
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Lấy chồng không bao lâu, anh đã ngang nhiên nuôi b::é ba bên ngoài, vợ biết nhưng vẫn làm ngơ. Đến khi chồng đòi l:Y H:Ôn cô ấy liền lật bài ngửa….
Hoàng bắt đầu thay đổi từ hồi giữa năm. Người con gái ấy là nhân viên mới chuyển về phòng anh – trẻ trung, sành điệu và rất biết cách làm xao xuyến lòng người. Cô ta thường nán lại muộn bên bàn làm việc của anh, khẽ chạm tay và thì thầm những lời ngọt ngào: – Anh dự tính thế nào về tương lai của chúng ta? Em không muốn mãi đứng trong bóng tối.
Ban đầu Hoàng còn e ngại, nhưng càng chìm đắm trong cảm giác mới lạ, anh càng cảm thấy chán nản khi trở về nhà. Hà – vợ anh – lúc nào cũng bận rộn với bếp nát, mùi dầu mỡ bám trên áo quần, tay vội vã chăm con nhỏ rồi lại cặm cụi bên góc làm việc riêng đến tận đêm muộn. Sự dịu dàng và ánh mắt đong đầy yêu thương ngày xưa dường như đã biến mất hoàn toàn.
Hoàng bắt đầu đi biệt đêm, lấy lý do gặp gỡ đối tác. Hà không hề gạn hỏi hay trách móc. Cô chỉ lặng lẽ để lại phần ăn trên bàn, vỗ về con ngủ rồi lại chìm vào công việc của mình.
Thái độ thản nhiên ấy vô tình chọc tức sự tự tôn của Hoàng. Anh tự mỉm cười cay đắng: “Đến nước này rồi mà cô ấy còn chẳng buồn quan tâm. Hôn nhân thế này thì níu giữ làm gì?”
Vào một buổi tối muộn khi không gian đã im lùm, Hoàng đặt tờ tài liệu đã chuẩn bị sẵn lên bàn: – Cô xem rồi hoàn tất thủ tục đi. Tôi nhường lại căn hộ này cho hai mẹ con. Chúng ta nên chấm dứt sự ngột ngạt này tại đây.
Hà ngước mắt lên. Trong ánh mắt ấy hoàn toàn vắng bóng sự bàng hoàng hay những giọt lệ ngắn dài mà anh từng hình dung. Cô nhìn anh sâu thẳm, tĩnh lặng như đang nhìn một người xa lạ.
Rồi cô đặt bút, hoàn tất thủ tục nhanh gọn đến lạnh người.
Hoàng sững lại. Anh từng đinh ninh cô sẽ níu kéo, sẽ đau đớn oán trách. Nhưng không, cô điềm nhiên đến đáng sợ.
– Cô… không cảm thấy nuối tiếc chút nào sao?
Hà đứng dậy, dọn dẹp ly nước trên bàn, lên tiếng bằng giọng điệu thong thả: – Nuối tiếc một người đã chẳng còn dành trọn vẹn sự trân trọng cho mình sao? Mọi thứ tôi đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu. Sáng mai tôi sẽ làm thủ tục chuyển lớp cho con. Hai mẹ con sẽ quay về thành phố lớn sống cùng ông bà ngoại. Tôi cũng đã hoàn tất thủ tục xin sang chi nhánh mới từ ba tháng trước – tuần qua họ vừa chính thức trao quyết định cho tôi đảm nhận vị trí quản lý khu vực.
Hoàng chết lặng. Anh không ngờ người phụ nữ tưởng như chỉ biết quanh quẩn trong căn bếp nhỏ lại có thể âm thầm chuẩn bị một lối thoát hoàn hảo và bản lĩnh đến thế.
Chưa dừng lại ở đó, Hà thong thả mở chiếc ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc thẻ nhớ đặt nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mặt anh…
– Trong này lưu trữ đầy đủ tài liệu về các khoản chi tiêu bất hợp pháp từ quỹ công ty mà anh và cô ta đã tay trong tay dàn xếp suốt mấy tháng qua. Tôi đã gửi một bản sao đến hòm thư của Ban Giám đốc và Bộ phận Pháp chế vào đúng 8 giờ tối nay.
Mặt Hoàng cắt không còn một giọt máu. Anh bàng hoàng nhận ra, sự im lặng của vợ suốt nửa năm qua không phải là sự ngu ngơ hay chịu đựng, mà là khoảng thời gian cô thu thập đầy đủ bằng chứng để giáng một đòn quyết định.
– Cô… cô tính hại chết tôi sao? – Hoàng run rẩy, giọng lạc đi.
Hà nở một nụ cười nhạt – nụ cười kiêu hãnh và lạnh ngắt mà Hoàng chưa từng thấy trong suốt 7 năm làm chồng cô: – Tôi không hại anh. Là chính anh đã tự tay phá nát gia đình này và tự chôn vùi sự nghiệp của mình. Tôi chỉ đòi lại những gì thuộc về mẹ con tôi.
Nói rồi, Hà kéo chiếc vali đã xếp sẵn từ trước, một tay bế con nhỏ đang ngủ say, bước thẳng ra cửa mà không một lần ngoảnh đầu lại. Cánh cửa gỗ khép lại với một tiếng “cạch” khô khốc, vang vọng trong căn nhà trống trải.
Ngay sáng hôm sau, Hoàng đến công ty trong sự hoảng loạn. Nhưng chờ đón anh không phải là nụ cười ngọt ngào của cô đồng nghiệp trẻ, mà là thông báo đình chỉ công tác từ Ban Giám đốc cùng sự xuất hiện của bộ phận điều tra. Cô nhân viên mới – người từng thề thốt yêu anh hết lòng – cũng đã nhanh chóng làm đơn xin nghỉ việc và cắt đứt mọi liên lạc để tránh liên lụy.
Trắng tay chỉ sau một đêm, mất đi sự nghiệp lẫn gia đình, Hoàng ngồi gục xuống góc văn phòng u tối. Anh đưa tay lên mặt, những giọt nước mắt hối hận muộn màng rơi xuống. Anh đã mất đi người phụ nữ tuyệt vời nhất cuộc đời mình – mãi mãi, vào chính khoảnh khắc tồi tệ tưởng rằng mình là người chủ động buông tay.