
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Con gái theo chồng trở về Hàn Quốc từ năm 21 tuổi. Tính đến nay cũng 12 năm trôi qua không về thăm nhà, nhưng đều đều mỗi năm gửi 3,5 tỷ. Tôi l::o l””ắng cho con gái quyết định lặп lộι saпg tҺăm. Vừa mở cửa пҺà ra tҺì tȏι cҺ-ết sữпg….
Tôi cầm tấm vé máy bay trên tay, lồng ngực phập phồng những nhịp đập thổn thức. 12 năm trôi qua kể từ ngày Yến Nhi bước chân sang xứ sở kim chi theo chồng, chưa một lần nó quay trở lại căn nhà nhỏ quê hương. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là mỗi năm trôi qua, đúng dịp cận Tết, tài khoản của tôi lại nhận về tròn 3,5 tỷ đồng không thiếu một xu.
Mọi người trong xóm ai cũng ngưỡng mộ bảo tôi có phước lớn, sinh được cô con gái vừa hiếu thảo vừa lấy được đại gia ngoại quốc. Nhưng ở cái tuổi 63 này, trải qua bao sóng gió một mình nuôi con từ ngày chồng mất, tôi hiểu nỗi cay đắng của một người mẹ. Có tiền chất đống mà bóng dáng đứa con duy nhất lại biệt tích, nỗi đau đó không từ ngữ nào tả xiết.
Năm 21 tuổi, Yến Nhi quyết định gắn kết đời mình với Min Woo – người đàn ông Hàn Quốc hơn nó gần hai con giáp. Ngày ra đi, nó ôm tôi hứa hẹn sẽ sớm về thăm. Nhưng rồi một năm, năm năm, rồi mười hai năm đằng đẵng trôi qua. Mỗi lần gọi điện hỏi thăm, ánh mắt nó luôn thoáng vẻ vội vã, chừng mực và chỉ để lại một câu nói quen thuộc: “Công việc của con bận lắm, mẹ giữ sức khỏe.”
Tết năm nay, nhìn mâm cơm cúng cô đơn chỉ có mình mình, tôi quyết định thực hiện một chuyến đi táo bạo nhất cuộc đời: Tự mình làm thủ tục, đón chuyến bay sang Hàn Quốc tìm con mà không báo trước.
Đặt chân đến ngôi nhà hai tầng nằm lặng lẽ ở ngoại ô Seoul, tôi đẩy cánh cổng khép hờ. Ngôi nhà vắng lặng đến ngạt thở. Tôi đặt tay lên tay nắm cửa chính, hít một hơi thật sâu rồi mở ra.
Mọi thứ bên trong sạch sẽ đến mức kỳ lạ, tĩnh mịch như một ngôi nhà mẫu không hề có hơi ấm của con người. Đi qua gian bếp trống hoác và bước lên tầng hai, tôi bàng hoàng nhận ra phòng ngủ chỉ có duy nhất một chiếc giường đơn cùng tủ quần áo hoàn toàn là đồ nữ. Không hề có bất kỳ dấu vết nào cho thấy sự tồn tại của người chồng.
Chân tôi run rẩy tiến về phía căn phòng cuối hành lang. Khi cánh cửa khép hờ được đẩy ra, mắt tôi sững lại trước hàng chục thùng giấy chất cao ngất. Bên trong chứa đầy những cọc tiền mặt mệnh giá lớn được xếp ngay ngắn. Đúng lúc tôi đang bàng hoàng không hiểu chuyện gì xảy ra thì dưới tầng trệt vang lên tiếng bước chân chậm rãi tiến vào…
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng. Tôi quay người lại, bàng hoàng nhận ra Yến Nhi. Nhưng trước mắt tôi không phải là một quý bà sang trọng như tôi vẫn tưởng tượng, mà là một người phụ nữ gầy guộc, khuôn mặt gầy hốc hác và đôi mắt thâm quầng vì kiệt sức.
Thấy tôi đứng giữa căn phòng chất đầy tiền, Yến Nhi lặng người, chiếc túi trên tay rơi thượt xuống sàn. Nó quỳ gục xuống chân tôi, bật khóc nức nở – những giọt nước mắt nghẹn ngào tích tụ suốt 12 năm thanh xuân.
Đến lúc này, toàn bộ sự thật cay đắng mới được phơi bày. Người chồng Hàn Quốc năm xưa thực chất là một kẻ nghiện cá độ nặng. Chỉ một năm sau khi kết hôn, hắn ta dính vào nợ nần chồng chất rồi bỏ trốn, để lại cho Yến Nhi một khoản nợ khổng lồ cùng sự đe dọa liên tục từ các bên cho vay nặng lãi. Vì không muốn tôi ở quê nhà phải lo lắng hay chịu điều tiếng, nó đã giấu kín tất cả.
Để có tiền trang trải sinh hoạt, trả nợ và gom góp gửi về cho tôi đúng 3,5 tỷ mỗi năm như một cách chứng minh mình “vẫn ổn”, Yến Nhi đã phải vắt kiệt sức lực làm ba công việc cùng lúc. Nó làm công nhân ca đêm ở xưởng đóng gói, hừng đông lại đi dọn dẹp vệ sinh cho các tòa nhà và buổi chiều làm phụ bếp. Căn nhà này là nó thuê chung cùng vài người lao động nhập cư khác để tiết kiệm chi phí, còn những thùng tiền kia là khoản nó tích góp từng ngày bằng tiền mồ hôi xương máu, chuẩn bị đổi sang tiền Việt để tiếp tục gửi về quê.
Nằm trong căn phòng lạnh lẽo, nghe con gái kể lại hành trình 12 năm sống trong tủi hờn và kiệt sức chỉ vì muốn giữ tròn chữ hiếu và lòng tự trọng, tim tôi như có ngàn mũi dao dâm.
“Mẹ không cần tiền, mẹ chỉ cần con thôi!” – Tôi ôm chặt lấy tấm thân gầy gộc của con, nước mắt hòa lẫn vào nhau.
Ngay tuần sau đó, tôi quyết định dùng toàn bộ số tiền con gửi về trước đây để giúp nó giải quyết dứt điểm các khoản nợ còn tồn đọng và hoàn tất thủ tục pháp lý. Hai mẹ con cùng nhau làm thủ tục trở về Việt Nam. Bỏ lại sau lưng 12 năm giông bão nơi xứ người, Yến Nhi nắm chặt tay tôi trên chuyến bay trở về nhà – nơi mâm cơm ấm áp thực sự đang chờ đón nó.