Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, con tôi lao đến ôm chân một người đàn ông lạ và thốt lên một câu khiến cả nhà hàng giật mình, còn tôi thì suýt “đánh rơi cả cuộc đời mình”…
Tôi làm mẹ đơn thân đã bảy năm. Con trai tôi – bé Bắp – chưa từng gặp bố ruột. Tôi không bao giờ nói x//ấu cha nó, cũng không kể gì về chuyện giữa tôi và anh ta. Thứ gì đau quá, tôi c//ắt bỏ khỏi đời mình. Tôi tự nhủ: một đứ/a tr//ẻ không có bố vẫn có thể lớn lên đầy đủ tình thương… chỉ cần tôi yêu con bằng cả phần của người kia.
Hôm ấy là sinh nhật Bắp. Tôi muốn làm điều gì đặc biệt, nên hẹn cô bạn thân nhất – Hân – đi ăn ở một nhà hàng Ý khá sang. Hân là người đã ở bên tôi từ lúc s/inh b//é đến bây giờ, thay tôi đưa đón, chăm con khi tôi bận. Nói thật, có lúc tôi thấy Hân thương con tôi chẳng khác gì mẹ ruột.
Buổi tối mùa đông, gió se se. Bắp nắm tay tôi, vừa đi vừa ngân nga bài “Happy Birthday” tự chế của nó. Tôi bật cười. Trái tim tôi lúc nào cũng mềm khi nhìn thấy nụ cười của con.
“Con lớn muốn ăn mì Ý nha mẹ.”
“Ừ, hôm nay sinh nhật, con muốn gì mẹ chiều hết.”
Hân đi bên cạnh, trêu:
“Mẹ nó chiều từ bé, sau này hư thì ráng chịu.”
Tôi lườm bạn, còn Bắp thì ôm lấy tay Hân:
“Cô Hân là người thương con nhất trển đời luôn!”
Hân véo má nó:
“Giỏi. Hôm nay cô thưởng thêm một viên kem.”
Cả ba chúng tôi đều vui. Không ai biết rằng chỉ 10 phút sau, thế giới của tôi sẽ đảo lộn

chỉ bằng một hành động nhỏ của đứa trẻ bảy tuổi.
Khi phục vụ mở cửa nhà hàng, cái không khí ấm áp cùng mùi sốt kem và bánh mì nướng bơ tỏi sực nức xộc vào mũi. Nhà hàng khá đông, tiếng piano không lời nhẹ nhàng vang lên giữa những tiếng thì thầm trò chuyện. Cô nhân viên lễ tân mỉm cười dẫn chúng tôi về phía bàn đã đặt trước ở góc gần cửa sổ lớn nhìn ra phố.
Tôi quay sang lấy chiếc khăn quàng cổ ra khỏi người Bắp, bảo nó ngoan ngoãn đi chậm lại. Nhưng đúng lúc đó, từ căn phòng VIP ở phía dãy hành lang bên phải, một nhóm người mặc âu phục bước ra. Đi đầu là một người đàn ông cao lớn, mặc áo măng tô màu xám tro, gương mặt góc cạnh sắc sảo nhưng phảng phất vẻ mệt mỏi.
Tôi chưa kịp nhìn kỹ mặt người đó thì tay tôi hẫng đi một nhịp. Bắp đã tuột khỏi tay tôi từ lúc nào.
Nó không chạy về phía bàn ăn. Nó lao thẳng về phía người đàn ông áo xám kia với một tốc độ kinh hoàng. Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người trong nhà hàng, Bắp ôm chặt lấy chân ông ta, ngước khuôn mặt tròn xoe, sáng rực mắt lên và hét to bằng cái giọng trong vắt, vang dội:
“Ba ơi! Ba về với Bắp rồi! Sao ba đi lâu thế?”
Câu nói vang lên giữa không gian yên tĩnh của nhà hàng sang trọng chẳng khác nào một tiếng sét đánh ngang tai. Mọi ánh mắt của thực khách xung quanh ngay lập tức dồn về phía chúng tôi. Nhóm người đi cùng người đàn ông kia trố mắt ra nhìn. Cô nhân viên phục vụ sững người.
