tôi nhận ra nó ngay lập tức.
Đó là món trang sức tôi từng nhìn thấy trong két riêng của chồng cách đây một tháng.
Tôi nhìn Mặc Hàn.
“Anh biết hôm nay cha em phẫu thuật.”
“Anh biết.”
“Vậy tại sao anh lấy hết tiền?”
Anh ta chỉnh lại cổ tay áo, vẻ mặt bình thản đến mức khiến tôi lạnh người.
“Y Na đang mang thai. Anh cần mua một nơi tốt để cô ấy nghỉ ngơi.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười khô khốc.
“Anh lấy tiền cứu cha em để mua nhà cho cô ta?”
Trình Y Na lập tức đưa tay che bụng, nhỏ giọng:
“Chị Nhược Lan, chị đừng nói như vậy. Mặc Hàn bảo phần lớn số tiền đó là do anh ấy kiếm được. Hơn nữa… đứa bé trong bụng em cũng là con của anh ấy.”
Tôi nhìn xuống bụng cô ta.
Bốn tháng.
Đúng lúc ấy, tôi chợt hiểu vì sao mẹ chồng gần đây luôn bóng gió chuyện tôi không sinh được con trai.
Nhà họ Tần vốn coi trọng con trai.
Mà Trình Y Na lại đang mang thai một bé trai.
Tôi quay sang nhìn chồng.
“Anh đã biết giới tính rồi?”
“Ừ.”
“Là con trai?”
Y Na khẽ mỉm cười.
“Mặc Hàn nói bác sĩ bảo khả năng rất cao.”
Tôi không nói gì nữa.
Sáu năm trước, khi công ty nhà họ Tần đứng trước nguy cơ phá sản, tôi từng bán căn hộ duy nhất mẹ để lại.
Tôi đem toàn bộ tiền đưa cho anh.
Khi ấy Mặc Hàn ôm tôi, nói:
“Nhược Lan, chỉ cần em ở bên anh, dù sau này anh có trắng tay, anh cũng sẽ không để em chịu khổ.”
Tôi đã tin câu nói đó suốt sáu năm.
Thậm chí từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất.
Nhưng hóa ra, người tôi dốc hết tuổi trẻ để yêu lại có thể bình thản nhìn cha tôi nằm trong phòng mổ mà không cứu.
Mặc Hàn nhìn tôi.
“Cha em đã hơn sáu mươi rồi. Bác sĩ cũng đâu đảm bảo ca phẫu thuật thành công. Anh không thể vì ông ấy mà bỏ lỡ căn biệt thự này.”
Tôi nhìn anh.
“Đó là cha em.”
“Anh biết.”
“Ông ấy cũng từng coi anh như con ruột.”
Mặc Hàn im lặng vài giây rồi lạnh lùng đáp:
“Anh không có nghĩa vụ phải hy sinh tương lai của mình.”
Điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ phòng phẫu thuật:
“Người nhà bệnh nhân Thẩm Quốc Thành vui lòng hoàn tất thủ tục trong vòng 20 phút.”
Hai mươi phút.
Chỉ còn hai mươi phút để quyết định cha tôi có được tiếp tục ca mổ hay không.
Tôi ngẩng đầu.
“Mặc Hàn, em hỏi anh lần cuối. Anh có trả lại tiền không?”
Anh không trả lời.
Trình Y Na kéo nhẹ tay anh.
“Anh đã hứa chiều nay đưa em đi ký hợp đồng rồi.”
Mặc Hàn nhìn tôi.
“Em tự giải quyết đi.”
Sau đó anh quay người định rời khỏi bệnh viện.
Tôi bất ngờ nói:
“Được.”
Anh khựng lại.
“Em nói gì?”
“Tôi nói, tôi không cần anh nữa.”
Mặc Hàn bật cười.
“Nhược Lan, em đừng làm trò. Rời khỏi nhà họ Tần, em còn ai?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Tám năm yêu nhau.
Sáu năm kết hôn.
Đến hôm nay, tôi mới nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu anh.
Tôi quay người bước về cuối hành lang.
Trong túi xách của tôi có một chiếc điện thoại cũ.
Tôi đã giữ nó suốt tám năm.
Có một số điện thoại trong danh bạ mà tôi chưa từng dám gọi lại.
Tôi mở thư mục ảnh.
Một bức ảnh cũ hiện ra.
Đó là ảnh chụp tôi năm hai mươi hai tuổi tại Hàng Châu.
Bên cạnh tôi là một người đàn ông tóc đã bạc, mặc bộ Trung Sơn màu xám.
Ông đứng trước một chiếc xe có biển số đặc biệt.
