
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa bước vào nhà sau chuyến công tác một tuần, con gái nhỏ xà vào lòng tôi, thì thầm nói: “Mẹ ơi, bố đang chơi trốn tìm với cô nào ấy. Cô ấy trốn trong tủ”. Tôi không nói gì mà chỉ lẳng lặng làm một chuyện…..
Thùy thả chiếc vali xuống sàn, cúi người ôm chặt bé Mây vào lòng. Chưa kịp hỏi thăm con, cô con gái nhỏ đã ghé sát tai mẹ, thì thầm bằng giọng bí mật:
– Mẹ ơi, mẹ đừng vào phòng ngủ nhé. Bố đang chơi trốn tìm với một cô nào đó. Bố bảo con xuống phòng khách xem hoạt hình. Cô ấy trốn trong tủ áo cả tiếng rồi chưa ra, con đói bụng quá mà không dám gọi.
Lời nói ngây thơ của con khiến lòng Thùy chao đảo. Mọi niềm tin suốt 7 năm qua sụp đổ tan tành chỉ trong một khoảnh khắc. Tuấn – người chồng luôn thể hiện sự chuẩn mực, yêu thương gia đình – lại sẵn sàng đưa người phụ nữ khác về nhà ngay trong lúc cô đi công tác. Lực ghen tuông thúc giục cô bước lên từng bậc cầu thang, muốn lao ngay vào vạch trần tất cả. Nhưng tiếng bụng reo vì đói của bé Mây khiến Thùy dừng khựng lại. Cô nhận ra, nếu làm ầm ĩ lúc này, tâm hồn non nớt của con sẽ bị tổn thương vĩnh viễn bởi những cảnh tượng gay gắt.
Thùy hít một hơi thật sâu, cố giữ nụ cười dịu dàng rồi xoa đầu con:
– Lại đây với mẹ nào. Hôm nay mẹ đưa Mây đi ăn món con thích nhất, rồi hai mẹ con mình cùng đi sắm đồ chơi mới bù cho những ngày mẹ vắng nhà nhé!
Hai mẹ con nắm tay nhau rời đi, bỏ lại căn nhà chìm trong sự yên tĩnh ngột ngạt. Thùy đưa con đi ăn, ghé trung tâm thương mại mua sắm trọn vẹn cả buổi chiều. Cô luôn giữ sự thản nhiên, vui vẻ để con gái không nhận ra bất kỳ bất thường nào. Sau khi đưa bé Mây về gửi ở nhà bà ngoại và dỗ con ngủ ngon lành, Thùy mới đứng trước gương, tô lại màu son đỏ thật sắc nét. Lấy lại vẻ lạnh lùng và bản lĩnh, cô bắt xe trở về căn nhà của mình. Cánh cửa phòng ngủ mở ra nhẹ nhàng, bên trong, người chồng và kẻ thứ ba vẫn nghĩ mọi thứ đã trôi qua êm đẹp, hoàn toàn không hay biết điều gì đang chờ đón mình….
Sự xuất hiện đột ngột của Thùy cùng thái độ bình tĩnh đến kỳ lạ khiến Tuấn và cô nhân tình mặt biến sắc, đứng chết phóng túng ngay tại chỗ. Người phụ nữ kia luống cuống vội vơ lấy quần áo, còn Tuấn thì lúng túng tiến lại gần, cố tìm lời giải thích.
Thùy không lao vào xô xát, cũng chẳng tốn sức gào khóc. Cô thong thả tiến đến bàn làm việc, đặt xuống một xấp tài liệu dày đã được chuẩn bị sẵn. Trong suốt vài tiếng đưa con đi chơi, Thùy không hề dạo phố một cách vô ích. Cô đã liên hệ với luật sư riêng và trích xuất toàn bộ dữ liệu tài chính mà mình âm thầm theo dõi từ lâu.
Tờ giấy đầu tiên là bản cam kết tài sản riêng trước hôn nhân – khẳng định căn nhà và toàn bộ trang thiết bị đắt tiền này đứng tên một mình Thùy. Tờ tiếp theo là bằng chứng ghi lại toàn bộ các khoản ngân sách công ty mà Tuấn đã lén lút rút ra để chăm lo cho nhân tình, cùng các hóa đơn nợ nần do anh ta đầu tư thua lỗ bên ngoài.
– Trong vòng 30 phút, cô bước ra khỏi đây. Nếu không, toàn bộ hình ảnh và bằng chứng vi phạm đạo đức này sẽ được gửi trực tiếp đến ban giám đốc công ty cô và gia đình cô ở quê. – Thùy nhìn thẳng vào mắt kẻ thứ ba, giọng nói không chút run rẩy.
Người phụ nữ kia sợ hãi, vội vã gom đồ đạc rồi tháo chạy khỏi nhà không ngoảnh đầu lại. Lúc này, chỉ còn lại Tuấn. Anh ta sụp xuống van xin, lấy lý do con nhỏ để mong được tha thứ. Thùy nhẹ nhàng rút ra đơn ly hôn đã ký sẵn, cùng thông báo niêm phong tài sản từ phía cơ quan chức năng. Cô đã yêu cầu dịch vụ thay toàn bộ khóa cửa ngay trong đêm và tước bỏ toàn bộ quyền quản lý của Tuấn tại công ty gia đình.
Chỉ trong một buổi tối, từ một kẻ ngạo mạn nghĩ rằng mình qua mặt được vợ, Tuấn chính thức bước ra khỏi căn nhà với hai bàn tay trắng, đối mặt với nguy cơ mất việc và hàng loạt khoản nợ bủa văng xung quanh. Thùy khóa chặt cánh cửa phía sau, hít một hơi thở sâu tận hưởng sự tự do, sẵn sàng cho một chương mới chỉ có cô và con gái.