CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cho người yêu vay 600 triệu, ba tháng sau anh ta biến mất rồi bất ngờ xuất hiện trong thông báo kết hôn. Tôi tìm về quê anh để đòi lại tiền, nhưng thứ tôi biết được sau đó còn khiến tôi bàng hoàng hơn cả chuyện bị phản bội…
Tôi tên là Mai Anh, còn anh là Quang Huy.
Chúng tôi quen nhau nhờ một người đồng nghiệp giới thiệu. Huy không phải mẫu đàn ông hào nhoáng hay thích thể hiện. Anh khá giản dị, nói chuyện nhẹ nhàng, lại rất tinh tế trong cách quan tâm người khác.
Những ngày đầu quen nhau, gần như sáng nào anh cũng nhắn hỏi tôi đã ăn sáng chưa. Tan làm, anh thường gọi điện kể cho tôi nghe những chuyện vụn vặt trong ngày. Chính sự quan tâm đều đặn ấy khiến tôi dần mở lòng.
Sau gần nửa năm tìm hiểu, chúng tôi chính thức trở thành một đôi.
Huy nói với tôi rằng anh đang cùng một người bạn gây dựng một công ty chuyên phân phối linh kiện điện tử ở Hải Phòng. Công việc ban đầu khá thuận lợi, nhưng sau đó đối tác chậm thanh toán khiến dòng tiền bị đứt đoạn.
Anh không bao giờ trực tiếp hỏi vay tiền ngay.
Mỗi lần gặp nhau, anh chỉ vô tình nhắc đến chuyện công ty đang thiếu vốn, hàng hóa nằm ở kho nhưng chưa thể nhập thêm, rồi thở dài:
— Nếu vượt qua được giai đoạn này thì mọi thứ sẽ ổn thôi.
Đúng lúc ấy, tôi vừa bán một mảnh đất được bố mẹ để lại. Trong tài khoản của tôi có đúng 600 triệu đồng.
Một buổi tối, sau khi đưa tôi về đến cổng, Huy đứng im rất lâu mới nói:
— Anh có chuyện này muốn nói với em, nhưng thật sự rất khó mở lời.
Tôi hỏi anh có chuyện gì.
Huy cúi đầu, giọng nhỏ đi:
— Công ty anh đang mắc một khoản vốn. Nếu không xoay được trong thời gian tới, có thể anh phải đóng cửa. Anh biết tiền bạc giữa hai người yêu nhau là chuyện rất nhạy cảm, nên anh cũng không muốn làm em khó xử.
Anh không hề nói thẳng rằng muốn tôi cho vay.
Chính điều đó lại khiến tôi mềm lòng.
Tôi suy nghĩ suốt mấy ngày. Cuối cùng, tôi chủ động đề nghị giúp anh.
Ngày chuyển khoản, tôi còn nói đùa:
— Anh nhớ nhé, đây là tiền cho vay chứ không phải tiền biếu.
Huy nắm tay tôi, ánh mắt đầy biết ơn.
— Anh biết. Sáu tháng nữa anh nhất định trả đủ. Khi công việc ổn định, anh còn muốn cùng em mua một căn nhà nhỏ. Sau này cưới nhau, mình sống ở đó.
Tôi tin anh.
Thậm chí lúc ấy, tôi còn nghĩ khoản tiền này chính là cách tôi và anh cùng xây dựng tương lai.
Nhưng tôi không ngờ chỉ ba tháng sau, người đàn ông ấy lại biến thành một người hoàn toàn khác.
Tin nhắn của anh ngày càng ít.
Những cuộc gọi kéo dài hàng giờ trước đây chỉ còn vài phút. Có hôm tôi gọi cả chục lần mới nhận được một tin nhắn cụt ngủn:
“Anh đang bận, tối nói chuyện sau.”
Rồi tối đó cũng chẳng bao giờ có cuộc gọi nào.
Tôi hỏi chuyện tiền bạc, anh nói công ty chưa thu hồi được vốn.
Tôi hỏi bao giờ anh về gặp tôi, anh nói đang phải giải quyết công việc.
Cho đến một ngày, số điện thoại của Huy hoàn toàn không liên lạc được.
Tôi lập tức tìm đến cửa hàng.
Nhưng nơi đó đã đổi biển hiệu.