Ngày ấy, chỉ cần nhìn biển số, những người trong giới kinh doanh Hàng Châu đều biết người ngồi bên trong là ai.
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu.
Sau đó, tôi gửi nó đến số điện thoại đã im lặng suốt tám năm.
Không giải thích.
Không kể lể.
Chỉ viết một câu:
“Cha con đang ở phòng phẫu thuật. Con cần cha giúp.”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại reo.
Một giọng đàn ông già nua run rẩy vang lên:
“Nhược Lan… cuối cùng con cũng chịu gọi cho cha.”
Tôi cắn môi.
“Cha… con xin lỗi.”
“Con đang ở đâu?”
“Bệnh viện Hoa Đông.”
“Đừng sợ. Cha đến ngay.”
Cuộc gọi vừa kết thúc, phía sau tôi vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
“Nhược Lan!”
Tôi quay lại.
Mặc Hàn đã trở lại.
Nhưng sắc mặt anh hoàn toàn khác lúc nãy.
Trắng bệch.
Trình Y Na đi phía sau, khuôn mặt cũng tái mét.
Mặc Hàn lao đến.
“Em vừa gọi cho ai?”
“Tôi không cần báo cáo với anh.”
“Khoản tiền đặt cọc biệt thự vừa bị ngân hàng đóng băng!”
Y Na hoảng loạn nói:
“Phía môi giới cũng gọi đến. Họ nói căn nhà không thể tiếp tục giao dịch. Tài khoản công ty của anh cũng đang bị kiểm tra.”
Tôi chỉ im lặng.
Mặc Hàn túm lấy cổ tay tôi.
“Em đã làm gì?”
“Buông tay.”
“Người trong bức ảnh là ai?”
Tôi không trả lời.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy VIP mở ra.
Một nhóm người mặc vest bước ra.
Cuối cùng là một ông lão tóc bạc chống cây gậy bằng gỗ trầm.
Đi cùng ông là viện trưởng bệnh viện.
Vừa nhìn thấy tôi, viện trưởng lập tức bước nhanh tới.
Nhưng ông lão còn nhanh hơn.
Ông dừng trước mặt tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Nhược Lan… tám năm rồi.”
Tôi không kìm được nước mắt.
“Cha.”
Hai chữ ấy vừa vang lên, cả hành lang chết lặng.
Mặc Hàn đứng phía sau tôi như hóa đá.
Trình Y Na đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất.
Ông lão quay sang nhìn Mặc Hàn.
Ánh mắt vốn đau đớn lập tức biến thành lạnh lẽo.
“Cậu là Tần Mặc Hàn?”
Mặc Hàn nuốt khan.
“Chủ tịch Thẩm…”
“Nghe nói cậu vừa lấy tiền phẫu thuật của chồng tôi để mua nhà cho một người phụ nữ khác?”
Mặt Mặc Hàn không còn chút máu.
“Chủ tịch, chuyện này…”
Ông lão cắt ngang.
“Quốc Thành là con rể của tôi. Còn Nhược Lan là con gái duy nhất của tôi.”
Mặc Hàn sững sờ.
“Con… con gái?”
Ông nhìn tôi.
Tám năm trước, tôi rời khỏi gia đình vì một lý do mà không ai biết.
Cha tôi là Thẩm Chấn Quốc, người sáng lập tập đoàn Thịnh Hoa, một trong những tập đoàn tư nhân lớn nhất khu vực Hoa Đông.
Nhưng tám năm trước, tôi đã chọn giấu thân phận.
Tôi muốn biết một người đàn ông yêu mình vì bản thân mình hay vì gia thế.
Tôi gặp Mặc Hàn khi anh còn là một nhân viên trẻ đang chật vật gây dựng sự nghiệp.
Tôi ở bên anh.
Giúp anh.
Thậm chí dùng tiền của gia đình cứu công ty anh.
Nhưng tôi chưa bao giờ nói cho anh biết tôi là con gái của Thẩm Chấn Quốc.
Tôi muốn anh yêu tôi, không phải tài sản của cha tôi.
Và cuối cùng, tôi đã có câu trả lời.
Mặc Hàn nhìn tôi, môi run lên.
“Không thể nào…”
Cha tôi ném một tập hồ sơ xuống trước mặt anh.
“Không chỉ vậy.”
Mặc Hàn mở ra.
Trang đầu tiên là giấy tờ cổ phần.
Tám năm trước, 37% cổ phần Tập đoàn Tần gia đã được chuyển nhượng cho một quỹ đầu tư thuộc Thịnh Hoa.
