
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
T::ức gi::ận vì con dâu mãi không sinh được cháu tra//i n//ối dõi, mẹ chồng đắc ý cùng cả nhà đi dự tiệc. Để mặc con dâu ở nhà một mình, lúc trở về vừa mở cửa ra cảnh tượng trước mắt khiến bà kh::uỵu xuống…
Ánh đèn từ cây thông Giáng sinh khổng lồ giữa phòng khách tỏa ra những tia sáng lấp lánh, nhưng chẳng thể sưởi ấm bầu không khí u uất trong ngôi nhà họ Trịnh. Bà Nga thong thả chỉnh lại chiếc khăn lụa đắt tiền trên cổ, ánh mắt đầy vẻ coi thường liếc nhìn Phương Vy đang tỉ mỉ lau dọn vết nước ngọt mà cô em chồng vừa cố tình làm đổ. Tiếng cười nói lanh lảnh của đám chị em bên nội vang lên như những mũi kim châm, họ đang háo hức chuẩn bị cho bữa tiệc dạ hội sang trọng tại khách sạn năm sao giữa trung tâm thành phố.
Phương Vy dừng tay, ngước nhìn mẹ chồng với ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự lễ phép. Cô khẽ hỏi xem liệu mình có thể đi cùng không, vì hôm nay là đêm tiệc gia đình và cô đã chuẩn bị sẵn một chiếc váy nhã nhặn từ tuần trước. Ngay lập tức, tràng cười mỉa mai vang lên từ phía cô em chồng tên Yến, người đang mải mê dặm lại lớp phấn dày trên mặt. Yến bĩu môi đáp lời: “Chị dâu à, nơi đó chỉ đón tiếp những quý bà sang trọng hoặc người có đóng góp lớn cho gia đình thôi. Chị định mang sự xui xẻo của mình đến đó để làm hỏng niềm vui của cả nhà sao?”
Bà Nga không ngăn cản lời lẽ thiếu tôn trọng của con gái, ngược lại còn nhếch môi cười đầy hài lòng. Bà tiến lại gần, gõ nhẹ mũi giày xuống sàn nhà ngay sát tay Phương Vy rồi lên tiếng: “Đúng là không biết vị trí của mình. Loại người không biết sinh con nối dõi thì chỉ đến thế thôi. Cả dòng họ này đang mong chờ một đứa cháu trai, vậy mà cô chỉ sinh được hai đứa con gái. Cô đi ăn tiệc để làm xấu mặt tôi với bạn bè à? Nhìn bộ dạng của cô xem, đứng cạnh chúng tôi chẳng khác nào một vết nhơ.”
Những người cô, người dì bên nhà nội bắt đầu xúm lại hùa theo. Họ bàn tán về việc con dâu nhà người ta sinh được con trai thì được tặng xe, tặng vàng, rồi quay sang nhìn Phương Vy với vẻ thương hại giả tạo. Một người dì lên tiếng bằng giọng chua chát: “Thôi chị Nga ạ, chấp làm gì. Cho nó ở nhà coi nhà là đúng rồi, dắt đi rồi người ta hỏi cháu trai đâu thì biết giấu mặt vào đâu? Đúng là tốn công chăm sóc bấy lâu mà chẳng được tích sự gì.”
Phương Vy siết chặt chiếc khăn trong tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng sự tổn thương trong lòng còn lớn hơn gấp bội. Cô ngước nhìn mẹ chồng, cố giữ giọng bình thản: “Mẹ ạ, con cái là duyên số, và chúng cũng là giọt máu của gia đình này. Sao mẹ lại phân biệt đối xử với chính cháu nội của mình như thế? Chẳng lẽ trong mắt mẹ, chuyện đó quan trọng hơn cả tình thân sao?”
Bà Nga hừ lạnh một tiếng, ghé sát tai Phương Vy và nói bằng giọng lạnh buốt: “Duyên số gì chứ! Cô đừng dùng những lời lẽ đó để bao biện cho sự kém cỏi của mình. Không sinh được con trai thì chẳng có giá trị gì ở cái nhà này cả. Tốt nhất là lau cho sạch cái sàn nhà này đi, nếu không tối nay cô đừng hòng bước vào phòng.”
