CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chị chồng vay 2 tỷ xây nhà, vừa ăn tiệc tân gia xong chồng tôi tuyên bố xóa nợ. Tôi giận đến mức gọi chị đến ba mặt một lời thì chị cười nhạt: “Chồng em vừa tuyên bố xóa nợ rồi, giờ còn gọi chị qua đây làm gì? Đã cho thì đừng đòi.” Tôi lặng người, rồi bình tĩnh đặt lên bàn một tập giấy khiến cả hai ch//ế/t sững…
Ngày chị chồng tôi tìm đến vay tiền, trời Hải Phòng mưa tầm tã.
Chị – chị Mai – gọi cho tôi lúc gần mười một giờ đêm. Giọng chị khàn đặc, nghe như vừa khóc xong.
“Linh này, chị có chuyện muốn nhờ em…”
Tôi ngồi im nghe chị kể.
Căn nhà cũ ở quê đã xuống cấp nghiêm trọng. Mái tôn mục nát, tường nứt, mỗi lần mưa lớn là nước chảy xuống tận phòng khách. Chị muốn sửa lại thành một căn nhà khang trang hơn để bố mẹ chồng tôi có chỗ nghỉ ngơi mỗi khi về quê.
Nhưng tiền xây dựng bị đội lên quá nhiều.
Cuối cùng, chị nói:
“Chị đang thiếu hai tỷ. Em cho chị vay ba năm được không? Chị sẽ làm giấy tờ đàng hoàng. Lãi suất chị trả theo đúng ngân hàng. Chị không để em thiệt đâu.”
Tôi im lặng rất lâu.
Hai tỷ đối với tôi không phải con số nhỏ.
Đó là số tiền tôi đã dành dụm suốt gần mười năm kinh doanh, cộng với khoản bố mẹ đẻ cho riêng tôi trước khi kết hôn. Tôi từng dự định dùng số tiền đó để mua một mảnh đất đứng tên mình.
Thú thật, tôi không muốn cho vay.
Nhưng khi thấy tôi do dự, chồng tôi – Hoàng – nắm lấy tay tôi.
“Linh, đó là chị gái anh.”
“Chị ấy từ trước đến giờ chưa từng vay tiền ai. Lần này chắc thật sự bí quá mới phải mở miệng.”
Anh nhìn tôi rồi nói tiếp:
“Em giúp chị một lần được không?”
Tôi nhìn chồng.
Tôi đã nghĩ, nếu là người nhà thì lúc khó khăn nên giúp nhau.
Cuối cùng tôi đồng ý.
Nhưng tôi nói rõ ngay từ đầu:
“Em cho vay thì phải có giấy tờ. Không phải vì em không tin chị, mà tiền bạc càng rõ ràng thì tình cảm càng lâu dài.”
Chị Mai gật đầu ngay.
Chúng tôi lập hợp đồng vay tiền, có chữ ký, có công chứng. Khoản tiền hai tỷ được chuyển từ tài khoản cá nhân của tôi sang tài khoản của chị.
Chị còn cười nói:
“Em cứ yên tâm. Ba năm nữa chị trả cả gốc lẫn lãi. Chị sống bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ lại để em gái phải mang tiếng vì mình?”
Tôi nghe vậy cũng yên lòng.
Không ngờ ba năm sau, thứ tôi nhận được lại là một cú tát đau hơn bất cứ khoản tiền nào.
Ba năm trôi qua.
Căn nhà cũ ở quê biến thành một căn biệt thự ba tầng rộng lớn.
Mặt tiền lát đá sang trọng, cổng sắt cao, sân rộng đủ đỗ mấy chiếc ô tô. Bên trong nội thất toàn đồ đắt tiền.
Ngày chị Mai tổ chức tiệc tân gia, họ hàng kéo đến đông nghịt.
Xe hơi nối dài ngoài đường.
Mọi người đi quanh căn nhà, không ngừng trầm trồ:
“Nhà đẹp quá!”