Trang thứ hai là hợp đồng khoản vay đã cứu công ty nhà họ Tần khỏi phá sản.
Người đứng sau khoản vay ấy…
Chính là tôi.
Mặc Hàn lật từng trang.
Hai bàn tay run dữ dội.
“Nhược Lan… tất cả những chuyện này… là em?”
Tôi bình thản đáp:
“Phải.”
Anh ngẩng lên.
“Vậy tại sao em chưa từng nói?”
“Bởi vì tôi muốn biết nếu một ngày tôi không còn tiền, anh có còn yêu tôi không.”
Mặc Hàn cứng họng.
Tôi nhìn anh.
“Bây giờ tôi biết rồi.”
Anh lập tức bước tới.
“Nhược Lan, anh có thể giải thích.”
“Không cần.”
“Anh sai rồi. Anh thật sự sai rồi!”
Anh định nắm tay tôi nhưng tôi lùi lại.
Trình Y Na lúc này cũng lao tới.
“Chị Nhược Lan, em xin lỗi! Em sẽ rời khỏi anh ấy. Căn nhà em cũng không cần nữa!”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô không cần phải rời khỏi anh ấy.”
Cô ta ngẩn ra.
Tôi nói tiếp:
“Bởi vì từ hôm nay, anh ta không còn là chồng tôi nữa.”
Mặc Hàn hoảng hốt.
“Không!”
Anh quay sang cha tôi.
“Chủ tịch Thẩm, xin ông cho tôi một cơ hội. Tôi thật lòng yêu Nhược Lan.”
Cha tôi lạnh lùng nhìn anh.
“Yêu con gái tôi mà ngày nó cần nhất, cậu lại lấy tiền cứu cha nó đi mua nhà cho tình nhân?”
Không ai trả lời được câu đó.
Đúng lúc ấy, đèn phòng phẫu thuật tắt.
Bác sĩ bước ra.
“Người nhà bệnh nhân Thẩm Quốc Thành?”
Tôi lập tức chạy tới.
“Là tôi.”
Bác sĩ tháo khẩu trang.
“Ca phẫu thuật thành công. Hiện bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.”
Tôi đứng chết lặng vài giây.
Rồi nước mắt cứ thế rơi xuống.
Cha tôi bước tới, đặt tay lên vai tôi.
“Con gái, cha đến muộn tám năm rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Không muộn đâu cha.”
Phía sau, Mặc Hàn vẫn đứng đó.
Nhưng tôi không quay lại.
Ngày hôm ấy, tôi ký đơn ly hôn.
Cùng lúc, luật sư của cha tôi chính thức khởi động thủ tục thu hồi toàn bộ những khoản tài sản mà gia đình tôi từng đứng ra bảo lãnh cho nhà họ Tần.
Không phải để trả thù.
Mà bởi tôi đã hiểu một điều:
Lòng tốt nếu trao nhầm người, cuối cùng sẽ trở thành con dao quay ngược lại làm tổn thương chính mình.
Ba tháng sau, cha tôi xuất viện.
Tôi chuyển về Hàng Châu, bắt đầu tiếp quản một phần công việc của gia đình.
Còn Tần Mặc Hàn mất gần như tất cả.
Căn biệt thự bên hồ chưa bao giờ thuộc về anh.
Công ty của anh phải bán bớt cổ phần để trả các khoản nợ.
Trình Y Na cũng rời khỏi anh ngay sau khi phát hiện đứa trẻ trong bụng không nhận được sự bảo đảm tài chính như cô ta tưởng.
Một buổi chiều cuối thu, tôi nhận được tin nhắn từ số điện thoại cũ.
Chỉ có một câu:
“Anh có thể gặp em lần cuối không?”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Sau đó xóa tin nhắn.
Bởi có những người chỉ biết trân trọng khi đã đánh mất.
Mà một khi niềm tin đã vỡ, dù có ghép lại bao nhiêu lần, những đường nứt vẫn còn đó.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn cha đang ngồi ngoài sân uống trà.
Ông quay sang mỉm cười với tôi.
Tôi cũng cười.
Tám năm trước, tôi rời khỏi gia đình để tìm một người thật lòng yêu mình.
Tám năm sau, tôi trở về với một bài học đắt giá:
Người yêu mình thật sự sẽ không bắt mình phải lựa chọn giữa tình yêu và những người thân đang cần mình.
Và càng không bao giờ lấy tiền cứu mạng cha mình để mua một mái nhà cho người phụ nữ khác.
Ngày hôm ấy, tôi mất một người chồng.
Nhưng tôi tìm lại được cha.
Và quan trọng hơn…
Tôi tìm lại được chính mình.