Một nhân viên mới nói với tôi rằng Huy đã sang nhượng việc kinh doanh cho người khác cách đây không lâu. Sau đó anh rời thành phố và về quê.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Tôi tìm mọi tài khoản mạng xã hội của anh, dò từng bài đăng của bạn bè, người thân.
Và rồi tôi nhìn thấy một bài viết khiến tay mình lạnh ngắt.
Đó là thiệp cưới của Huy.
Chú rể: Quang Huy.
Cô dâu: Ngọc Hân.
Ngày cưới được ấn định chỉ còn hơn một tuần.
Tôi ngồi trước màn hình rất lâu.
Tôi không khóc.
Có lẽ vì cú sốc quá lớn nên nước mắt thậm chí còn chưa kịp xuất hiện.
Người đàn ông từng ôm tôi và nói muốn mua nhà, muốn cưới tôi, muốn cùng tôi xây dựng tương lai…
Giờ đây đang chuẩn bị kết hôn với một người phụ nữ khác.
Điều khiến tôi đau nhất không chỉ là chuyện tình cảm.
Mà là 600 triệu đồng của tôi vẫn đang nằm trong tay anh ta.
Tôi quyết định không gọi cho Huy nữa.
Tôi đặt vé xe về một huyện ven biển ở Nam Định, nơi gia đình anh sinh sống.
Tôi muốn tận mắt nhìn xem người đàn ông đã vay tiền của mình, cắt đứt liên lạc với mình, rốt cuộc đang định làm gì.
Tôi đến đúng ngày nhà anh đang tất bật chuẩn bị lễ cưới.
Cổng nhà treo đèn, sân dựng rạp. Người thân đi lại tấp nập. Trên bàn còn đặt những hộp bánh cưới mới được chuyển tới.
Khi tôi bước vào, mẹ Huy đang chỉ đạo mọi người chuẩn bị mâm cỗ.
Bà vừa nhìn thấy tôi thì sững lại.
— Cháu… là Mai Anh phải không?
Tôi gật đầu.
Bà chưa kịp nói gì thì cô gái mặc váy cưới từ trong nhà bước ra.
Ngọc Hân nhìn tôi, rồi nhìn mẹ Huy.
— Mẹ, cô ấy là ai ạ?
Tôi cố giữ bình tĩnh:
— Tôi là người yêu cũ của Huy.
Cả sân nhà lập tức xôn xao.
Tôi không muốn làm lớn chuyện, chỉ lấy điện thoại ra rồi nói:
— Tôi đến đây không phải để phá đám cưới. Tôi chỉ muốn gặp Huy để hỏi về một khoản tiền.
Tôi mở lịch sử giao dịch.
— Ba tháng trước, tôi chuyển cho anh ấy 600 triệu đồng để hỗ trợ công việc. Anh ấy hứa sẽ hoàn trả trong sáu tháng. Nhưng sau đó anh ấy cắt liên lạc.
Không khí trong nhà lập tức im bặt.
Ngọc Hân nhìn màn hình điện thoại của tôi.
Khuôn mặt cô ấy từ ngỡ ngàng chuyển sang tái nhợt.
Đúng lúc ấy, Huy từ ngoài sân bước vào.
Vừa nhìn thấy tôi, anh đứng chết lặng.
Tôi không gào khóc, cũng không trách móc.
Tôi chỉ nói:
— Huy, em không cần anh giải thích chuyện tình cảm trước mặt mọi người. Em chỉ cần anh nói cho rõ, 600 triệu của em đang ở đâu?
Anh không trả lời.
Tôi tiếp tục đặt điện thoại lên bàn, mở những đoạn tin nhắn cũ.
Trong đó có chính lời anh viết:
“Anh vay em 600 triệu, sáu tháng anh trả đủ.”
Ngọc Hân đọc từng dòng.
Cô ấy quay sang nhìn Huy:
— Anh nói với em số tiền mua nhà là tiền anh tích góp nhiều năm mà?
Huy im lặng.
Bố anh từ trong nhà đi ra.
Ông nhìn màn hình điện thoại của tôi thật lâu.
Sau đó, ông bất ngờ nói:
— Cháu khoan hãy về. Có một chuyện về 600 triệu này, bác nghĩ cháu cần biết.
Tôi sững người.
Huy lập tức quay sang:
— Bố!