Và tôi – toàn bộ máu trong cơ thể như chảy ngược. Chân tôi dính chặt xuống sàn nhà, đầu óc trống rỗng. Người đàn ông đó… người đang cúi xuống nhìn Bắp với ánh mắt bàng hoàng, kinh ngạc… chính là Vũ.
Vũ. Người đàn ông đã biến mất khỏi cuộc đời tôi tám năm trước mà không một lời từ biệt. Người đã để lại cho tôi một chiếc que thử thai hai vạch, một trái tim nát vụn và một đống nợ nần ngập đầu của anh ta mà tôi phải gồng gánh trả suốt những năm tháng tuổi trẻ.
“Bắp! Buông ra! Con làm cái gì vậy?!”
Tôi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê đờ đẫn, run rẩy lao đến kéo Bắp ra khỏi người Vũ. Nhưng đứa trẻ ranh ma này ôm khăng khăng lấy ống quần anh ta, mống mắt rấn rấn nước: “Không! Đây là ba Vũ! Cô Hân cho con xem hình ba suốt mà! Mẹ bảo ba đi công tác xa, sao mẹ lại kéo con ra?!”
Sét đánh lần thứ hai. Lần này, nó đánh chính xác vào tim tôi.
Cô Hân cho con xem hình ba suốt…
Tôi quay gắt đầu lại nhìn Hân. Cô bạn thân nhất của tôi – người đã nắm tay tôi qua những ngày sinh tử trong phòng đẻ, người thức đêm cùng tôi khi Bắp sốt cao, người tôi coi như chị em ruột thịt – lúc này mặt cắt không còn một giọt máu. Hân đứng chết dí ở cửa nhà hàng, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, hai tay siết chặt lấy chiếc túi xách đắt tiền.
Vũ sững người nhìn tôi, rồi lại nhìn Bắp. Đôi mắt anh ta hiện lên vô số tầng cảm xúc xoay mòng mòng: ngỡ ngàng, hoài nghi, chấn động và rồi là một nỗi bàng hoàng tột cùng.
“An…?” – Vũ thốt lên, giọng rung run, khàn đục – “Đây là… con của anh sao?”
“Không phải!” – Tôi gào lên, tiếng gào xé rách cái vẻ lịch sự của nhà hàng năm sao. Tôi không quan tâm người ta nhìn mình như thế nào nữa. Tôi dùng hết sức bình sinh, giật mạnh Bắp ra khỏi Vũ, gìm chặt đứa trẻ vào lòng. Bắp sợ hãi khóc thút thít.
“Nó không phải con anh! Anh đừng có nhận vơ!” – Tôi thở hèn hẹt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn người đàn ông trước mặt. Tám năm qua, tôi đã rèn luyện cho mình một vỏ bọc sắt đá, nhưng chỉ trong một giây phút, nó sụp đổ hoàn toàn.
Vũ bước tiến lên một bước, tay giơ ra định chạm vào Bắp nhưng tôi lùi lại ngay lập tức. Anh ta nhìn đứa trẻ có đôi mắt, cái mũi và cái cằm giống hệt mình thời trẻ, rồi quay sang nhìn Hân – người vẫn đang đứng run rẩy phía sau.
“Hân… Chuyện này là sao?” – Vũ hỏi, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm.
Một người trong nhóm đối tác của Vũ bước lại gần: “Tổng giám đốc Vũ, có chuyện gì vậy? Báo chí mà thấy…” “Mọi người về trước đi. Tối nay hủy toàn bộ lịch trình.” – Vũ ngắt lời đối tác mà mắt không rời khỏi tôi và Bắp. Đồng tử anh ta dao động dữ dội.
Không gian như ngưng đọng. Khách khứa bắt đầu xì xầm chỉ trỏ. Tôi biết mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Tôi bế xóc Bắp lên, quay người chạy xộc ra khỏi nhà hàng.
“An! Đứng lại!” – Tiếng Vũ đuổi theo phía sau.
“Mẹ ơi! Ba kìa mẹ!” – Bắp gào khóc trên vai tôi.