“Chị Mai đúng là có số hưởng.”
“Ngày trước căn nhà này cũ kỹ thế mà giờ chẳng khác gì biệt thự.”
Chị Mai mặc một bộ váy mới, cười tươi rói tiếp khách.
Còn tôi đứng giữa đám đông, nhìn căn nhà mà lòng chẳng vui nổi.
Tôi không muốn phá không khí.
Tôi chỉ nghĩ, có lẽ sau khi khách khứa về hết, chị sẽ chủ động nói chuyện về khoản vay.
Dù sao cũng đã đến hạn.
Nhưng suốt buổi tiệc, chị không hề nhắc một chữ.
Đến khi chúng tôi chuẩn bị ra về, chị còn dúi vào tay tôi một túi quà.
“Em cầm về dùng nhé.”
Tôi cười nhạt.
“Vâng.”
Tôi lên xe cùng chồng.
Xe vừa chạy khỏi con ngõ, Hoàng bỗng lên tiếng:
“Anh có chuyện muốn nói.”
Tôi nhìn anh qua gương chiếu hậu.
“Chuyện gì?”
Anh cười, vẻ mặt khá thoải mái.
“Khoản tiền chị Mai vay ấy…”
Tim tôi chợt đập nhanh.
Tôi tưởng anh định nhắc tôi rằng ngày mai phải hỏi chị chuyện trả nợ.
Nhưng câu tiếp theo khiến tôi chết lặng.
“Anh nghĩ mình nên xóa khoản đó đi.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì?”
“Anh bảo là từ giờ chị Mai không cần trả hai tỷ nữa.”
Tôi quay phắt sang nhìn chồng.
“Anh vừa nói xóa nợ?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Nhà chị ấy cũng mới xây xong. Ba năm qua chị ấy lo đủ thứ. Hai đứa nhỏ đang tuổi ăn học.”
“Gia đình mình cũng đâu thiếu tiền?”
Anh thở dài:
“Có hai tỷ thôi mà. Mình coi như giúp chị.”
Tôi bật cười.
Nhưng đó là nụ cười vì quá tức giận.
“Hai tỷ là tiền của ai?”
Hoàng im lặng.
Tôi hỏi lại:
“Anh góp bao nhiêu vào hai tỷ đó?”
Anh không trả lời.
“Tiền đó là tiền tôi tích góp trước khi lấy anh.”
“Anh biết.”
“Hợp đồng vay đứng tên ai?”
“Em.”
“Người chuyển khoản là ai?”
“Em.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Vậy anh lấy quyền gì quyết định xóa khoản nợ của tôi?”
Sắc mặt Hoàng lập tức thay đổi.
“Em là vợ anh, tiền của em cũng là tiền gia đình.”
Tôi cười lạnh.
“Vậy lúc chị anh vay tiền, sao anh không nói đó là tiền gia đình?”
Anh không đáp được.
Tôi không nói thêm.
Tôi chỉ bảo:
“Ngày mai gọi chị Mai đến nhà.”
“Em muốn nói chuyện rõ ràng.”
Tối hôm đó, tôi gần như không ngủ.
Tôi mở két, lấy toàn bộ giấy tờ liên quan đến khoản vay.
Từng trang hợp đồng, từng chứng từ chuyển tiền, từng bản sao công chứng.
Tôi kiểm tra đi kiểm tra lại.
Sau đó, tôi mở chiếc máy tính cũ mà mình gần như không dùng nữa.
Tôi tìm đến một thư mục được đặt tên rất bình thường.
“Dự án đất An Lạc.”
Tôi ngồi trước màn hình rất lâu.
Rồi bất giác mỉm cười.
Sáng hôm sau, chị Mai đến nhà từ khá sớm.
Vừa bước vào, chị đã tỏ vẻ khó chịu.
“Hoàng nói em muốn gặp chị?”
Tôi rót cho chị một cốc nước.
“Vâng.”
Chị ngồi xuống ghế rồi khoanh tay.
