
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau khi l::y h::ôn, tôi mới phát hiện mình mang thai. Tôi bí mật s::inh con không để chồng cũ biết. Đến ngày sinh con trong phòng mổ, bác sĩ bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống, tôi chết lặng khi nhận ra người trước mặt…
Rời khỏi cuộc hôn nhân ở tuổi hai mươi tám, tôi chỉ mang theo một chiếc vali gầy guộc và một trái tim đầy vết thương. Người đời nhìn vào bảo tôi là kẻ trắng tay: không sự nghiệp, không nhà cửa, chẳng có con cái làm điểm tựa.
Nhưng họ không biết rằng, vào khoảnh khắc đặt bút ký tên buông bỏ, trong cơ thể tôi đã âm thầm nảy mầm một sinh linh nhỏ bé. Đó là giọt máu của tôi và Nguyễn Hoàng Nam.
Chúng tôi từng có ba năm yêu thương sâu đậm trước khi chung nhà. Tôi đã lầm khi tin tình yêu sẽ vượt qua mọi khoảng cách gia đình. Mẹ anh chưa từng đón nhận tôi, luôn khắt khe từ nếp sinh hoạt đến công việc. Nhưng điều làm tôi nhói lòng nhất không phải những lời cay nghiệt của bà, mà là sự im lặng đến vô tình của Nam mỗi khi tôi cần một điểm tựa.
Khi tôi đánh mất đứa con đầu lòng, cơ thể chưa nguôi cơn đau thì đã phải nhận những lời miệt thị chát đắng. Nam vẫn chọn cách đứng ngoài cuộc. Đêm đó, tôi hiểu mình không thể tiếp tục gắn bó với một người chẳng đủ can đảm bảo vệ mình. Tôi chủ động chấm dứt, đổi số điện thoại, gác lại quá khứ để chuyển sang một thành phố khác gánh vác cuộc sống mới.
Hai tuần sau, khi phát hiện hai vạch đỏ xuất hiện trên que thử, tôi đã khóc trong ngỡ ngàng. Tôi giấu kín bí mật này, một mình trải qua chín tháng mang thai lặng lẽ, tự làm việc kiếm sống và chuẩn bị cho ngày thiên thần nhỏ chào đời với cái tên Bình An.
Đêm chuyển dạ, tôi được đưa cấp cứu vào bệnh viện lớn trong tình trạng đau đớn dồn dập. Mồ hôi ướt đẫm trán, tôi bấu chặt thành giường cố gắng theo từng nhịp hô của ê-kíp y bác sĩ.
Đúng lúc cơn đau lên đến đỉnh điểm, vị bác sĩ nam phụ trách ca đẻ bất ngờ kéo khẩu trang xuống để lấy hơi thở dốc. Tôi vô tình ngước mắt lên và toàn thân chấn động.
Gương mặt ấy, ánh mắt ấy… chính là Nam!
Anh đứng chết lặng, ánh mắt bàng hoàng chuyển từ gương mặt nhợt nhạt của tôi xuống vạt áo đẻ, rồi dừng lại ở tờ hồ sơ bệnh án chỉ vỏn vẹn duy nhất tên tôi ở mục người nhà. Tay anh run run, chiếc kéo y tế trên tay suýt rơi xuống floor. Nam cất giọng run rẩy, lạc đi vì kinh ngạc:
“Em… đây là…”
“Tập trung đi! Thai nhi đang có dấu hiệu suy hô hấp nhẹ rồi!” – Tiếng chị y tá bên cạnh vang lên kéo cả hai chúng tôi về với thực tại sinh tử.
Nam giật mình, đôi mắt đỏ ngầu gạt đi sự bàng hoàng. Trong khoảnh khắc ấy, bản năng chuyên môn và trách nhiệm người cha bộc phát. Anh nghiến răng, cố giữ cho đôi tay không run rẩy: “Nghe anh, hít một hơi thật sâu… rặn mạnh theo nhịp đếm!”
Tôi gạt nước mắt, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cơn đau thắt. Tiếng khóc chào đời xé tan không khí căng thẳng trong phòng sinh.
“Bé trai, ba ký ba, bé khỏe mạnh lắm!”
Khi con được đặt lên ngực, tôi gục xuống vì kiệt sức. Nam đứng bên cạnh, nước mắt anh rơi xuống từ bao giờ, bàn tay run run chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của đứa trẻ rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đong đầy sự ăn ăn và xót xa.
Hai ngày sau tại phòng hồi sức, Nam túc trực bên tôi không rời một bước. Anh tự tay chăm sóc từng miếng cháo, thay tã cho con. Lúc này, anh mới nghẹn ngào trải lòng về sự thật năm xưa.
Thì ra, ngày tôi mất đứa con đầu, Nam phát hiện ra căn bệnh nguy hiểm của mẹ mình. Bà bị chẩn đoán trầm cảm nặng kèm biến chứng thần kinh, tính khí thất thường và dễ kích động mạnh nếu bị phản đối. Anh đã chọn cách im lặng chịu đựng, gánh chịu mọi áp lực để giữ cho gia đình không tan vỡ, nhưng lại vô tình biến tôi thành nạn nhân của sự tổn thương.
“Sau ngày em đi, anh mới nhận ra mình đã hèn nhát đến mức nào. Anh nghỉ việc ở phòng khám cũ, xin chuyển về đây làm việc với hy vọng tìm lại em… Anh không ngờ trời đất lại cho anh cơ hội tự tay đỡ đẻ cho con mình,” Nam quỳ xuống bên giường bệnh, nắm lấy tay tôi bật khóc như một đứa trẻ.
Nghe những lời trải lòng của anh, những tảng đá nặng trĩu trong lòng tôi suốt chín tháng qua như vỡ vụn. Tôi nhìn đứa trẻ đang ngủ ngon lành trong nôi, rồi nhìn người đàn ông đang hối hận chân thành trước mặt. Cuộc đời đã đóng lại một cánh cửa, nhưng lại mở ra một con đường mới bằng sự thấu hiểu và thứ lỗi.
Chúng tôi không vội vã quay lại ngay, nhưng từng ngày trôi qua, sự quan tâm chân thành của Nam đã dần hàn gắn những vết xước trong tim tôi, cùng nhau nuôi dạy bé Bình An trong một mái ấm trọn vẹn đúng nghĩa.