Tôi chạy như một kẻ điên ra đường lớn, gió lạnh đêm mùa đông tạt thẳng vào mặt làm mắt tôi cay xè. Nhưng đau đớn hơn cả gió lạnh là sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài bảy năm. Hân. Tại sao lại là Hân? Tại sao Hân lại có hình của Vũ? Tại sao Hân lại lén lút cho Bắp xem hình và gieo vào đầu đứa trẻ rằng người đàn ông bỏ rơi mẹ con tôi là “ba Vũ”?
Tôi bắt vội một chiếc taxi, leo lên xe và khóa chặt cửa lại đúng lúc Vũ chạy ra tới hè phố. Anh ta đập mạnh vào kính xe: “An! Mở cửa ra! Chúng ta cần nói chuyện! An!”
“Tài xế, chạy đi! Nhanh lên!” – Tôi gào lên với người tài xế.
Chiếc xe lao đi trong đêm, bỏ lại dáng người cao lớn của Vũ đứng trần trụi dưới ánh đèn đường vàng gọt, và bỏ lại cả Hân – người đang đứng dưới mái hiên nhà hàng, lặng lẽ nhìn theo với hai hàng nước mắt lăn dài.
Đêm đó, tôi đưa Bắp về nhà. Sinh nhật bảy tuổi của nó kết thúc bằng một bữa ăn dở dang, những tiếng khóc sụt sịt và một bầu không khí u ám đến đáng sợ. Bắp khóc mệt rồi thiếp đi trên giường, tay vẫn còn nắm chặt lấy gấu áo tôi.
Tôi ngồi bên mép giường, nhìn đứa con trai bé nhỏ. Những đường nét trên gương mặt nó, trước đây tôi chỉ nghĩ là duyên số, thì ra lại là bản sao hoàn hảo của kẻ đã quay lưng với tôi. Bảy năm qua, tôi nuôi con bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người phụ nữ bị phản bội. Tôi tự gồng gánh, tự chữa lành, tự nhủ rằng mình không cần người đàn ông đó.
Nhưng hóa ra, bóng dáng của anh ta chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà này. Nó được nuôi dưỡng một cách lén lút bởi chính người bạn thân nhất của tôi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi trên bàn. Là Hân.
Tôi không bắt máy. Hân nhắn tin hàng chục tin nhắn: “An ơi, nghe máy tớ đi.” “Tớ xin lỗi, tớ không cố ý đâu.” “An ơi, mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu, cho tớ giải thích đi!”
Tôi tắt nguồn điện thoại. Đầu óc tôi quay mòng mòng trong những câu hỏi không lời đáp. Tại sao Hân lại làm vậy? Hân là bạn thân từ thời đại học của tôi. Khi Vũ biến mất, Hân là người ôm tôi khóc, là người chửi rủa Vũ cay nghiệt nhất, là người mượn tiền khắp nơi cho tôi trang trải viện phí khi sinh Bắp. Suốt bảy năm qua, Hân chưa từng lập gia đình, dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi cho mẹ con tôi. Cô ấy là điểm tựa duy nhất của tôi trên đời này.
Vậy mà… cô ấy lại giấu tôi phản bội?
Sáng hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ phép ở công ty. Tôi không đưa Bắp đi học mà giữ con ở nhà. Tôi cần một khoảng không gian để thở, để suy nghĩ. Nhưng ông trời dường như không muốn cho tôi bình yên.
9 giờ sáng, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Tôi bước ra nhìn qua kính quan sát. Ngoài cửa không chỉ có Hân, mà còn có cả Vũ. Hai người họ đứng cạnh nhau. Vũ mặc lại bộ vest chỉn chu nhưng gương mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng như thể đã thức trắng cả đêm. Hân thì gầy guộc, gương mặt phờ phạc chực khóc.
Tôi mở xạc cửa ra, đứng chặn ngay thềm nhà, ánh mắt lạnh như băng.
“Hai người đến đây làm gì? Cùng nhau đến để diễn trò à?” – Tôi mỉm cười cay đắng.
“An…” – Hân mếu máo, bước lên một bước – “Cậu cho tớ vào nhà được không? Tớ xin cậu… Hãy nghe tớ nói một lần thôi.”