Phương Vy đứng bật dậy, đối diện thẳng với mẹ chồng. Ánh mắt cô không còn sự chịu đựng hay nhẫn nhịn như mọi khi, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường khiến bà Nga bất giác giật mình lùi lại một bước…
Sự tức giận co quắp trong lòng Phương Vy hóa thành một nụ cười chua chát. Cô nhìn thẳng vào mắt bà Nga, giọng nói không còn run rẩy mà đanh thép đến lạ kỳ: “Mẹ nghĩ con không biết sinh con trai là do con sao? Mẹ hãy hỏi lại chính con trai tuyệt vời của mẹ xem lý do thực sự là gì!”
Nói rồi, Phương Vy quay lưng bước nhanh lên tầng, mặc kệ tiếng chửi rủa thất thanh của bà Nga và những tiếng xầm xó, mắng chửi thậm tệ từ đám người nhà chồng đằng sau. Cô tiến thẳng vào phòng làm việc của chồng, mở chiếc két sắt mà chỉ mình cô biết mật mã phụ, lấy ra một tập hồ sơ dày đã được cất giấu cẩn thận suốt năm năm qua.
Khi Phương Vy bước xuống cầu thang với tập tài liệu trên tay, bà Nga vẫn chưa xuất phát, bà đứng ở phòng khách, mặt hừng hực sát khí chờ cô xuống để xỉa xót tiếp. Phương Vy ném mạnh tập hồ sơ lên chiếc bàn kính giữa phòng. Những tờ giấy kết quả xét nghiệm y khoa từ các bệnh viện lớn trong và ngoài nước văng ra tung tóe.
“Mẹ xem đi!” – Phương Vy lạnh lẽo lên tiếng – “Mấy năm qua con chịu đựng sự sỉ nhục, hạ hụ.c, bị coi như cái ‘máy hỏng’ cũng chỉ vì muốn giữ chút danh dự cuối cùng cho con trai mẹ. Kết quả kiểm tra y tế ghi rõ ràng: chồng con hoàn toàn không có khả năng sinh con trai do đột biến nhiễm sắc thể từ phía nam giới. Hai đứa con gái hiện tại chính là kỳ tích y khoa mà con đã phải can thiệp vất vả mới có được!”
Bà Nga bàng hoàng, run rẩy nhặt từng tờ giấy lên xem. Những dòng chữ chẩn đoán y khoa, con dấu đỏ chót cùng chữ ký của các bác sĩ đầu ngành như những gáo nước băng dội thẳng vào mặt bà. Chưa dừng lại ở đó, tờ giấy cuối cùng rơi ra lại là bản cam kết tài chính: Toàn bộ căn biệt thự này, cùng hai mươi phần trăm cổ phần tập đoàn mà gia đình họ Trịnh đang đứng tên, thực chất đều thuộc quyền sở hữu của bố mẹ đẻ Phương Vy đứng tên cho thuê và thế chấp cho nhà chồng để giữ diện mạo làm ăn.
Đúng lúc đó, Nam – chồng Phương Vy – hớt hơ hớt hãi chạy từ ngoài vào. Nhìn thấy tập hồ sơ trên bàn và khuôn mặt cắt không còn một giọt m:áu của mẹ mình, Nam quỳ sụp xuống chân Phương Vy, van xin cô đừng công khai chuyện này.
Bà Nga khuỵu xuống sàn nhà, đúng ngay vết nước ngọt mà lúc nãy bà bắt Phương Vy phải quỳ xuống lau dọn. Mọi sự đắc ý, kiêu ngạo sụp đổ hoàn toàn trong chớp mắt. Đám người nhà nội từng hùa theo lăng mạ Phương Vy giờ đây lén lút dạt ra xa, không một ai dám cất lời.
Phương Vy kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ trong góc tường ra, thong thả bước qua người mẹ chồng đang run rẩy trên sàn. Cô ngoảnh lại, để lại một câu nói cuối cùng trước khi bước ra đêm lạnh: “Những gì nhà họ Trịnh có ngày hôm nay là nhờ sự chịu đựng của tôi. Từ giây phút này, tôi trả lại toàn bộ sự cay nghiệt này cho gia đình bà.”