Ông quát:
— Con im đi!
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người đàn ông ấy tức giận đến vậy.
Ông kéo một chiếc ghế ra cho tôi rồi chậm rãi kể.
Hóa ra Huy không hề dùng toàn bộ số tiền tôi đưa để đầu tư vào công ty như anh nói.
Công ty của anh thực sự gặp khó khăn, nhưng trước đó anh đã vay tiền của nhiều người khác. Khoản nợ ngày càng lớn.
Khoảng hai tháng trước, Huy về quê và nói với bố mẹ rằng anh đã tìm được một người có thể giúp mình giải quyết toàn bộ nợ nần.
Người đó chính là gia đình Ngọc Hân.
Nhà Hân có điều kiện kinh tế khá tốt. Họ đồng ý cho Huy một khoản tiền lớn với điều kiện hai người kết hôn.
Bố Huy nói tiếp:
— Bác không biết con trai bác đã vay của cháu 600 triệu. Nó chỉ nói với gia đình rằng số tiền đó là tiền nó tự kiếm được. Nếu biết trước chuyện này, bác đã không để mọi việc đi đến đây.
Tôi nhìn Huy.
Anh vẫn cúi đầu.
Tôi hỏi:
— Vậy 600 triệu của tôi đâu?
Huy im lặng rất lâu mới đáp:
— Anh… đã dùng gần hết để trả một phần nợ.
Tôi bật cười cay đắng.
— Nghĩa là anh định lấy tiền của em để trả nợ, sau đó cưới người khác để có thêm tiền?
Huy không dám nhìn tôi.
Ngọc Hân lúc này đã khóc.
Cô ấy tháo chiếc nhẫn đính hôn khỏi tay, đặt xuống bàn.
— Em không thể cưới một người mà ngay cả chuyện nợ nần cũng lừa dối em.
Mẹ Huy vội vàng giữ tay cô ấy nhưng Hân lắc đầu.
— Cháu không trách bác. Nhưng cháu cần biết mình đang cưới ai.
Đám cưới hôm đó cuối cùng không thể diễn ra như dự định.
Còn tôi, tôi không muốn tiếp tục đứng giữa gia đình họ.
Tôi nói với bố Huy:
— Cháu không cần bác trả thay. Cháu chỉ muốn anh ấy chịu trách nhiệm về khoản tiền của mình.
Bố anh gật đầu.
Ông yêu cầu Huy viết giấy xác nhận khoản nợ, ghi rõ số tiền 600 triệu, thời hạn hoàn trả và cam kết chịu trách nhiệm nếu vi phạm.
Tôi không biết sau đó Huy sẽ mất bao lâu để trả hết.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm thấy nhẹ lòng.
Tôi đã từng nghĩ mình mất 600 triệu và mất luôn một người mình yêu.
Sau này tôi mới hiểu, thứ đáng tiếc nhất không phải là số tiền ấy.
Nếu ngày hôm đó tôi không phát hiện ra sự thật, có lẽ tôi đã cưới một người đàn ông dùng lời yêu thương để che giấu những khoản nợ và những lời dối trá.
Một năm sau, tôi nhận đủ khoản tiền Huy còn nợ.
Tôi dùng số tiền ấy cùng khoản tiết kiệm còn lại để mua một căn hộ nhỏ gần nơi mình làm việc.
Ngày nhận chìa khóa, tôi đứng ngoài ban công rất lâu.
Tôi nhớ câu nói ngày trước của Huy:
“Sau này anh muốn cùng em mua một căn nhà của riêng hai đứa.”
Cuối cùng, tôi vẫn có một căn nhà.
Chỉ khác là người đứng bên cạnh tôi không phải anh.
Tôi không còn oán trách Huy nữa.
Bởi đôi khi, một người rời khỏi cuộc đời mình không phải là mất mát.
Mà là cách cuộc đời giúp mình nhìn rõ một con người trước khi quá muộn.
Còn 600 triệu năm ấy, với tôi, cuối cùng không chỉ là một khoản tiền được lấy lại.
Nó là cái giá cho một bài học mà tôi sẽ không bao giờ quên:
Có thể yêu một người bằng cả trái tim, nhưng đừng bao giờ trao cho họ cả lòng tin mà không giữ lại cho mình một chút tỉnh táo.