“Tôi không có gì để nói với cô. Và càng không có gì để nói với anh ta.” – Tôi chỉ tay vào mặt Vũ – “Nhà tôi không đón tiếp những kẻ lừa dối. Mời đi cho.”
“An! Anh không đi đâu hết!” – Vũ đột ngột bước tới, giữ chặt lấy cánh cửa khi tôi định khép lại. Lực tay anh ta rất mạnh. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu nhìn thẳng vào tôi – “Anh đã tìm em suốt tám năm qua! Em có biết tám năm qua anh đã sống thế nào không? Em nghĩ anh cố tình bỏ rơi em sao?!”
Tôi khựng lại. Một tiếng cười nhạo báng bật ra từ cổ họng tôi: “Anh tìm tôi? Anh giỡn chơi chắc? Tám năm trước, ai là người dọn sạch đồ đạc trong phòng trọ rồi biến mất? Ai là người để lại đống nợ hàng trăm triệu cho tôi? Ai là người tắt máy, đổi số, biến mất như một bóng ma?! Bây giờ anh thành đạt, thành Tổng giám đốc rồi, anh quay lại nói anh tìm tôi? Anh không thấy xấu hổ sao Vũ?”
Vũ ngơ ngác, anh ta nhíu mày nhìn tôi với vẻ mặt đầy hoang mang: “Nợ nần gì? Dọn đồ biến mất gì cơ? An, em nói gì vậy? Tám năm trước… chính em là người gửi tin nhắn chia tay anh, nói em đã có người khác và bảo anh đừng bao giờ quay lại mà!”
Tôi sững người. Cái lạnh tạt qua sống lưng.
“Anh nói cái gì…?” – Tôi thốt lên, giọng run rẩy.
“Tám năm trước, anh đi công tác tỉnh để lo dự án. Anh bị tai nạn xe gãy chân phải nằm viện một tuần. Khi anh tỉnh dậy, máy anh nhận được tin nhắn từ số của em, nói rằng em chán cảnh nghèo khó rồi, em đã đi theo một người đàn ông giàu có khác. Anh phát điên chạy về phòng trọ thì phòng trọ đã trống rỗng. Anh hỏi bạn bè em, ai cũng bảo em đã chuyển đi nơi khác sống với người ta rồi!” – Vũ nói, từng chữ như đập mạnh vào không khí.
“Dối trá!” – Tôi gào lên – “Tôi chưa bao giờ nhắn tin đó! Tôi đã đợi anh ở phòng trọ cả tháng trời, trong khi cái thai trong bụng ngày một lớn! Số điện thoại của anh thuê bao, bạn bè anh nói anh đã ôm tiền bỏ trốn vì nợ nần!”
“Không hề có chuyện nợ nần nào cả!” – Vũ nắm chặt lấy vai tôi, giọng khản đặc – “Anh bị người ta lừa mất trắng dự án đó, nhưng anh chưa bao giờ để nợ nần dính vào em! Anh quay lại tìm em khắp nơi, nhưng không ai biết em ở đâu. Sau đó anh mới biết… người nói với bạn bè rằng em theo người khác… chính là Hân!”
Toàn bộ không gian quay mòng mòng trước mắt tôi.
Tôi quay chậm rãi sang nhìn Hân.
Hân đứng đó, toàn thân rung lên cầm cập. Nước mắt cô ấy rơi xuống như mưa. Cô ấy không phản bác, không bào chữa, chỉ cúi gầm mặt xuống, hai bàn tay siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào thịt.
“Hân…” – Tôi nghe tiếng mình thốt ra như từ một cõi nào đó rất xa xăm – “Nói cho tớ biết… chuyện này là sao? Nói đi!”
Hân ngước mắt lên nhìn tôi. Trong đôi mắt của người bạn thân nhất đời tôi lúc này không phải là sự độc ác, mà là một nỗi đau đớn, giằng xé và tội lỗi đến tột cùng.
Cô ấy quỳ gối xuống ngay trước thềm nhà tôi.
