
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa bước ra khỏi phòng sinh, nằm trên giường người vợ bế con trên tay, đã bị gia đình chồng ép kí vào đơn ly hôn. Kí xong, rồi lặng lẽ ôm con rời khỏi nhà chồng mà không một lời oán trách…
Ánh nắng hoàng hôn ngả màu vàng gắt qua khe rèm bệnh viện, đổ những vệt sáng kéo dài trên nền gạch hoa lạnh ngắt. Trên giường bệnh, Hạ nằm bất động, nhịp thở đứt quãng trôi qua từng giây trong tiếng máy đo tim cất lên đều đặn, đơn điệu.
Cánh cửa phòng đột ngột bật mở, đập mạnh vào tường. Lâm bước vào trong bộ âu phục chỉn chu, thần thái lạnh lùng, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ xơ xác của người vợ trên giường. Đi bên cạnh anh ta là Vi – cô nhân tình nổi bật với chiếc váy ôm sát và hương nước hoa nồng nặc. Không một lời hỏi thăm, Lâm dằn mạnh tập hồ sơ lên mép chăn. Ánh mắt anh nhìn Hạ đầy vẻ thờ ơ và vội vã.
“Mở mắt ra mà ký đi. Đừng tốn thời gian của nhau nữa,” Lâm cất giọng phẳng lặng nhưng dằn từng tiếng.
Hạ cố ngước đôi mắt mệt mỏi nhìn dòng chữ “Đơn ly hôn” in đậm. Người đàn ông cô từng dành trọn thanh xuân yêu thương giờ đây đứng đó, thúc ép cô ngay lúc sức khỏe cô suy kiệt nhất. Vi bước tới gần, khẽ lùa tay qua mái tóc khô xơ của Hạ rồi mỉm cười nhẹ nhàng: “Chị Hạ à, kéo dài thế này chỉ làm khổ cả hai thôi. Ký sớm để anh Lâm còn yên tâm lo công việc. Ở mãi nơi đầy mùi thuốc thế này chẳng tốt cho ai đâu.”
Hạ thều thào, giọng nghẹn lại: “Lâm… ít nhất hãy đợi tôi bình phục thêm chút nữa. Chúng ta từng là vợ chồng mà…”
Lâm nhếch môi, ánh mắt không chút dao động: “Vợ chồng? Một người chỉ nằm một chỗ làm hao tốn tài chính thì giữ lại làm gì? Cô nhìn lại mình xem, chẳng còn chút sức sống nào. Công ty đang cần ổn định, tôi cần một người đồng hành có thể xuất hiện trước đối tác, chứ không phải một gánh nặng.”
Vi đứng bên cạnh tiếp lời với vẻ thản nhiên: “Anh Lâm nói đúng đấy. Phụ nữ không còn sức khỏe, không gánh vác được việc nhà thì giữ cái danh xưng đó làm gì? Cứ buông tay cho nhẹ lòng chị ạ.”
Sự lạnh nhạt của họ tràn ngập không gian phòng bệnh. Ngay khi Hạ buông xuôi, cầm lấy cây bút với đôi tay run rẩy để chấm dứt tất cả, cánh cửa phòng bệnh một lần nữa mở ra. Một vị luật sư đứng tuổi bước vào, trên tay cầm bản di chúc vừa có hiệu lực pháp lý, xác nhận Hạ là người thừa kế duy nhất toàn bộ khối tài sản trị giá 90 tỷ đồng từ người bác ruột ở nước ngoài.
Cầm tờ đơn ly hôn đã ký cùng giấy tờ thừa kế, Hạ lặng lẽ rời khỏi nhà chồng trong sự coi thường của họ. Nhưng chỉ đúng ba ngày sau…
Ba ngày trôi qua, gia đình Lâm đang hân hoan chuẩn bị buổi lễ đính hôn sang trọng cho Lâm và Vi thì một chiếc xe sang đỗ trước cổng biệt thự. Bước xuống xe là Hạ, nhưng không còn là người phụ nữ yếu ớt, tiều tụy ở bệnh viện. Cô khoác trên mình bộ trang phục cao cấp, thần thái tự tin, ánh mắt sắc sảo và rạng rỡ. Đi cùng cô là đội ngũ luật sư hàng đầu cùng đại diện của một tập đoàn tài chính lớn.
Lâm và gia đình đứng chết lặng, không tin vào mắt mình. Lúc này, vị luật sư bước lên và công bố toàn bộ sự thật: Hạ không hề mắc bệnh nan y mà chỉ bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng do làm việc quá sức và chịu áp lực tinh thần thời gian dài. Quan trọng hơn, số tiền 90 tỷ đồng thừa kế đã được cô dùng để mua lại toàn bộ khoản nợ xấu và cổ phần kiểm soát của công ty Lâm – nơi đang trên bờ vực phá sản mà Lâm cố giấu.
Hạ nhìn Lâm và Vi bằng ánh mắt thản nhiên, đưa ra văn bản thâu tóm toàn bộ tài sản và quyền điều hành công ty. Cô bình tĩnh cất lời: “Năm xưa khi anh trắng tay, tôi đã cùng anh vượt qua khó khăn. Ba ngày trước, các người nghĩ tôi là gánh nặng nên vội vã hất hủi. Hôm nay, tôi quay lại không phải để trả thù, mà để lấy lại những gì thuộc về mình.”
Lâm bàng hoàng gục ngã, nhận ra mình vừa tự tay gạt bỏ người phụ nữ chân thành và tàí năng nhất, đồng thời đánh mất cả sự nghiệp lẫn tương lai. Vi thấy công ty phá sản liền nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời đi không một giọt nước mắt. Gia đình Lâm chìm trong hối hận và cay đắng, còn Hạ bước tiếp chặng đường mới đầy tự chủ và ngẩng cao đầu.