“Chị nói luôn nhé. Hoàng đã bảo chị rồi.”
“Khoản hai tỷ đó coi như xong.”
“Em đừng vì tiền mà làm mất tình chị em.”
Tôi nhìn chị.
“Chị nghĩ em gọi chị đến để đòi tiền?”
“Chứ còn gì nữa?”
Chị cười nhạt.
“Chồng em đã nói rõ rồi. Nó đồng ý cho chị thì chị nhận. Giờ em còn muốn đòi lại là thế nào?”
Tôi không nổi nóng.
Chỉ hỏi:
“Chị chắc chắn Hoàng có quyền cho chị hai tỷ?”
“Chồng em đã nói vậy thì chẳng lẽ không được?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Vậy chị xem cái này trước.”
Tôi đứng dậy, đi vào phòng làm việc.
Một lát sau, tôi trở ra với một tập hồ sơ dày.
Tôi đặt xuống bàn.
“Bốp!”
Nụ cười trên môi chị Mai lập tức cứng lại.
Hoàng cũng vừa từ phòng khách đi vào.
Anh nhìn tập hồ sơ.
“Đây là gì?”
Tôi bình thản đáp:
“Bằng chứng để chứng minh hai tỷ đó thực sự là tiền của ai.”
Hoàng mở tập đầu tiên.
Trang đầu là hợp đồng vay hai tỷ có công chứng.
Trang thứ hai là sao kê tài khoản của tôi.
Trang thứ ba là giấy xác nhận nguồn tiền được lập từ trước ngày tôi kết hôn.
Anh càng đọc, sắc mặt càng tái.
Chị Mai giật lấy tập giấy.
“Những thứ này thì chứng minh được gì?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi lấy thêm một phong bì màu nâu đặt lên bàn.
“Chị mở tiếp đi.”
Chị run tay.
Bên trong là một bản hợp đồng khác.
Chị đọc được vài dòng thì toàn thân cứng đờ.
Hoàng cũng cúi xuống nhìn.
Lần này, chính anh là người không nói nên lời.
Tôi chậm rãi lên tiếng:
“Căn biệt thự chị vừa xây… được xây trên mảnh đất nào, chị nhớ không?”
Chị Mai nhìn tôi.
“Đất của bố mẹ.”
Tôi lắc đầu.
“Không phải.”
Tôi chỉ vào dòng chữ trên hợp đồng.
“Là mảnh đất mà ba năm trước tôi đã mua.”
“Và người đứng tên sở hữu là tôi.”
Không khí trong phòng im phăng phắc.
Hoàng ngẩng đầu lên.
“Em… mua đất đó từ bao giờ?”
“Từ trước khi chị Mai vay tiền.”
Tôi nhìn chồng.
“Anh quên rồi sao? Chính anh từng hỏi tại sao em không dùng tiền tiết kiệm để mua đất ngay.”
“Em nói muốn chờ giá tốt.”
Hoàng nhìn tôi chằm chằm.
“Nhưng sao chị anh lại xây nhà trên đó?”
Tôi đáp:
“Vì sau khi vay tiền, chị ấy nói với em rằng muốn sửa nhà cũ.”
“Em đồng ý cho chị ấy xây dựng trên phần đất đó vì nghĩ đó là đất của bố mẹ.”
“Sau này em mới phát hiện giấy tờ đất đã bị thay đổi thông tin sử dụng.”
Chị Mai lập tức đứng bật dậy.
“Em nói cái gì?”
Tôi lấy thêm một tập tài liệu.
“Chị nhìn kỹ đi.”
“Ba năm trước, khi chị vay tiền, chị không chỉ dùng hai tỷ đó để xây nhà.”
“Chị còn dùng một phần tiền để thanh toán khoản đặt cọc cho một mảnh đất khác.”
“Và người chuyển tiền không phải chị.”
“Mà là Hoàng.”
Sắc mặt chị Mai trắng bệch.