“An… Tớ xin lỗi… Tớ ngàn lần,万 lần xin lỗi cậu…” – Hân òa khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào chát chúa – “Tớ là kẻ khốn nạn… Tớ đã phá nát cuộc đời cậu và anh Vũ…”
“Tại sao?!” – Tôi quỵ xuống, gào lên, hai tay bám lấy vai Hân, lay mạnh – “Tại sao cậu lại làm thế với tớ?! Tớ đã coi cậu như chị em ruột! Tớ tin tưởng cậu nhất trên đời này! Tại sao cậu lại vu khống tớ? Tại sao cậu lại đuổi anh ấy đi?!”
Hân ngước gương mặt đầm đìa nước mắt lên, nhìn tôi rồi lại nhìn Vũ.
“Vì tớ yêu anh Vũ…” – Hân thì thầm, câu trả lời rơi xuống như một lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của tôi về một tình bạn đẹp đẽ.
“Cái gì…?” – Tôi bàng hoàng.
“Tớ đã yêu anh Vũ từ những ngày đầu tiên cậu giới thiệu anh ấy với tớ…” – Hân cay đắng cười trong nước mắt – “Tớ ghen tị với cậu. Cậu luôn giỏi giang, luôn được người khác yêu thương. Còn tớ thì luôn là bóng phổ phía sau cậu. Khi tớ biết anh Vũ gặp tai nạn ở tỉnh, tớ là người đầu tiên biết chuyện. Tớ đã lén lấy điện thoại của cậu lúc cậu đang ngủ gục vì mệt mỏi… tớ nhắn tin cho anh Vũ. Tớ dùng máy anh Vũ nhắn lại cho cậu. Tớ bịa ra chuyện anh Vũ nợ nần bỏ trốn với bạn bè…”
Vũ đứng bên cạnh, gương mặt tái nhợt vì sốc. Anh ta không thể tin nổi người phụ nữ từng là bạn thân của người yêu mình lại có thể lập ra một kịch bản ma quái đến thế.
“Tôi…” – Vũ trố mắt – “Hân… cô bị điên rồi! Cô có biết cô đã làm gì không?!”
“Tớ biết! Tớ biết tớ điên rồi!” – Hân gào lên đầy đau đớn – “Tớ nghĩ nếu hai người chia tay, anh Vũ sụp đổ, tớ sẽ là người ở bên cạnh chữa lành cho anh ấy. Tớ nghĩ tớ sẽ có được trái tim anh ấy! Nhưng tớ đã lầm… Sau khi nhận tin nhắn đó, anh Vũ như một kẻ mất trí. Anh ấy không nhìn tớ lấy một lần. Anh ấy bỏ đi biệt xứ, vần quật làm việc như một cỗ máy để quên đi nỗi đau bị phản bội. Tớ không bao giờ chạm được vào anh ấy!”
Tôi nhìn Hân, tim tôi thắt lại từng cơn. Người bạn mà tôi đã cùng chia sẻ từng ổ mì, từng gói mì tôm thời sinh viên, người đã ở bên tôi lúc tôi đau đớn nhất… hóa ra lại là kẻ đã tự tay đẩy tôi vào cái hố sâu nghèo khổ và cô độc suốt tám năm qua.
“Rồi sao…?” – Giọng tôi khàn đi – “Nếu cậu đã ác như thế… tại sao cậu không bỏ mặc tớ luôn đi? Tại sao cậu lại quay lại giúp tớ? Tại sao cậu lại chăm sóc Bắp?”
Hân ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự hối hận tột cùng:
“Vì tớ quay lại phòng trọ… tớ thấy cậu đang ngất xỉu trên sàn nhà vì thiếu máu và đói. Tớ thấy chiếc que thử thai rơi bên cạnh… Tớ mới biết cậu có thai.”
Hân nghẹn ngào: “Lúc đó tớ mới tỉnh mộng. Tớ mới biết tớ đã tạo ra một tội ác lớn đến mức nào. Tớ muốn nói sự thật cho cậu, nhưng tớ sợ… Tớ sợ cậu sẽ căm ghét tớ, tớ sợ tớ sẽ mất đi người bạn duy nhất, tớ sợ tớ phải đi tù! Tớ không dám nói. Tớ chỉ biết dùng cả phần đời còn lại để đền bù cho cậu. Tớ gom tiền cho cậu đi đẻ, tớ thức đêm chăm Bắp, tớ coi Bắp như con ruột… Vì mỗi lần nhìn thấy Bắp, tớ lại thấy tội lỗi gặm nhấm ruột gan tớ!”
