
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
L::y h:ôn 2 năm, nay vợ đến thăm con ngủ lại nhà một đêm. Tôi để cô ấy ngủ ngoài phòng khách, nửa đêm đi uống nước tôi phát hiện một chuyện……
Tôi và Nhã l::y h::ôn đã tròn hai năm. Hai năm – khoảng thời gian đủ dài để hai từ “vợ chồng” trở thành hai người xa lạ từng đi chung một đoạn đường.
Ngày ấy, Nhã chủ động đặt tờ đơn l::y h::ôn lên bàn với lý do vỏn vẹn: “Em không còn tìm thấy sự đồng điệu.” Không có sự xuất hiện của người thứ ba, không tranh cãi gay gắt hay mâu thuẫn tiền bạc. Cô ấy nhường luôn quyền nuôi cu Bốp – đứa con trai vừa tròn 6 tuổi – cho tôi vì lý do cuộc sống chưa ổn định. Tôi ngậm ngùi nhận lấy, lòng thầm nghĩ mình là người gánh chịu nhiều tổn thương hơn.
Trong hai năm qua, chúng tôi giữ mối quan hệ tương đối ôn hòa vì con. Nhã thỉnh thoảng ghé nhà gửi chút quà, đưa Bốp đi công viên rồi lại vội vã rời đi. Mọi thứ cứ bình lặng trôi qua cho đến cuối tuần trước, Nhã đột ngột gọi điện xin phép được ở lại một đêm để ngủ cùng con trai. Vì muốn con có niềm vui trọn vẹn, tôi gật đầu đồng ý nhưng vẫn giữ khoảng cách rõ ràng bằng cách sắp xếp cho Nhã ngủ ngoài chiếc sofa ở phòng khách.
Khoảng hai giờ sáng, tôi giật mình thức giấc vì cảm giác khát nước. Bước chân trần lặng lẽ ra khu vực bếp, tôi bỗng khựng lại khi nghe thấy tiếng sụt sịt nghẹn ngào cùng âm thanh thì thầm ngắt quãng phát ra từ góc sofa khuất ánh đèn.
Nhã đang ôm chặt chiếc điện thoại trước ngực, bàn tay run run bấm từng dòng tin nhắn trong bóng tối. Nhìn kĩ hơn, tôi bàng hoàng nhận ra tấm ảnh nền trên màn hình điện thoại của cô ấy không phải là ảnh cu Bốp, cũng chẳng phải ảnh cá nhân, mà lại là một bức ảnh xét nghiệm y khoa với những dòng chữ gạch chân màu đỏ…
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tim đập liên hồi. Nhã vẫn không hay biết sự xuất hiện của tôi. Cô ấy lấy tay chùi nhanh giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi thì thầm vào phần ghi âm điện thoại: “Dạ bác sĩ, em vẫn đang dùng thuốc đúng liều. Em chỉ xin hoãn đợt trị liệu này hai ngày để về thăm con… Em sợ sau này không còn nhiều cơ hội nữa.”
Từng câu chữ như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Bức tranh về người vợ “cạn tình, vô trách nhiệm” mà tôi tự vẽ ra suốt hai năm qua sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc.
Tôi bước tới, tiếng bước chân khiến Nhã giật mình vội vàng tắt màn hình điện thoại, giấu nó xuống dưới gối. Cô ấy gượng cười, giọng lạc đi:
– “Anh dậy uống nước à? Em làm anh thức giấc sao?”
Tôi không đáp, đi thẳng đến chỗ cô ấy và đưa tay ra:
– “Đưa điện thoại cho anh.”
Nhã lúng túng lắc đầu, cố thu mình lại:
– “Không có gì đâu anh, chỉ là công việc thôi…”
– “Anh đã nghe thấy hết rồi!” – Tôi gằn giọng, sự tức giận lẫn lộn với niềm đau đớn dạt dào.
Thấy tôi kiên quyết, Nhã cúi mặt, bờ vai gầy rung lên bật khóc nức nở. Cô ấy không giấu nữa, chậm rãi rút từ trong túi xách ra một xấp hồ sơ bệnh án đã cũ. Đó là kết quả chẩn đoán một căn bệnh hiểm nghèo từ thời điểm hai năm trước – ngay trước ngày cô ấy đệ đơn ly hôn.
Nhã nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự thật. Ngày nhận kết quả chẩn đoán tiêu cực từ bệnh viện, cô ấy rơi vào hoảng loạn. Nhìn tôi lúc đó công việc đang bấp bênh, gia đình hai bên lại không mấy giả tạ, Nhã hiểu rằng nếu cô ấy ở lại, gánh nặng tài chính và áp lực tinh thần sẽ đè bẹp cả tôi lẫn tương lai của đứa trẻ. Cô ấy chọn cách giả vờ cạn tình, dựng lên kịch bản “hết yêu” để tôi oán trách mà dễ dàng buông tay. Cô ấy giao con cho tôi vì biết đó là nơi an toàn nhất, rồi một mình chuyển đến thành phố khác thuê nhà, vừa làm việc vừa âm thầm chữa trị.
Hai năm qua, những khoản tiền Nhã đóng học phí cho con hay mua sắm đồ đạc thực chất là số tiền cô ấy chắt chiu từ những ca làm thêm kiệt sức giữa các đợt vào hóa chất. Đêm nay, khi bác sĩ thông báo tình trạng chuyển biến xấu và cần phẫu thuật gấp với tỷ lệ rủi ro cao, ước nguyện duy nhất của Nhã là được trở về nhìn ngắm hai cha con lần cuối.
Nghe xong từng lời, ngực tôi đau thắt như có ai xát muối. Tôi nhìn người phụ nữ nhỏ bé trước mặt – người đã lặng lẽ gánh chịu nỗi đau một mình suốt hai năm qua chỉ để giữ lại sự bình yên cho tôi và con. Tôi tự trách bản thân vô gián, trách sự vô tâm và vô cảm của mình khi đã dễ dàng tin vào lý do “hết yêu” mà không một lần tìm hiểu sâu hơn.
Ngay sáng hôm sau, tôi không chần chừ đưa Nhã lên thẳng Ủy ban Nhân dân xã.
Nhã ngơ ngác, liên tục níu tay tôi lại ở cổng:
– “Anh đưa em đến đây làm gì? Em phải về lại bệnh viện cho kịp chuyến xe…”
Tôi nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc, lạnh ngắt của cô ấy, nhìn thẳng vào mắt Nhã và nói từng từ chắc nịch:
– “Chúng mình đi đăng ký kết hôn lại. Hai năm trước em tự ý đơn phương rút lui, nhưng bây giờ anh không cho phép em làm điều đó nữa. Dù chặng đường phía trước có ra sao, anh và con sẽ cùng em đi đến cuối cùng.”
Nhã đứng khựng lại, nước mắt vỡ òa giữa nắng sớm. Chúng tôi bước vào văn phòng ủy ban, đặt bút ký vào tờ giấy kết hôn mới. Cuộc hôn nhân này không chỉ là sự gắn kết pháp lý, mà là lời cam kết đồng hành cùng nhau vượt qua sóng gió. Ngay sau đó, tôi gửi cu Bốp nhờ ông bà nội chăm sóc rồi cùng Nhã bắt chuyến xe sớm nhất lên bệnh viện tuyến trên, sẵn sàng cho cuộc chiến giành lại sự sống.