
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
L::y h:ôn, ôm con đi t::ay tr::ắng, Chị dâu thương tình bảo ‘Về đây chị chia đất, xây nhà cho hai mẹ con ở'”. Nhà chồng vẫn m::ặt d::ày đến đòi lại, chị dâu chỉ làm một việc khiến họ một đi không trở lại….
Ngày nhận bản án giải thoát cho một cuộc hôn nhân gãy đổ, trong ví tôi vỏn vẹn đúng ba triệu đồng. Cánh tay mỏi rượi ôm đứa con bé bỏng chưa tròn hai tuổi, tay kia kéo chiếc va ly sờn mép, tôi đứng lặng giữa khoảng sân rộng, mông hoang không biết mình phải đi đâu. Trời ngả bóng chiều rồi lất phất đổ mưa, đứa nhỏ ngước mắt nhìn tôi ngơ ngác: – Mẹ ơi, mình đi đâu đấy?
Tôi nghẹn đắng, không thốt nổi một lời.
Gia đình bên kia đã chẳng còn là chốn dừng chân. Căn hộ hai vợ chồng từng tích góp mua lại đứng đứng tên người cũ. Lúc chia tay, anh ta chỉ gạt ra vài đồng lẻ rồi lạnh lùng bước đi. Tôi lại chẳng còn cha mẹ để trở về. Đấng sinh thành qua đời sớm, một tay anh trai lăn lộn đi làm nuôi tôi ăn học nên người rồi mới tính chuyện dựng vợ gạch chồng.
May mắn lớn nhất cuộc đời tôi là anh gặp được người phụ nữ sống rất tình nghĩa. Chị Yến – chị dâu tôi – từ ngày về làm dâu chưa từng coi em chồng là người ngoài. Món ngon chị luôn để dành, áo đẹp chị chủ động sắm sửa. Ngày tôi theo chồng, chị còn lén dúi vào tay tôi một khoản tiết kiệm nhỏ làm vốn giắt lưng.
Đang lúc tủi thân đứng chịu trận giữa cơn mưa, điện thoại reo vang.
– Em đang ở đâu? – Giọng chị Yến dồn dập ở đầu dây bên kia.
Nước mắt tôi vỡ òa: – Em… em chưa biết đi về đâu cả.
– Về nhà đi. Mẹ mất sớm, nhà này vẫn là nhà của em. Không nhưng nhị gì hết, anh em đang chạy xe ra đón rồi! – Chị cắt lời dứt khoát.
Tối đó, vừa thấy mẹ con tôi bước xuống xe, anh trai lao ra bế xốc đứa cháu nhỏ vào lòng, mắt đỏ hoe: – Về nhà rồi, từ nay không ai được làm đau mẹ con em nữa.
Những tháng ngày sau đó trôi qua thật ấm áp. Anh chị chu đáo chăm sóc, không một lời nhắc lại chuyện buồn. Vừa lúc tôi tìm được công việc mới để tự lập, chị Yến bất ngờ trải một bản vẽ lên bàn, chỉ tay ra khu đất trống phía sau nhà: – Chị với anh bàn rồi. Mảnh đất của gia đình rộng rãi, chị sẽ tách một nửa sang tên em, rồi dựng một ngôi nhà nho nhỏ cho hai mẹ con ở lâu dài.
Tôi hốt hoảng từ chối nhưng anh trai đặt chén trà xuống, ôn tồn bảo đất này vốn là của cha mẹ để lại, việc chia phần cho em là điều dĩ nhiên. Một năm sau, căn nhà nhỏ hoàn thành. Đứa trẻ có khoảng sân rộng chạy nhảy, chiều nào cũng lon ton chạy sang gọi “mẹ Yến” ăn cơm.
Tôi tưởng sóng gió đã lùi xa, cho đến một sáng cuối tuần.
Mấy chiếc xe ô tô bất ngờ trịch đỗ ngay trước cổng. Người nhà bên cũ bước xuống, nét mặt hầm hầm tiến thẳng vào sân đòi bắt đứa trẻ đi. Mặc cho tôi ôm chặt con nhắc về quyết định pháp lý, họ vẫn lớn tiếng đe dọa, dồn tôi vào bước đường cùng.
Ngay khoảnh khắc tôi run rẩy rơi vào bế tắc, cánh cổng nhà bên bật mở. Chị Yến bước ra, trên tay cầm một tập hồ sơ dày…
Chị Yến đĩnh đạc tiến lại gần, bình tĩnh đặt tập hồ sơ lên nắp chiếc xe hơi đang đỗ chễm chệ trước cổng. Nét mặt chị không chút biến sắc, ánh mắt lạnh đốm nhìn thẳng vào những người đang hùng hổ đòi bắt đứa trẻ.
– Mời mọi người nhìn cho kỹ, – Chị Yến gõ nhẹ ngón tay lên tập tài liệu. – Đây là toàn bộ giấy tờ chứng minh quyền sở hữu đất đai, hình ảnh camera ghi lại toàn bộ hành vi xâm nhập bất hợp pháp, cùng bản trích xuất các khoản nợ nần, vi phạm nghĩa vụ tài chính của anh ta trong thời gian qua mà tôi đã nhờ luật sư thu thập.
Mấy người bên kia biến sắc, gã chồng cũ khựng lại, lắp ba lắp bắp. Chị Yến dồn dập bồi thêm từng câu chắc nịch:
– Quyết định của cơ quan nhà nước đã rõ ràng, đứa trẻ thuộc quyền nuôi dưỡng hợp pháp của em gái tôi. Nếu hôm nay các người cố tình gây mất trật tự, dùng vũ lực mang đứa trẻ đi, tôi sẽ lập tức vi bằng, gửi toàn bộ bằng chứng này đến cơ quan công an và nơi làm việc của từng người. Để xem lúc đó danh dự và công việc của các người còn giữ được hay không!
Chị dâu tôi vừa dứt lời, anh trai tôi cùng vài người hàng xóm chung quanh cũng đã bước ra đứng tựa cửa, thái độ vô cùng kiên quyết. Nhận thấy không thể lấn lướt được người phụ nữ bản lĩnh và đầy chuẩn bị này, gia đình bên kia mặt mày xám xịt, lẳng lặng rút lui leo lên xe phóng đi mất.
Từ ngày hôm đó, không một ai bên ấy dám bén mảng tới làm phiền hay đe dọa mẹ con tôi thêm một lần nào nữa. Căn nhà nhỏ tràn ngập nắng mai lại trở về với vẻ yên bình vốn có, nơi mẹ con tôi được bao bọc trong tình yêu thương vô bờ bến của gia đình.