“Nên cậu mới lén cho Bắp xem hình Vũ?” – Tôi cay đắng hỏi.
Hân gật đầu, nước mắt đầm đìa: “Tớ biết anh Vũ đã quay về thành phố này và trở thành một doanh nhân thành đạt. Tớ biết hai người sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại. Tớ không có gan tự miệng nói ra sự thật… Tớ đã lén dạy Bắp nhận ra mặt ba nó, tớ cho nó xem hình, tớ kể về ba Vũ của nó… Tớ hy vọng… hy vọng một ngày nào đó, Bắp sẽ là cầu nối đưa hai người về lại bên nhau. Tớ chấp nhận để cậu nguyền rủa, chấp nhận bị hai người căm ghét… miễn là Bắp có lại một gia đình, và hai người nhận lại sự thật…”
Không gian rơi vào một khoảng lặng kinh hoàng.
Chỉ có tiếng gió mùa đông thổi qua khe cửa và tiếng khóc sụt sịt của Hân.
Sự thật đã phô bày toàn bộ. Không có kẻ phản bội nợ nần bỏ trốn. Không có người phụ nữ phụ bạc chạy theo đồng tiền. Chỉ có hai con người yêu nhau hết lòng bị một âm mưu ích kỷ xé rách làm đôi, và một người bạn sống trong sự dằn dắt của tội lỗi suốt tám năm trời.
Vũ nhìn Hân bằng ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm và tức giận, nhưng rồi anh ta quay sang nhìn tôi. Trong đôi mắt người đàn ông ấy, sự tức giận biến mất, chỉ còn lại một biển trời đau thương và thương hại.
Anh ta bước lại gần, quỳ xuống trước mặt tôi.
“An…” – Vũ đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má tôi, giọt nước mắt của người đàn công U40 lăn dài – “Anh xin lỗi… Anh đã quá ngu ngốc. Anh đã tin vào những lời lừa dối đó mà không tìm em đến cùng. Tám năm qua… em đã phải khổ sở thế nào?”
Tôi nhìn Vũ. Gương mặt từng rất quen thuộc, nay đã thêm nhiều vết chân chim ở đuôi mắt. Tám năm qua, tôi đã rèn luyện cho mình tâm thế của một kẻ bị bỏ rơi, tôi nuôi dưỡng sự hận thù để có sức mạnh làm mẹ đơn thân. Nhưng giờ đây, khi biết anh chưa bao giờ phản bội mình, sự hận thù ấy đột nhiên tan biến thành mây khói, chỉ còn lại một khoảng trống hoác đầy xót xa.
Tôi gạt tay Vũ ra.
“Anh không có lỗi… nhưng tôi cũng không còn là Cô An của tám năm trước nữa.” – Tôi nói, giọng phẳng lặng một cách kỳ lạ – “Tám năm qua, nỗi đau là thật. Những đêm Bắp sốt cao một mình tôi bế đi cấp cứu là thật. Những tháng ngày tôi phải ăn cơm với muối vắng bóng một người tựa vào là thật. Sự thật có là gì đi nữa, thì thời gian cũng không thể quay trở lại.”
“An! Anh biết anh không thể bù đắp lại tám năm qua!” – Vũ nắm lấy tay tôi, khẩn thiết – “Nhưng cho anh một cơ hội! Cho anh được làm cha của Bắp, cho anh được chăm sóc em! Anh chưa từng yêu ai khác ngoài em suốt tám năm qua!”
Tôi nhìn vào mắt Vũ. Tôi thấy sự chân thành. Nhưng trái tim tôi lúc này như một mặt hồ bị ném xuống một quả bom, nước đã tung bọt trắng xóa và giờ đây cần thời gian để lắng xuống.
Tôi đứng dậy, nhìn Hân vẫn đang quỳ trên sàn, rồi nhìn Vũ đang đứng ngẩn ngơ.
“Hân… cậu đứng lên đi.” – Tôi nhẹ nhàng nói.