Hoàng quay sang nhìn chị.
“Chị…”
Chị Mai lập tức cắt lời:
“Không phải! Em đừng nghe nó nói!”
Tôi bình tĩnh mở điện thoại.
“Em không nói suông.”
“Đây là lịch sử chuyển khoản.”
“Đây là tin nhắn.”
“Đây là bản ghi cuộc trao đổi giữa chị và Hoàng.”
Hoàng đứng chết lặng.
Tôi nhìn cả hai.
“Em đã biết chuyện này từ hơn một tháng trước.”
“Nhưng em không nói.”
“Em chỉ muốn xem hai người sẽ diễn đến đâu.”
Chị Mai bắt đầu khóc.
“Linh, chị xin lỗi…”
Tôi lắc đầu.
“Chị đừng xin lỗi em.”
“Chị hãy xin lỗi chính mình vì đã nghĩ em ngu ngốc.”
Tôi đóng tập hồ sơ lại.
“Còn anh…”
Tôi quay sang Hoàng.
“Anh nói tiền của vợ cũng là tiền gia đình.”
“Vậy từ hôm nay, tài sản của anh cũng phải rõ ràng như thế.”
Tôi đặt trước mặt anh một tờ giấy.
“Đơn yêu cầu phân chia tài sản và chấm dứt thỏa thuận sử dụng chung.”
Hoàng run tay.
“Em định ly hôn thật?”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng tin tưởng suốt nhiều năm.
“Không phải hôm nay em mới quyết định.”
“Em đã quyết định từ lúc anh tự ý đem tiền của em cho người khác rồi.”
“Chỉ là hôm nay, em mới đủ bằng chứng để không còn phải nghi ngờ chính mình.”
Chị Mai ngồi sụp xuống ghế.
Còn Hoàng đứng bất động rất lâu.
Cuối cùng, anh nhỏ giọng:
“Linh, cho anh một cơ hội.”
Tôi nhìn anh.
“Cơ hội không phải thứ người ta xin sau khi bị phát hiện.”
“Cơ hội là thứ phải biết trân trọng trước khi phản bội.”
Tôi cầm túi xách đứng dậy.
Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi quay lại nói:
“Hai tỷ, tôi sẽ đòi lại theo đúng hợp đồng.”
“Còn chuyện giữa tôi và anh, luật pháp sẽ quyết định phần tài sản nào thuộc về ai.”
“Anh muốn làm người tốt với chị mình, tôi không cản.”
“Nhưng đừng dùng tiền của tôi để mua lấy cái danh người tốt.”
Tôi bước ra khỏi căn nhà.
Lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Tôi không mất hai tỷ.
Tôi chỉ mất đi một người chồng mà đến hôm đó tôi mới nhận ra, mình đã tin nhầm suốt nhiều năm.
Còn chị Mai, sau này cuối cùng cũng phải bán một phần căn biệt thự để trả lại khoản vay.
Hoàng cũng không còn cách nào “xóa nợ” bằng vài câu nói.
Tất cả những gì thuộc về ai, đều được trả về đúng người đó.
Còn tôi, tôi dùng số tiền thu hồi được để mua chính mảnh đất mà mình từng dự định mua từ nhiều năm trước.
Tôi xây một căn nhà nhỏ, không quá lớn, không có tiệc tân gia xa hoa, cũng chẳng cần họ hàng đến ca ngợi.
Chỉ có một khu vườn đầy hoa và một căn phòng làm việc nhìn ra khoảng sân yên tĩnh.
Sau này có người hỏi tôi:
“Có tiếc hai tỷ không?”
Tôi chỉ cười.
“Tiền mất còn có thể kiếm lại.”
“Nhưng nếu ngày hôm đó tôi không đặt tập hồ sơ xuống bàn, có lẽ thứ tôi mất không chỉ là hai tỷ.”
“Có khi tôi còn mất cả cuộc đời mình trong một cuộc hôn nhân mà mọi thứ đều được quyết định thay mình.”