
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày lên xe hoa, tôi nhờ chồng m::ới cho dừng xe tại ngh::ĩa tr::ang th::ắp h::ương cho chồng c::ũ của tôi. Lúc tôi dời đi tài xế xe thì thầm với tôi một chuyện không thể tin vào tai mình….
Chiếc xe hoa màu đen chầm chậm lăn bánh trên con đường đất dẫn về ngôi làng hẻm hút quê chồng. Cả hành trình trôi qua trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Bên cạnh Vân — cô dâu mới — không có sự hiện diện của chú rể, chỉ có một người đàn ông trung niên tên Lâm — người tài xế thân cẩn do gia đình chồng cử đến. Gương mặt ông ta góc cạnh, chìm trong bóng tối của khoang xe, suốt chặng đường không nói một lời nào.
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ những ngọn cây phía xa, chiếc xe tiệm cận một khu vực hoang vắng với những hàng cây rậm rạp. Vân ngập ngừng nhìn ra cửa sổ, giọng rung rung:
— Anh Lâm… làm ơn cho xe dừng lại ở khu đất phía trước một chút được không? Tôi muốn vào thắp hương cho người chồng đã mất…
Qua chiếc gương treo phía trước, Lâm liếc nhìn người cô dâu trẻ. Bờ môi ông ta nhếch lên một nhịp rồi vụt tắt, nhưng tuyệt nhiên không một câu hỏi han. Lâm lặng lẽ đánh lái, tấp xe vào vệt cỏ ven đường.
Vân bước xuống, tay ôm chặt chùm hoa thạch sùng trắng. Cô nhẹ nhàng đi về phía nấm đất nằm lọt tỏm giữa những lùm cây rậm rạp. Vân quỳ xuống, châm nén hương, thì thầm những lời cay đắng mà chỉ người dưới lòng đất mới có thể lắng nghe. Xong xuôi, cô đứng dậy, gương mặt bình thản đến lạ kỳ nhưng sâu trong đôi mắt là một khoảng trống xám xịt.
Cô trở lại ghế sau, tiếng cửa xe khép lại đánh thót. Chiếc xe lại tiếp tục đi trong bóng tối nhập nhạng của hoàng hôn. Không khí bên trong ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng thở dài của người tài xế. Đúng lúc đó, Lâm bất ngờ hạ thấp tốc độ, nghiêng đầu về phía sau, giọng nói hạ xuống thành một tiếng thì thầm gai người:
— Cô cô dâu mới này… Vừa rồi khi cô đứng đó… tôi đã nhìn thấy…
— Tôi đã nhìn thấy… không phải một mình cô đứng ở đó. Có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đứng ngay sau lưng cô, tay đặt lên vai cô suốt từ lúc cô châm hương cho đến khi cô bước đi. Nhưng điều làm tôi rợn người là… gương mặt của hắn ta giống hệt chú rể — người mà tôi được giao nhiệm vụ đón cô hôm nay.
Lời nói của Lâm rơi vào không gian như một tảng đá đập tan sự yên lặng. Vân lạnh người, hai tay siết chặt lấy vạt áo cưới đỏ, hơi thở trở nên dồn dập.
— Anh… anh nói bậy gì thế? Chồng cũ của tôi đã qua đời hai năm trước trong một tai nạn. Còn chú rể hôm nay… tôi còn chưa từng gặp mặt ngoài đời, chỉ mới trao đổi qua sự sắp đặt của hai gia đình!
Lâm lắc đầu, ánh mắt ông nhìn thẳng vào con đường tối mịt trước mặt qua ánh đèn pha chập chờn:
— Tôi làm tài xế cho gia tộc họ Tạ này đã mười năm. Tôi biết rõ mặt cậu chủ trẻ. Nhưng tại sao người đã khuất mà cô vừa thắp hương lại có diện mạo giống hệt cậu chủ hiện tại? Cô có chắc người nằm dưới đất kia thực sự là chồng cũ của cô không?
Sự nghi ngờ bắt đầu gặm nhấm tâm trí Vân. Hai năm trước, người chồng đầu tiên của cô — Nam — mất tích sau một chuyến đi biển, sau đó người ta chỉ tìm thấy một thi thể không còn nguyên vẹn mang theo giấy tờ của anh. Cô đau đớn chôn cất anh tại mảnh đất ven rừng này. Mới đây, do gia cảnh sa sút và áp lực từ dòng họ, cô gật đầu tái giá với người con trai trưởng nhà họ Tạ — một gia đình giàu có nhưng vô cùng kín tiếng ở vùng quê này. Cuộc hôn nhân do người gánh gạt thu xếp, cô thậm chí chưa một lần gặp mặt vị hôn phu ngoài vài bức ảnh cũ mờ nhòe.
Chiếc xe dừng lại trước cổng một ngôi nhà cổ kính bằng gỗ lim, đèn lồng đỏ treo cao nhưng không khí quanh nhà lạnh lẽo đến rợn người. Lâm quay xuống, thì thầm câu cuối cùng trước khi mở cửa cho cô:
— Cô hãy cẩn thận. Ngôi nhà này không giống như những gì cô tưởng tượng đâu.
Vân bước xuống xe trong sự hoang mang tột độ. Trong căn nhà chính rộng lớn, họ hàng nhà họ Tạ đã ngồi đông đủ. Ở vị trí chủ tọa, một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ vest chú rể bước ra đón cô. Khi nhìn rõ gương mặt hắn, Vân suýt chút nữa đánh rơi bó hoa cưới trên tay.
Gương mặt ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy… chính là Nam! Người chồng đã được cô chôn cất hai năm trước dưới nấm đất cô vừa ghé thắp hương!
— Em đến rồi sao, Vân? — Hắn cất tiếng nói, giọng trầm ấm quen thuộc nhưng chứa đựng một sự lạnh lẽo khó tả.
— Nam… Là anh sao? Không thể nào… Anh đã… — Vân run rẩy lùi lại một bước.
Người đàn ông mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lại gần nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô:
— Người nằm dưới nấm đất đó không phải là anh. Hai năm trước, anh phải giả chết để lẩn tránh một khoản nợ khổng lồ và kẻ thù truy sát. Anh đã dùng danh tính của người em trai dòng họ Tạ — người vừa qua đời vì bệnh nặng — để sống tiếp và gây dựng lại cơ nghiệp này. Anh âm thầm quan sát em suốt hai năm qua, chờ đợi thời cơ thích hợp để đón em về làm vợ một lần nữa, bằng một thân phận hoàn toàn mới và hợp pháp.
Vân bàng hoàng ngã khuỵu. Sự thật tưởng chừng như một cơn ác mộng. Tất cả nỗi đau, sự dằn dằn dỗi và những giọt nước mắt cô khóc suốt hai năm qua hóa ra chỉ là một kịch bản do chính người chồng cô thương yêu dàn dựng.
Nắp hũ tro tàn quá khứ chính thức bị khép lại. Vân nhìn người đàn ông trước mặt, vừa là người cũ, vừa là kẻ lạ mang thân phận mới. Chiếc xe hoa lặng lẽ quay đầu rời đi trong đêm, để lại cô dâu mới đứng giữa ranh giới của sự sống, cái chết và những âm mưu không thể quay đầu.