Hân ngước lên, đôi mắt sưng húp: “An… cậu… cậu đánh tớ đi, chửi tớ đi…”
“Tớ không đánh cậu, cũng không chửi cậu.” – Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh tràn vào lồng ngực – “Cậu đã cứu tớ và Bắp trên bàn đẻ. Cậu đã chăm sóc Bắp suốt bảy năm qua như một người mẹ thứ hai. Những điều đó là thật. Nhưng… việc cậu phá nát tuổi trẻ của tớ, khiến con tớ sống thiếu cha bảy năm… cũng là thật.”
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy một sợi dây nối vô hình trong lòng mình vừa đứt phụt:
“Tớ tha thứ cho cậu… để tớ được thản nhiên sống tiếp. Nhưng chúng ta… không thể làm bạn được nữa. Hân à. Cậu đi đi.”
Hân run lên. Cô ấy hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Tha thứ không có nghĩa là tiếp tục. Sự rạn nứt của niềm tin là thứ không bao giờ hàn gắn lại được. Hân gật đầu trong đau đớn, cô ấy cúi đầu sát sàn nhà vái tôi một vái, rồi đứng dậy, lặng lẽ bước ra khỏi cửa. Bóng dáng cô ấy liêu xiêu hòa vào cái lạnh của buổi sáng mùa đông. Tình bạn mười mấy năm của chúng tôi, kết thúc bằng một vết thương sâu thẳm nhưng đã được phơi bày ra ánh sáng.
Sau khi Hân đi, tôi quay lại nhìn Vũ.
“Còn anh…”
“An, đừng đuổi anh đi…” – Vũ vội vã nói, mắt anh ánh lên sự sợ hãi – “Anh xin em. Anh không đòi hỏi em phải chấp nhận anh ngay lập tức. Nhưng Bắp… Bắp là con anh. Cho anh được gặp con, được gánh vác trách nhiệm của một người cha…”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng ngủ hé mở. Bắp ôm con gấu bông bước ra. Đôi mắt tròn xoe của nó nhìn hai người lớn đứng ở phòng khách. Khi thấy Vũ, mắt nó sáng rực lên.
“Ba Vũ…?” – Nó thì thầm.
Vũ quay lại, nhìn thấy con trai, toàn thân anh rung lên. Anh chậm rãi quỳ một bên gối xuống, dang rộng hai tay, gật đầu trong nước mắt:
“Ba đây… Bắp lại đây với ba…”
Bắp nhìn tôi như xin phép. Tôi nhìn đứa con trai bé nhỏ đã thiếu vắng hơi ấm của cha từ lúc cất tiếng khóc chào đời. Bảy năm qua, tôi đã cố gắng làm cả cha lẫn mẹ, nhưng tôi biết, trong trái tim đứa trẻ này vẫn luôn có một khoảng trống dành cho người đàn ông đó.
Tôi gật đầu với con, khẽ mỉm cười.
Bắp oằn mình lao tới, rúc đầu vào lồng ngực rộng lớn của Vũ. Vũ ôm chặt lấy con trai, vỗ về, hôn lên tóc con và khóc như một đứa trẻ. Tiếng “Ba ơi” của Bắp vang lên ấm áp giữa căn phòng nhỏ.
Tôi đứng tựa vào tường, nhìn hai cha con họ ôm nhau.
Trái tim tôi – thứ tưởng chừng như đã đóng băng và vỡ vụn – đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi ấm nhẹ nhàng lan tỏa. Tám năm cay đắng, lừa dối, hận thù và cô đơn… cuối cùng đã dừng lại ở ngày hôm nay.
Tôi không biết liệu tôi và Vũ có thể quay lại khoảng thời gian mặn nồng ngày xưa hay không. Vết thương tám năm cần có thời gian để chữa lành, và niềm tin cần được xây lại từng viên gạch một. Nhưng nhìn Bắp cười rạng rỡ trong vòng tay cha nó, tôi biết rằng, sóng gió thực sự đã qua rồi.
Cuộc đời tôi đã không bị “đánh rơi” vào đêm hôm ấy. Nó chỉ vừa mới bắt đầu một chương mới – một chương không còn những dối lừa, chỉ có sự thật, sự chữa lành và tình yêu thương dành cho đứa trẻ tròn bảy tuổi.